Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ lắm những phiên chợ cũ

2017-08-18 01:14

Tác giả:


blogradio.vn - Góc chợ về chiều luôn đẹp nhất. Ánh hoàng hôn chiếu lãng đãng, những vệt nắng in lên những vai áo sờn bạc thời gian, những đôi quang gánh trên đôi vai gầy xiêu vẹo của những người mẹ lam lũ vất vả. Chợ in dáng liêu xiêu của người làm đồng tất tả, quần xắn ống thấp, ống cao. In cả vành nón xỉn màu đất nâu. Tụi trẻ con hùa nhau ra chợ chơi lò cò, nhảy dây, cười rôm rả.

***

Những phiên chợ cũ

Những năm chín mươi thế kỉ trước chợ quê luôn là một phần kí ức trong tuổi thơ của những đứa trẻ sinh cùng thời như tôi.

Ở nông thôn, thường thì vài làng sẽ có một cái chợ. Ở đâu có người thì ở đó có chợ. Người thưa thì chợ xa mà người đông thì chợ gần. Thủa trước chợ thường họp ở ngã ba, ngã tư, đường lớn hay những bến sông để tiện buôn bán. Ở quê cứ nhắc đến chợ là nhắc đến sự sung túc, háo hức bởi một tháng chợ chỉ họp vài lần. Mỗi lần đến phiên chợ có rất nhiều thứ để mua bán, nhiều hàng quà vặt và trong kí ức tuổi thơ tôi, mỗi lần được mẹ hay bà ngoại tôi bảo cho đi chợ là tôi sung sướng lắm bởi tôi sẽ được mua cho bánh rán, được ăn bánh chưng hay những thứ quà bánh khác mà mình thích. Hoặc chỉ cần những hôm nào mẹ tôi đi chợ là tôi háo hức chờ đợi. Chờ để được xem hôm nay mẹ sẽ mua gì, chờ để được khám cái làn của mẹ tôi sau phiên chợ có nặng không, chờ để xem bá tôi có gửi gì cho anh em tôi không. Ở đời, đôi khi người ta sống tốt bởi những hi vọng mong manh, những niềm vui rất đỗi bình thường và nhỏ bé đó.

Chợ làng tôi gọi là chợ Xanh. Tên chợ Xanh là vì nó nằm ở rìa làng Xanh cũ, trên khu đền cũ của làng Xanh ngày bấy giờ. Sau này chợ chuyển xuống chỗ khác cách đó một đoạn nên người ta cũng ít khi còn gọi nó là chợ Xanh nữa… Ngày đó mấy làng chung một cái chợ, ngày thường cũng họp nhưng ít đồ, chỉ bán những mớ rau con cá hay cân thịt là nhiều. Đông vui nhất là những ngày rằm hay mùng năm. Những ngày đó gọi là chợ phiên, người ta bán đủ thứ từ kim chỉ, dao cuốc, bánh đúc bún riêu và rất nhiều thứ nữa. Những hôm phiên chợ, chợ họp từ rất sớm cho đến trưa, tập nập người mua kẻ bán không ngớt. Tôi còn nhớ ngày đó bánh đúc hay bún riêu cua chỉ có 500 đồng một bát đầy, ăn là no. Những thứ quà vặt như bán rán, bán rợm hay bánh gio rất rẻ. Chỉ với 1000 đồng là những đứa trẻ con như tôi có thể mua được rất nhiều thứ ăn vặt.

Bá tôi bán đậu phụ ở chợ Xanh này đến nay cũng chừng ba mươi năm có chẵn. Nhà bá tôi ở bên hông chợ. Thủa bé, vì bá tôi muộn con nên tôi hay được đón lên đó ở dài ngày. Mỗi buổi sáng đi chợ bán đậu là tôi được cho đi theo.


Những phiên chợ cũ

Sau này khi chuyển ra nhà mới, vườn tược rộng rãi nên mẹ tôi có trồng rất nhiều loại cây xen kẽ nhau. Lúc thì đậu xanh, lúc thì đậu đen trồng xen kẽ với na, đu đủ. Đến mùa, tôi phải vặt những thứ đậu này đem phơi khô, tách lấy hạt rồi đem ra chợ, ngồi cùng hàng đậu của bá tôi bán. Rồi đến mùa đu đủ chín, cây nào cây đó sai trĩu quả thì tôi cũng mang ra chợ để bán. Những hôm đó tôi thường dậy rất sớm, một tay cắp cái cặp da sờn rách, một bên là cái làn nhựa đựng vài quả đu đủ chín. Mẹ tôi dặn dò từng quả, từng quả bán thế nào, dặn lại bá bán làm sao. Bán xong mua mì chính, mắm, bột canh hay những thứ lặt vặt cho cuộc sống hàng ngày.

Xong nhiệm vụ đi chợ, thì tôi sẽ đến cái trường học cũ, nằm ở mãi góc núi, gần hang Ma mà sau này có dịp tôi sẽ kể sau. Đến trưa sau khi tan học, tôi lại ngược về chợ Xanh để lấy những gì bá tôi đã mua giúp và tiền thừa còn lại để mang về cho mẹ.

Tuổi thơ của tôi gắn liền với cái chợ này theo những mùa mưa nắng và cả món bánh đúc lạc mà bố tôi vẫn thích ăn. Do chợ xưa hay họp vào những ngày mùng năm, mười, rằm nên hay trùng với lịch con nước. Cứ đến mùa con nước vào là bố tôi thường hay đi mò tôm ở sông Kinh Thầy để mẹ tôi mang ra chợ bán. Ngày đó bố tôi rất thích ăn bánh đúc nhân lạc chấm mắm. Người ta nấu bánh đúc với lạc nhân, rồi đổ ra bát để nguội. Khi ăn bẻ từng miếng chấm với nước mắm. Tôi thì không thích bánh đúc cho lắm bởi cái vị nước vôi nồng nồng nhưng mỗi lần bố tôi ăn là tôi đều ngồi cạnh để móc những hạt lạc lẫn trong những miếng bánh đúc đã được cắt.

Những năm sau này, chợ được chuyển xuống cách chợ cũ mấy chục mét và ngày càng đông đúc hơn. Người ta cũng chẳng mấy khi phân biệt chợ phiên hay không phiên vì nhu cầu mua bán ngày càng nhiều. Lúc này, vườn vải nhà tôi cũng bắt đầu cho nhiều trái. Cứ đến mùa là tôi lại mang na, vải ra chợ bán, ngồi ngay cạnh hàng đậu phụ của bá tôi. Nhiều người thường bảo tôi ghê gớm, đáo để, có lẽ bởi tuổi thơ dữ dội gắn liền với những buổi chợ phiên này chăng.

Vì chợ chính người ta chỉ buôn bán đến trưa, nên những thứ thừa hay chưa bán hết người người ta hay bán ở chợ chiều. Gọi là chợ chiều vì chợ bán vào buổi chiều, ở những gốc cây đa hay cây bàng to và cũng chỉ bán mớ rau con cá của những người nông dân đi làm đồng về bắt được. Ở đó chỉ thấp thoáng cảnh những người nông dân lam lũ vất vả, đang mưu sinh bằng những thứ kiếm được từ đồng ruộng. Góc chợ về chiều luôn đẹp nhất. Ánh hoàng hôn chiếu lãng đãng, những vệt nắng in lên những vai áo sờn bạc thời gian, những đôi quang gánh trên đôi vai gầy xiêu vẹo của những người mẹ lam lũ vất vả. Chợ in dáng liêu xiêu của người làm đồng tất tả, quần xắn ống thấp, ống cao. In cả vành nón xỉn màu đất nâu. Tụi trẻ con hùa nhau ra chợ chơi lò cò, nhảy dây, cười rôm rả.

Ba mươi năm trôi qua, đời người tựa như một thoáng mây. Chợ Xanh cũ giờ đã thành chùa. Cây đa ở cổng chợ cũ bằng với số tuổi chị tôi. Chợ mới thì cũng tập nập hơn trước rất nhiều, bá tôi sau bao năm vẫn ngồi bán đậu ở góc chợ đó nhưng những bát bánh đúc nhân lạc thì dường như đã mất dấu theo bóng thời gian.

© Cá Kho – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những nỗi đau thinh lặng

Những nỗi đau thinh lặng

Nó từng hỏi tôi là “Tại sao, tại sao không phải là tao”. Lúc đó tôi chợt nhận ra rằng không phải nó không tốt, cũng không phải tình yêu của nó không đủ mà chỉ đơn giản là nó không phải người anh ấy chọn. Nếu thực sự anh ấy yêu thương nó thì anh ấy sẽ không phải để nó chịu ủy khuất, chịu người ta sỉ nhục như vậy.

Sài Gòn ấm áp

Sài Gòn ấm áp

Sài Gòn nơi tôi sống là một nơi tuy bộn bề nhưng cũng không thiếu đi sự tương trợ cho nhau vào những ngày như thế này, nhưng đôi khi những sự "cứu trợ online" sẽ không với tới những người già ấy. Hi vọng những mảnh vải ấy sẽ được mọi người truyền đi để có thể kịp thời cứu trợ cho những cụ ông cụ bà neo đơn như vậy.

Sài Gòn à, cố lên nha!

Sài Gòn à, cố lên nha!

Sài Gòn à. Cố lên nha. Tôi vẫn luôn ở đây đợi bạn vực dậy, cùng bạn đi qua những ngày tháng khó khăn nhất.

Biển vẫn xanh

Biển vẫn xanh

Những việc làm này chúng tôi đã làm nhiều lần, nhưng lần này tôi bỗng thấy bồi hồi. Cả tôi và cả Minh nữa đều ngầm hiểu rằng đây, chỉ còn mấy tháng nữa thôi, chúng tôi sẽ như cánh chim hải âu kia bay đi đến phương trời mới nơi chân trời mơ ước kia.

Em nghĩ suy gì trong sắc tím mùa yêu

Em nghĩ suy gì trong sắc tím mùa yêu

Em nghĩ suy gì trong sắc tím mùa yêu Khi đàn ong nhỏ líu ríu về đan mật Men tình say, hương nồng lên tha thiết Dìu tôi đi trên sỏi đá tìm em.

Đừng nhớ nữa em một mối tình qua

Đừng nhớ nữa em một mối tình qua

Em cứ tiếp tục những gì mình đang nghĩ Em nhớ làm chi một mối tình quê Khó nghĩ gì nếu lỡ yêu người khác Vui lên đi, em thay đổi để tốt mà.

7 điều quan trọng giúp bạn tìm được tình yêu đích thực

7 điều quan trọng giúp bạn tìm được tình yêu đích thực

Cho dù hiện tại, bạn đang ở trong tâm trạng và giai đoạn nào của cuộc đời, chúng tôi vẫn luôn muốn là người đồng hành cùng bạn tìm kiếm tình yêu đích thực. Dưới đây là 7 bước có thể giúp bạn tìm được một nửa hoàn hảo của mình.

Điểm yếu lớn nhất trong công việc của 12 cung hoàng đạo là gì?

Điểm yếu lớn nhất trong công việc của 12 cung hoàng đạo là gì?

Tính cách đặc biệt của các cung hoàng đạo sẽ khiến họ thành công nhưng cũng tạo ra không ít rào cản trong cuộc sống lẫn công việc. Bất kỳ ai cũng muốn phát huy điểm mạnh và cải thiện điểm yếu của mình để thăng tiến trong sự nghiệp. Khi bạn không nhận ra điểm yếu của mình, bạn sẽ dễ đối mặt với nhiều khó khăn từ khả năng giải quyết vấn đề cho đến làm thế nào để giao tiếp với đồng nghiệp.

Niềm tự hào của ba

Niềm tự hào của ba

Ba cười, một nụ cười ấm áp quen thuộc như khích lệ tinh thần làm cho Minh quên đi mọi vất vả mệt nhọc. Chặng đường phía trước còn rất nhiều gian nan nhưng Minh tin Việt Nam sẽ sớm vượt qua đại dịch này.

Thế giới này rồi sẽ an lành…

Thế giới này rồi sẽ an lành…

Cơn đại dịch dạy cho nhiều người cách chấp nhận bi kịch và bao dung với thế giới chung quanh. Và cũng chính cơn đại dịch ấy đã dạy cho cá nhân tôi cách trân quý cuộc sống thường ngày như thế nào.

back to top