Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chợ Tết quê tôi

2017-01-27 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi vẫn ngồi sau lưng mẹ, bàn tay bé xíu cầm chặt cành hoa đào, mắt vui sướng ngắm nhìn những hạt mưa xuân như pha lê đọng lại trên vai áo mẹ, trên những nụ đào hồng phớt trên tay, lòng rạo rực đón chờ một mùa xuân nữa lại về.

***

Một khoảng không gian ồn ào, nhộn nhịp người qua lại; những sắc màu rực rỡ của hàng hóa và cỏ hoa; tiếng cười nói rộn ràng và tiếng nô đùa của trẻ nhỏ dưới cơn mưa phùn bay lất phất, ấy là chợ Tết quê tôi.

Nhắc đến việc đi chợ Tết, không đứa trẻ con nào trong chúng tôi quên được cái cảm giác háo hức chờ đợi được hòa mình vào không gian náo nhiệt sống động ấy, được sà vào hàng bánh, hàng hoa, hàng quần áo mới mà ngắm nhìn, cảm nhận từng thời khắc thiêng liêng chuyển giao từ năm cũ sang năm mới. Có lẽ, mặc cho người lớn bộn bề với những lo toan trước thềm năm mới, đối với lũ trẻ chúng tôi, đây là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong năm.

Sáng hai bảy Tết, khi làng mạc vẫn chìm trong màn sương mù mờ ảo se lạnh, tôi vẫn đang cuộn mình trong chăn ấm, tiếng gà gáy đã vang vọng khắp nẻo đường quê báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Dưới các nếp nhà, ngọn lửa ấm áp cũng được các bà, các mẹ nhóm lên, bập bùng cháy. Từng làn khói bếp bắt đầu len lỏi, bay là là trên mái nhà tranh vẫn còn đọng những hạt sương đêm. Tiếng chổi của bà loẹt quẹt trên sân thúc giục tôi ló mặt ra khỏi chăn, lười biếng vặn mình một cái trước cái lạnh của tiết trời cuối đông để chuẩn bị đi chợ sắm têt.

Mẹ chở tôi đi chợ trên chiếc xe đạp Thống Nhất màu xanh đã cũ. Dọc con đường đất là những ruộng mạ non mà bà con vừa mới cấy để kịp ăn Tết. Dường như những bông hoa dại ven đường và những cây mạ non kia cũng như tôi, đang khẽ co mình trước những cơn gió lạnh sớm mai. Tôi giấu khuôn mặt mình sau lưng mẹ, cảm nhận hơi ấm ngọt ngào tỏa ra qua lớp áo ấm đã cũ.

 Chợ Tết quê tôi

Trên đường đi, mẹ và tôi gặp không ít các bà, các cô trong làng cũng quẩy thúng đi chợ tết. Đòn gánh kêu kẽo kẹt trên bờ vai gầy với thúng đựng trầu cau vừa mới hái, nải chuối xanh vừa mới chặt và bó rau xanh hái vội trong vườn, họ í ới gọi nhau đi nhanh cho kịp buổi chợ. Tất cả các gương mặt đều rộn ràng, hồ hởi khiến cho con đường làng càng nhuộm thêm muôn phần sắc xuân sống động.

Chợ Tết quê tôi nằm ngay cạnh đường lớn của huyện. Khu chợ cấp bốn được chia thành nhiều gian bởi các bức tường quét vôi trắng xóa. Trải qua mưa nắng, một số góc tường đã khoác trên mình màu áo rêu phong đầy hoài niệm của thời gian. Mới đi đến cổng chợ, tôi đã thấy la liệt các mặt hàng bày bán tràn cả ra ngoài, người đi lại như nêm và tiếng eo sèo mời chào, mặc cả mua bán ồn ào hơn trước.

Thu hút tôi nhất, có lẽ là gian hàng bán đồ ăn sáng. Những cuộn khói bốc lên ngào ngạt mùi thơm cứ phảng phất, lửng lơ mời gọi làm bụng tôi thêm cồn cào. Nào những mẹt bánh rán bọc đường giòn tan, thúng xôi nếp lạc nóng hổi, lá bún trắng ngần xếp trên nền lá chuối xanh ngắt và đĩa bánh cuốn mềm mịn, mượt mà có rắc chút hành phi vàng ruộm, thơm nức mũi… Vừa ngồi xuống ghế, tôi đã nhón vội đôi đũa, gắp ngay miếng bánh vừa cuốn xong, cảm nhận miếng bánh mềm mịn với vị thơm của hành phi, vị ngọt của nhân tôm thịt xen lẫn cái vị chua chua, cay cay của nước chấm cứ trôi tuồn tuột trong cổ họng mà xuýt xoa. Mẹ ngồi bên cạnh dịu dàng vuốt tóc tôi:

- Ăn từ từ thôi con!

Phải đợi tôi ăn hết hai đĩa bánh cuốn, hai mẹ con mới bắt đầu sắm Tết. Tôi nắm chặt bàn tay mẹ len lỏi giữa đám đông như trẩy hội. Các mặt hàng bày la liệt trước mắt, người bán thì luôn miệng mời gọi, tay thoăn thoắt lựa hàng, gói hàng, từng giọt mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Những cuộn lá dong to, đẹp được xếp gọn gàng cho người mua dễ chọn lựa. Ống nứa vừa dài, vừa to được chặt gọn xếp vào một góc. Các xấp vàng hương, trầu cau cũng được bày bán cẩn thận. Dãy hàng hoa tấp nập người qua lại ngắm nghía. Hồng, cúc, lay ơn, đào… rực rỡ khoe sắc thắm dưới cơn mưa phùn bay lất phất. Sạp hàng rau củ quả tươi roi rói với đủ loại cà chua, cải bắp, súp lơ, cà rốt, su hào… Nhưng ồn ào hơn hết là gian bán đồ tươi sống với cơ man các loại thịt, cá. Những con cá đồng quẫy đuôi, chen nhau bơi lội trong chậu nước chật hẹp, hai cái mang cá cứ phập phồng và miệng thì đớp vào không khí. Mấy con cua cũng thi nhau leo lên thành chậu mong chạy thoát thân, nhưng rồi mọi nỗ lực cũng tan biến khi bị chị bán cua gạt xuống. Ở bên cạnh là mẹt đựng mớ tép vừa mới bắt, chúng khua khua những cái chân bé tí xíu rồi thỉnh thoảng lại bật lên tanh tách…

 Chợ Tết quê tôi

Mẹ dẫn tôi qua gian đồ khô để mua gạo và đậu về gói bánh chưng. Nhìn mẹ xem kỹ từng loại gạo rồi trả giá, tôi cũng lân la vọc bàn tay bé xíu của mình vào thúng gạo ngay gần đó, thích thú nhìn những hạt gạo nếp trắng, thơm nức, tròn đầy lọt qua từng kẽ tay. Nhưng rồi, những sắc màu rực rỡ của gian hàng đồ chơi, quần áo ngay bên cạnh như có sức hấp dẫn vô hình kéo tôi bước về phía chúng.

Tôi tần ngần đứng trước những con tò he bé xíu đầy màu sắc được bàn tay khéo léo của người nghệ nhân thổi hồn vào thật sống động: Tôn Ngộ Không tay cầm gậy Như ý, con gà trống mào đỏ vươn cổ lên đầy kiêu hãnh như đang cất tiếng gáy đánh thức ông mặt trời, chú heo con hồng hào mũm mĩm với mấy cái xoáy âm dương trên thân mình còn đôi mắt thì cười tít lại… Ngay bên kia, những chiếc bóng bay, chong chóng đủ màu sắc và hình thù được chú bán hàng cột cố định vào ghi-đông xe đạp cứ bay chấp chới trước mắt như đang cười với tôi. Đang ngẩn ngơ ngắm nhìn, tôi chợt nhận thấy một bàn tay ấm áp đặt nhẹ lên vai mình. Khi quay lại, mẹ đã đứng ở phía sau tự bao giờ, nhìn tôi mỉm cười:

- Con làm mẹ tìm mãi đấy!

Tôi không biết nói gì, xấu hổ ôm chầm lấy chân mẹ mà giấu đi khuôn mặt đỏ bừng vì sợ bị mắng. Mẹ xoa xoa đầu tôi rồi chìa ra trước mắt một cành đào nhỏ. Cành đào vẫn chưa nở hết, những nụ hoa phơn phớt hồng vừa mới nhú lên khẽ nép mình bên cuống lá xanh non. Tôi vui sướng cầm lấy, thoáng chốc quên hết những món đồ chơi bày ra trước mặt. Còn mẹ, vừa xách cái làn đi chợ nặng trĩu thức ăn đi phía sau vừa nhìn tôi đầy trìu mến.

Dọc đường trở về, trời đã đỡ lạnh hơn trước. Những cỏ cây bên đường dường như cũng đã quen với tiết trời lạnh giá, không còn co ro, nép mình như trước mà khẽ vẫy vẫy những chiếc lá nhỏ của mình để đón gió xuân. Tôi vẫn ngồi sau lưng mẹ, bàn tay bé xíu cầm chặt cành hoa đào, mắt vui sướng ngắm nhìn những hạt mưa xuân như pha lê đọng lại trên vai áo mẹ, trên những nụ đào hồng phớt trên tay, lòng rạo rực đón chờ một mùa xuân nữa lại về.

© Trịnh Thị Thảo – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top