Nhớ lắm những phiên chợ cũ
2017-08-18 01:14
Tác giả:

Những năm chín mươi thế kỉ trước chợ quê luôn là một phần kí ức trong tuổi thơ của những đứa trẻ sinh cùng thời như tôi.
Ở nông thôn, thường thì vài làng sẽ có một cái chợ. Ở đâu có người thì ở đó có chợ. Người thưa thì chợ xa mà người đông thì chợ gần. Thủa trước chợ thường họp ở ngã ba, ngã tư, đường lớn hay những bến sông để tiện buôn bán. Ở quê cứ nhắc đến chợ là nhắc đến sự sung túc, háo hức bởi một tháng chợ chỉ họp vài lần. Mỗi lần đến phiên chợ có rất nhiều thứ để mua bán, nhiều hàng quà vặt và trong kí ức tuổi thơ tôi, mỗi lần được mẹ hay bà ngoại tôi bảo cho đi chợ là tôi sung sướng lắm bởi tôi sẽ được mua cho bánh rán, được ăn bánh chưng hay những thứ quà bánh khác mà mình thích. Hoặc chỉ cần những hôm nào mẹ tôi đi chợ là tôi háo hức chờ đợi. Chờ để được xem hôm nay mẹ sẽ mua gì, chờ để được khám cái làn của mẹ tôi sau phiên chợ có nặng không, chờ để xem bá tôi có gửi gì cho anh em tôi không. Ở đời, đôi khi người ta sống tốt bởi những hi vọng mong manh, những niềm vui rất đỗi bình thường và nhỏ bé đó.
Chợ làng tôi gọi là chợ Xanh. Tên chợ Xanh là vì nó nằm ở rìa làng Xanh cũ, trên khu đền cũ của làng Xanh ngày bấy giờ. Sau này chợ chuyển xuống chỗ khác cách đó một đoạn nên người ta cũng ít khi còn gọi nó là chợ Xanh nữa… Ngày đó mấy làng chung một cái chợ, ngày thường cũng họp nhưng ít đồ, chỉ bán những mớ rau con cá hay cân thịt là nhiều. Đông vui nhất là những ngày rằm hay mùng năm. Những ngày đó gọi là chợ phiên, người ta bán đủ thứ từ kim chỉ, dao cuốc, bánh đúc bún riêu và rất nhiều thứ nữa. Những hôm phiên chợ, chợ họp từ rất sớm cho đến trưa, tập nập người mua kẻ bán không ngớt. Tôi còn nhớ ngày đó bánh đúc hay bún riêu cua chỉ có 500 đồng một bát đầy, ăn là no. Những thứ quà vặt như bán rán, bán rợm hay bánh gio rất rẻ. Chỉ với 1000 đồng là những đứa trẻ con như tôi có thể mua được rất nhiều thứ ăn vặt.
Bá tôi bán đậu phụ ở chợ Xanh này đến nay cũng chừng ba mươi năm có chẵn. Nhà bá tôi ở bên hông chợ. Thủa bé, vì bá tôi muộn con nên tôi hay được đón lên đó ở dài ngày. Mỗi buổi sáng đi chợ bán đậu là tôi được cho đi theo.

Xong nhiệm vụ đi chợ, thì tôi sẽ đến cái trường học cũ, nằm ở mãi góc núi, gần hang Ma mà sau này có dịp tôi sẽ kể sau. Đến trưa sau khi tan học, tôi lại ngược về chợ Xanh để lấy những gì bá tôi đã mua giúp và tiền thừa còn lại để mang về cho mẹ.
Tuổi thơ của tôi gắn liền với cái chợ này theo những mùa mưa nắng và cả món bánh đúc lạc mà bố tôi vẫn thích ăn. Do chợ xưa hay họp vào những ngày mùng năm, mười, rằm nên hay trùng với lịch con nước. Cứ đến mùa con nước vào là bố tôi thường hay đi mò tôm ở sông Kinh Thầy để mẹ tôi mang ra chợ bán. Ngày đó bố tôi rất thích ăn bánh đúc nhân lạc chấm mắm. Người ta nấu bánh đúc với lạc nhân, rồi đổ ra bát để nguội. Khi ăn bẻ từng miếng chấm với nước mắm. Tôi thì không thích bánh đúc cho lắm bởi cái vị nước vôi nồng nồng nhưng mỗi lần bố tôi ăn là tôi đều ngồi cạnh để móc những hạt lạc lẫn trong những miếng bánh đúc đã được cắt.
Những năm sau này, chợ được chuyển xuống cách chợ cũ mấy chục mét và ngày càng đông đúc hơn. Người ta cũng chẳng mấy khi phân biệt chợ phiên hay không phiên vì nhu cầu mua bán ngày càng nhiều. Lúc này, vườn vải nhà tôi cũng bắt đầu cho nhiều trái. Cứ đến mùa là tôi lại mang na, vải ra chợ bán, ngồi ngay cạnh hàng đậu phụ của bá tôi. Nhiều người thường bảo tôi ghê gớm, đáo để, có lẽ bởi tuổi thơ dữ dội gắn liền với những buổi chợ phiên này chăng.
Vì chợ chính người ta chỉ buôn bán đến trưa, nên những thứ thừa hay chưa bán hết người người ta hay bán ở chợ chiều. Gọi là chợ chiều vì chợ bán vào buổi chiều, ở những gốc cây đa hay cây bàng to và cũng chỉ bán mớ rau con cá của những người nông dân đi làm đồng về bắt được. Ở đó chỉ thấp thoáng cảnh những người nông dân lam lũ vất vả, đang mưu sinh bằng những thứ kiếm được từ đồng ruộng. Góc chợ về chiều luôn đẹp nhất. Ánh hoàng hôn chiếu lãng đãng, những vệt nắng in lên những vai áo sờn bạc thời gian, những đôi quang gánh trên đôi vai gầy xiêu vẹo của những người mẹ lam lũ vất vả. Chợ in dáng liêu xiêu của người làm đồng tất tả, quần xắn ống thấp, ống cao. In cả vành nón xỉn màu đất nâu. Tụi trẻ con hùa nhau ra chợ chơi lò cò, nhảy dây, cười rôm rả.
Ba mươi năm trôi qua, đời người tựa như một thoáng mây. Chợ Xanh cũ giờ đã thành chùa. Cây đa ở cổng chợ cũ bằng với số tuổi chị tôi. Chợ mới thì cũng tập nập hơn trước rất nhiều, bá tôi sau bao năm vẫn ngồi bán đậu ở góc chợ đó nhưng những bát bánh đúc nhân lạc thì dường như đã mất dấu theo bóng thời gian.
© Cá Kho – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.








