Người già neo đơn
2024-03-08 16:15
Tác giả:
blogradio.vn - Sau khi làm đủ các thứ lễ, thầy ra bảo tôi: cái người duyên âm đi theo cháu cưỡi ngựa trắng đi rồi đấy. Vâng ạ, cháu cảm ơn! Chắc sau khi phóng ngựa trắng đi chán thì người duyên âm lại quay trở lại thì phải.
***
44 tuổi tính cả tuổi mụ có được gọi là người già? Và ế ẩm thì có được gọi là neo đơn? Đăng ký tham gia hội người già neo đơn, giải thích cụ thể như thế với Phường mà họ không đồng ý. Chán.
Khuôn mặt phổ thông, dáng trung bình, công việc ổn định, kiểu phụ nữ gặp nhan nhản ngoài đường, không có gì đặc biệt xuất chúng, nên ế cũng rất tự nhiên. Và thật sự, tôi cũng không mấy phiền lòng về điều đó. Ngoại trừ mẹ tôi. Vâng, tôi nghĩ các bà mẹ nào thì cũng như mẹ tôi thôi, quả bom 44 năm tuổi trong nhà, lo chứ.

Hiện tại thì tôi đang không có ai tìm hiểu hay đang tìm hiểu ai, mà nếu có người giới thiệu ai đó cho tôi vào thời điểm này thì có lẽ đúng là kỳ tích. Vì khi tôi 30 - 40 tuổi, họ hàng bạn bè anh em thân thích đã tranh nhau giới thiệu cho tôi rồi. Tôi đi gặp mặt giới thiệu nhiều đến nỗi mà tôi tưởng tôi quen giai của nửa cái nước Việt Nam này rồi. một tuần đi uống cafe nhiều đến nỗi được làm khách VIP luôn. Quán cafe tôi chọn làm địa bàn gặp mặt, các em nhân viên cứ nhìn thấy tôi là lại tủm tỉm, có lần còn tự order đồ uống cho tôi luôn cơ đấy. Nhân đây tôi cũng xin tri ân những người đã giới thiệu cho tôi, nào là chú, bác, cô, dì, bạn bè, và hoan hỉ nhất là mẹ tôi. Người không biết mệt mỏi, chán nản đưa hết giai này, giai khác đến nhà. Mẹ tôi chỉ buôn bán nhỏ ở một khu chợ nhỏ mà nhiều lúc tôi tưởng bà làm việc ở Bộ ngoại giao. Giai tôi gặp thì cũng muôn người muôn vẻ. Không biết nên kể luôn hay hồi sau nhỉ?
Tôi thì lại đang muốn kể về mấy chuyện tâm linh xem bói hơn. Đấy, kiểu ế ế là rất hay thích đi xem bói. Mà đi xem 10 nơi thì 9 nơi phán có duyên âm theo, cắt. Tôi còn không nhớ là đã cắt bao nhiêu lần rồi nữa. Nhưng có những phi vụ mà nhớ mãi. Kiểu như lần đầu tiên, hồi đấy vẫn còn trẻ lắm, chả hiểu hóng lấy chồng hay sao mà lại đi xem. Hồi đó đi cùng một bà chị. Hai chị em đều có duyên âm, và thầy bảo đều phải cắt. Vâng, cắt thì cắt. Mất 500k cả cúng lễ và đồ lễ. Sau khi làm đủ các thứ lễ, thầy ra bảo tôi: cái người duyên âm đi theo cháu cưỡi ngựa trắng đi rồi đấy. Vâng ạ, cháu cảm ơn! Chắc sau khi phóng ngựa trắng đi chán thì người duyên âm lại quay trở lại thì phải.
Xong có một lần nữa thì đi lễ cùng bạn ở đền Voi Phục, ngồi quán nước hóng hớt thế nào hai đứa lại được cô bán nước rủ cắt tiền duyên. Vì chúng mày có duyên âm theo đấy nhé! Tôi đã cố cãi là cháu cắt rồi nhưng cô không nghe. Cô bảo cắt chưa hết. À, thì ra vẫn chưa ân đoạn nghĩa tuyệt. Mà nếu như cứ cắt theo lời thầy cô thì có lẽ tôi có hẳn một đoàn các anh duyên âm đi theo. Vì tôi còn cắt thêm vài lần nữa cơ. Có lần cắt ở chùa nào đó tôi cũng không nhớ. Do người mẹ không bao giờ tin vào bói toán của tôi dắt đi. Trùi ui, cắt tiền duyên mà tưởng đi cúng sao giải hạn đầu năm. Đông như trẩy hội. Ngoài khoảng hơn chục bạn như tôi ra còn có các chư vị phụ huynh và khách mời của phụ huynh cùng tham gia. Sau khi thầy chùa đọc xong các thứ các thứ, tự nhiên có người dúi vào tay tôi một mâm nhỏ bánh kẹo trầu cau, bảo đi mời mọi người xung quanh đi. Hỏi: mời để làm gì aạ? Ơ, cắt duyên âm, lấy cho người ta vợ mới thì phải đi mời bánh kẹo trầu cau chứ. Quay ra thấy chúng bạn xung quanh đã vui vẻ tươi cười mời mọi ngươi xung quanh rồi, tôi cũng toét miệng ra hòa vào đám đông.
.jpg)
Nhân tiện đang cắt thì cắt nốt vụ này nhé! Cái việc em/chị biết chỗ này xem hay lắm, đúng lắm, bạn em/chị xem rồi là cái việc bình thường của dân ế. Cứ khoảng vài ba bữa là lại được rủ đi xem. Lần này là được một cô em học cùng giới thiệu kèm câu slogan quen thuộc: cái X bạn em đi xem rồi, lấy chồng rồi đấy. Ờ, đặt trọn niềm tin như mua bảo hiểm luôn. Vào một ngày như đã hẹn, hai chị em vui vẻ đến nhà cô. Sau khi đợi mòn mỏi, hai chị em kính cẩn nghiêm trang tiến vào điện cô, cô ân cần hiền từ phán: có duyên âm theo nhé! Cả hai đứa. Như đã biết trước, hai chị em hỏi luôn cô lễ cắt như nào. Cô bảo nếu tự sắm lễ thì chuẩn bị cho cô abcd các thứ, đọng lại trong đầu tôi cho đến tận bây giờ, mười mấy năm sau vẫn là cần có đất của bà góa nhưng không lấy chồng, kiểu ở vậy luôn í. Chu choa mạ ơi, biết người ta là góa là được rồi, lại còn đòi hỏi không được lấy chồng. Tôi có thể sắm hương hoa, bánh trái, bàn chải đang dùng như cô nói, nhưng tôi đào đâu ra đất của bà góa lại còn quyết tâm không đi bước nữa? Việc gì khó đã có cô lo. Thôi thì trăm sự nhờ cô sắm lễ luôn. Cô bảo hai chị em nhưng phải lễ riêng, không được lễ chung vì lấy mất duyên của nhau. Tự nhiên ngẫm lại cũng thấy đúng. Từ trước đến giờ tôi đi cắt toàn cắt chung. Lần này nghe cô nói thế tôi thấy tràn trề hi vọng. Cô bảo để cô sắm lễ hết thì đầy đủ hoa quả, vàng mã,... là 7 triệu. Đất của bà góa í là cô về tận một địa danh nào đó tôi chịu không nhớ nổi, và bà góa đó đã hơn 80 tuổi rồi, chưa lấy chồng lần hai. Vầng, yên tâm rồi ạ!
Sau khi đã hẹn ngày, cô em lễ trước, tôi lễ hôm sau, thì một thời gian ngắn sau em tôi đi lấy chồng. Không hiểu do đến duyên hay do cúng lễ thật, mà cô em tôi cũng quen một anh, lấy nhau, sinh con đẻ cái, hạnh phúc đến bây giờ. Còn tôi, thì câu chuyện như này. Cô lễ cho tôi xong, đưa cho 3 cái gói trong đó có đất của bà góa đó và vài thứ gì nữa, dặn là đến ngã ba, ném một gói xong đi thẳng, một gói thì ném ở chợ, còn một gói nữa thì thật sự tôi không nhớ ở đâu. Hoặc có thể chỉ có 2 gói. Tôi là một đứa mù đường bẩm sinh, không phân biệt nổi ngã ba ngã tư ngã bảy. Hôm đó cầm gói đó trong tay mà đi đường phân vân mãi, mà thật sự đến bây giờ tôi vẫn đổ lỗi là do tôi ném sai ngã 4, ngã 5 nào đó chứ không phải cô lễ sai. Còn cái gói mà cần để ở chợ thì tôi nhớ là có lượn vào chợ làm cốc chè xong ném gói đó xuống gầm bàn. Chắc chắn không sai.
Tôi đi xem bói, tử vi nhiều lần như thế nhưng nhớ có đúng một lần đi xem có người bảo là không có duyên âm. Chỗ đó là bên Đông Anh, đi cùng 2 đứa bạn. Xa ơi là xa, đợi lâu ơi là lâu. Đến khi vào, vừa ngồi cô đã hỏi: Mày cắt duyên âm lần nào chưa? Tôi nhớ là đã cắt một hay hai lần gì đó rồi. Cô bảo luôn: Mày có tí duyên mà lại đem đi cắt. Bây giờ phải làm lễ nối lại. Cũng không hiểu vì sao mà hồi đó cũng không làm. Chắc cậy tuổi vẫn còn trẻ, cơ hội còn nhiều, giai còn đầy.
Trải qua 44 năm tuổi đời đi xem bói với tử vi không biết bao nhiêu mà kể, kể cũng không nhớ hết được. Bây giờ ngồi viết lại mới thấy tuổi trẻ của tôi chỉ là những chuỗi ngày rong ruổi đi tìm thầy giải ế. Những người anh em bạn dì đi cùng tôi hồi đó đều lấy chồng, con cái đùm đuề hết rồi. Có những bạn còn li dị chồng, tiếp tục cùng tôi đi xem bói, xong lại lấy chồng mới rồi. Mà tôi thì vẫn kiên nhẫn ngồi đây, chờ Phường cho vào hội người già neo đơn.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có Duyên Ắt Sẽ Gặp Lại l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.






