Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau khi chúng ta chia tay

2023-09-19 01:25

Tác giả: Trang Quỳnh


 

blogradio.vn- Mùa thu đã đổ đến, mang theo những cơn gió se lạnh và những chiếc lá vàng đang rơi rụng từ những cây cổ thụ bên lề đường. Trong căn phòng nhỏ đơn sơ, Linh ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống dòng người qua lại phía dưới.

***

Ánh mắt cô lạnh lẽo, cô như đang nhìn thấy những kỷ niệm vụt qua như những bông hoa nở rộ trong vòng tay của cậu - người đã từng là tất cả trong cuộc đời cô. Những lúc Linh ngồi một mình, trái tim cô còn đang đau đớn vì kỷ niệm với Cảnh Quang - người đã nói lời chia tay với cô. Nhìn lại, những từng chút tình cảm và kỷ niệm đẹp của họ càng khiến cô cảm thấy xót xa hơn. Cảnh Quang, người đã từng là người yêu của cô, luôn xuất hiện trong mỗi hơi thở, từng góc nhìn và cánh hoa mùa thu. Linh không thể quên lúc anh nắm tay cô vững chắc và nói rằng họ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Những lúc họ cùng nhau đi dạo, cười đùa và chia sẻ những ước mơ trong tương lai. Những lúc họ ôm nhau, Linh cảm nhận được sự an lành và ấm áp từ cánh tay của Quang.

Cô nhớ như in những lúc họ cùng nhau ngắm hoàng hôn tại bãi biển, nhìn những tia nắng vàng chập chờn trên biển cả. Cảm giác hạnh phúc và yên bình của những khoảnh khắc đó khiến trái tim cô rung động và lắng đọng. Linh và Quang - hai tâm hồn từng đan chặt với nhau bằng sợi tơ hồng mơ mộng, đã cùng nhau trải qua biết bao niềm vui và nỗi buồn. Nhưng cuối cùng, họ đành chấp nhận hiện thực đau thương và quyết định rời xa nhau. Lời chia tay dường như đã cắt đứt tất cả mọi thứ, để lại trong lòng Linh một cảm giác hỗn loạn và cô đơn. Cô đã đọc và đọc lại hàng trăm lần những tin nhắn ngọt ngào cuối cùng từ Quang. Người đã nói sẽ yêu cô mãi mãi, người đã nói sẽ dành cho cô một đám cưới ở bãi biển, người đã nói sẽ cùng cô du ngoạn mọi miền đã nói chia tay như thế nào? Linh còn nhớ rõ từng lời, từng cử chỉ và biểu cảm của anh.

b5dbe2053cd94ff9a04669e18554bf61

"Có lẽ chúng ta không còn là người dành cho nhau," Quang nói nhưng giọng điệu của anh không cay đắng hay giận dữ, chỉ là những lời trung thực và ý thức rằng đó là quyết định đúng đắn. "Chúng ta đã cùng nhau trải qua nhiều điều tốt đẹp, nhưng chúng ta cũng đã trưởng thành và thay đổi rất nhiều. Đôi khi, chúng ta phải thả lỏng để mỗi người có cơ hội tìm thấy hạnh phúc của riêng mình."

Những lời đó khiến Linh không khỏi run rẩy, trái tim cô bỗng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Cô nhớ về những lúc họ cùng nhau vui đùa, cười đùa và chia sẻ những ước mơ và kế hoạch tương lai. Nhưng mọi thứ giờ đây đều như hư ảo, như những bóng ma trong quá khứ. Cảm giác hụt hẫng và thất vọng lần lượt ám ảnh cô mỗi ngày mỗi đêm, và cô thậm chí tự đặt câu hỏi về bản thân mình. Liệu có phải mình đã không đủ tốt để giữ lại tình yêu của Cảnh Quang? Liệu có phải mình đã không đáng để anh ở bên cạnh?

Linh cảm thấy như bị bỏ mặc trong sự bất định và không biết lý do tại sao mối tình của họ lại kết thúc như vậy. Một phần cô muốn tìm hiểu vì sao Quang lại quyết định chấm dứt mọi thứ, nhưng một phần khác của cô lại không muốn đối diện với sự thật. Linh biết rằng tìm hiểu lý do đằng sau lời chia tay có thể đem lại đáp án cho những câu hỏi bất định trong lòng, nhưng cô cảm thấy mình không đủ mạnh để đối mặt với thực tế. Cô sợ rằng sự thật có thể làm tổn thương thêm lòng cô, hoặc làm cho cô phải đối diện với những lỗi lầm và thiếu sót của mình trong mối quan hệ. Hơn nữa, Linh cảm thấy không cần phải biết tất cả. Đôi khi, sự giải thích cũng không thể giúp cô chấp nhận được sự thay đổi trong cuộc sống. Linh dần nhận ra rằng, dù có lý do gì đi nữa, quyết định của Quang đã được đưa ra và cô không thể làm gì để thay đổi nó.

Sau khi chia tay với Quang, cuộc sống của Linh như một mê cung cảm xúc đan xen, không lối thoát. Trái tim cô vừa bị rách nát như những mảnh vỡ, vừa cảm thấy hỗn loạn, đau đớn và trống rỗng. Cô không thể tin vào sự thật rằng mối tình mà cô đã dành cả trái tim suốt nhiều tháng qua, giờ đây đã trở thành một kỷ niệm tan vỡ. Những ngày đầu sau chia tay, Linh cảm thấy mình như đang đi vào một cuộc đấu tranh với bản thân. Cô luôn tìm kiếm lý do để giữ lại, nhưng cũng không thể ngăn cản việc chấp nhận thực tại. Những nỗi buồn và hoài nghi về quyết định của mình lần lượt xuất hiện, khiến Linh ngày càng mất ăn, mất ngủ và mệt mỏi tinh thần. Linh cố gắng né tránh những nơi cô từng chia sẻ nhiều kỷ niệm với Quang, nhưng không tránh khỏi những lúc nhớ về anh. Những bản nhạc cũ, những bóng người đi ngang qua giống như làm đau lòng cô thêm một lần nữa. Cô cảm thấy mình bị cô lập, không còn ai để trao tâm tư. Cuộc sống của Linh giờ đây trở nên lặng lẽ và cô đơn. Những hoạt động mà cô trước đây rất yêu thích như đọc sách, viết và vẽ tranh giờ đây cũng không còn mang lại niềm vui như trước. Cô cảm thấy mình như đang mải mê trong một khu vườn hoa đầy gai góc và màu xám. 

Dần dần, Linh nhận ra rằng không thể tiếp tục sống trong sự hoài nghi và nỗi buồn. Cô bắt đầu dành thời gian cho bản thân, tìm hiểu lại những ước mơ và đam mê đã từng bị lãng quên. Linh đăng ký tham gia một lớp học nấu ăn, tham gia các hoạt động tình nguyện, và thậm chí cắt tóc một kiểu mới. Dần dần, cô nhận ra rằng cô có thể sống mà không phụ thuộc vào một người khác. Mỗi bước đi Linh đưa ra đều mang theo nỗi lo lắng và sợ hãi, nhưng cũng đánh dấu sự bắt đầu của sự tự tin và sức mạnh. Cô đã học cách tự tin đối mặt với những cảm xúc không dễ chịu, và từ đó, cô bắt đầu thấy cuộc sống trở nên tươi sáng hơn. Ngày mới bắt đầu với ánh nắng mặt trời lung linh nhưng trong tâm hồn Linh vẫn chỉ còn một bầu trời u tối. Cô cố gắng thỏa mãn bản thân bằng cách giấu đi nỗi buồn trong tâm hồn, nhưng càng cố che đậy, càng thấy đau lòng. Những cuộc gặp gỡ bạn bè cũng không thể làm Linh quên được cảm giác trống rỗng trong lòng.

 

Một ngày mưa rào, Linh quyết định lên một chuyến du lịch ngắn hạn đến một thành phố xa lạ. Cô muốn tạm xa đi cuộc sống hàng ngày, điều này cũng giúp cô tìm lại bình yên và lấy lại sự thăng hoa cho tâm hồn đã mệt mỏi. Linh tình cờ tham gia một buổi triển lãm nghệ thuật tại một quán cà phê nổi tiếng. Cô yêu thích nghệ thuật và luôn muốn tìm cơ hội để tìm hiểu về nghệ sĩ và tác phẩm của họ. Cảm giác thú vị và hứng thú đang bùng cháy trong lòng Linh khiến cô quyết đinh tham gia triển lãm này. Khi cô đang say mê chiêm ngưỡng các tác phẩm, ánh mắt Linh chợt gặp một bức tranh đầy sắc màu và lôi cuốn. Đó là một tác phẩm sơn dầu với cảnh vật hoang sơ và người phụ nữ đang nhìn ra xa xăm. Linh không thể rời mắt khỏi bức tranh đó và cảm nhận được những cảm xúc mãnh liệt bùng nổ từ đó.

Khi cô đang chăm chú nhìn vào tác phẩm, một giọng nói dịu dàng vang lên phía sau cô, "Em thích bức tranh này sao?"

Linh quay đầu và nhìn vào một chàng trai trẻ với đôi mắt sáng và nụ cười ấm áp. 

"Có, tôi thích nó rất nhiều," Linh trả lời, cố gắng giữ vững lạnh lùng dù lòng cô đang như sóng lướt điên đảo. Chợt một suy nghĩ khó tin loé lên trong đầu cô, và trước khi cô kịp định thần suy nghĩ lại thì cô đã buột miệng nói ra thành lời rồi:  "Anh là người đã vẽ bức tranh này phải không?"

Huy gật đầu với nụ cười thân thiện. "Đúng vậy, tôi là Huy, một họa sĩ không tên trong thế giới nghệ thuật."

Linh không thể giấu cảm xúc khiếp sợ trước tài năng và sự khiêm tốn của Huy. Cô bắt đầu cảm thấy thoải mái khi nói chuyện với anh và tự nhiên hỏi về nguồn cảm hứng để tạo ra những tác phẩm nghệ thuật tuyệt vời như vậy. Dường như thời gian đã chẳng còn tồn tại khi hai người nhanh chóng trò chuyện và hiểu nhau. Huy chia sẻ về đam mê của mình với nghệ thuật, còn Linh kể về việc cô luôn tìm kiếm sự đẹp và ý nghĩa trong cuộc sống. Họ nhận ra rằng họ có nhiều điểm chung và những giấc mơ mà họ đang theo đuổi không khác xa nhau.

Khi cuộc triển lãm kết thúc, Huy mời Linh ra ngoài để cùng nhau uống cà phê và tiếp tục trò chuyện. Cảm giác thoải mái và ấm áp đã lan tỏa trong cả hai tâm hồn, và Linh cảm thấy mình đang tiến gần đến một người bạn đặc biệt. Từ buổi triển lãm đó, Linh và Huy trở nên thân thiết hơn và tiếp tục gặp gỡ thường xuyên. Mỗi lần gặp mặt, họ đều tìm hiểu về nhau sâu hơn và cùng nhau khám phá thế giới nghệ thuật và cuộc sống. Dần dần, Linh và Huy trở nên thân thiết, chia sẻ những chuyện riêng tư mà không ai khác hiểu. Cứ từng ngày trôi qua, những cuộc gặp gỡ, giao lưu và kỷ niệm mới giữa Linh và Huy đã từng bước xoa dịu những vết thương lòng trong cô. Họ dần dần hòa mình vào cuộc sống của nhau, như những mảnh ghép hoàn hảo điểm tô cuộc sống đơn sơ.

Cả hai đều cảm thấy sự gắn kết đặc biệt giữa họ, như người bạn tâm giao của nhau. Họ dành nhiều thời gian bên nhau, tận hưởng những khoảnh khắc đơn giản như đi dạo trên bãi cát, thưởng thức bữa sáng buổi sáng hoặc cùng nhau thăm quan các triển lãm nghệ thuật. Nhẹ nhàng mà sâu lắng, tình yêu giữa Linh và Huy cứ thế lớn dần. Họ hiểu nhau, tôn trọng và hỗ trợ lẫn nhau trong mọi khía cạnh của cuộc sống. Huy thấu hiểu về những lúc Linh còn cảm thấy lo sợ và không chắc chắn về tình yêu sau khi chia tay với Cảnh Quang. Anh luôn ở bên cô, đem lại cho Linh sự an ủi và động viên.

Cũng từ Linh, Huy đã tìm thấy niềm vui và cảm hứng mới trong nghệ thuật. Cô luôn ủng hộ và khích lệ anh theo đuổi đam mê và hoàn thiện khả năng nghệ sĩ của mình. Những buổi tranh tới đêm đã trở thành thói quen cho cả hai, khiến họ cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh bên nhau. Dần dần, Huy đã trở thành chỗ dựa vững chắc cho Linh, người cô có thể gửi gắm mọi suy tư, mọi niềm vui và mọi khó khăn. Anh là người luôn lắng nghe, sẵn sàng đưa tay nắm lấy tay cô mỗi khi cô cảm thấy mình mơ hồ trước những thách thức cuộc sống.

Một buổi tối, khi trăng thanh gió mát, Huy tỏ tình với Linh. Anh nói về cảm xúc sâu lắng mà anh dành cho cô, về cách Linh đã làm tan biến những gì u tối trong tâm hồn anh. Linh cảm nhận những lời này đến từ trái tim, nhưng cô cần thêm thời gian để hiểu rõ bản thân và quyết định tương lai của mình.

Những cảm xúc lẫn lộn trong lòng Linh khi Huy tỏ tình với cô không dễ giải quyết. Dù đã dành thời gian để tìm lại bình yên và sự thăng hoa cho tâm hồn, nhưng những dư âm về cuộc tình cũ với Quang vẫn còn chưa phai nhòa trong tâm trí cô. Cô vừa vui vẻ và phấn khích khi thấy tình yêu mới đang nở rộ trong cuộc đời, nhưng cũng lo sợ và lưỡng lự không biết làm thế nào để tiến tới.

c47822813f95a277b34945d4ad568d0e 

Thời gian hai người cạnh nhau ngày càng dài, những cảm xúc sâu thẳm đã cháy bỏng trong lòng Huy mỗi khi nhìn thấy Linh. Mỗi ngày trôi qua, tình cảm của anh dành cho cô càng trở nên mãnh liệt và không thể giấu diếm. Anh đã quyết định tỏ tình với Linh, để đưa ra những cảm xúc chân thành và dành tặng cô một tình yêu chân thành và ý nghĩa.

Một buổi chiều lặng lẽ, cùng nhau đứng trước một bức hoàng hôn tuyệt đẹp, Huy nhẹ nhàng nắm tay Linh trong lòng bàn tay ấm áp của mình. Ánh mắt anh đắm chìm trong ánh mắt của cô, và từ đáy tâm hồn, anh đưa ra lời tỏ tình chân thành nhất:

"Linh à, từ lúc gặp em, cuộc sống của tôi đã thay đổi hoàn toàn. Em là một nguồn cảm hứng lớn lao và người đã làm cho trái tim tôi nhịp đập nhanh hơn. Mỗi lúc bên em, tôi cảm thấy hạnh phúc và an yên.”

Huy nhìn sâu vào mắt Linh, bày tỏ tình cảm chân thành của mình. Anh chờ đợi, hy vọng cô sẽ chấp nhận tình yêu mà anh dành cho cô, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu mới đẹp đẽ và cảm động. Thấy Linh vẫn lặng yên, anh tiếp tục nói: "Tôi không thể nói trước được tương lai, nhưng điều mà tôi biết chắc chắn là, em đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của tôi. Tình yêu của tôi dành cho em không phải chỉ là sự ấm áp và ngọt ngào, mà còn là sự chia sẻ, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn và xây dựng một tương lai đẹp hơn bên nhau.”

Khi nghe lời tỏ tình chân thành của Huy, Linh cảm thấy tim mình như bùng cháy với tình yêu và niềm hạnh phúc. Cô nhìn sâu vào đôi mắt anh, thấy trong đó tình cảm chân thành và ý chí bền bỉ. Linh cảm nhận được sự ủng hộ và an ủi từ Huy, như một cánh tay đồng hành để cùng cô vượt qua những cảm xúc không dễ chịu và thăng trầm trong quá khứ. Với trái tim đang đập thình thịch, Linh mỉm cười nhẹ và gật đầu. Huy không thể che giấu niềm hạnh phúc khi nghe Linh đồng ý quen anh. Anh ôm cô vào lòng, thể hiện tình cảm vô hạn bằng nụ hôn nhẹ nhàng trên má cô. Từ đó, tình yêu của Linh và Huy càng ngày càng trở nên mạnh mẽ và sâu sắc hơn. Cả hai hòa mình vào cuộc sống của nhau, chia sẻ niềm vui và khó khăn, cùng nhau xây dựng những kỷ niệm đẹp và ý nghĩa.

Thế nhưng ông trời thích trêu ngươi, những ngày quá hạnh phúc thì thường không kéo dài lâu. Cuộc tình đầy hạnh phúc giữa Linh và Huy dường như bị một bóng ma của quá khứ ám ảnh. Kể từ khi Huy bất ngờ biết được về người yêu cũ của Linh thông qua nhật ký của cô. Trái tim anh bị xé toạc khi đọc về những cảm xúc cuồng nhiệt mà Linh từng dành cho người kia. Trước đây, Huy chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ghen với mối quan hệ trước đó của Linh. Nhưng sự thật khiến anh cảm thấy tổn thương và không tự tin. Cảm giác lo lắng rằng anh không thể so sánh với người kia, rằng tình yêu của Linh dành cho anh không thể nào bằng tình yêu cuồng nhiệt từng tồn tại trước đó.

Với trái tim rối bời, Huy đã quyết định đề nghị chia tay với Linh. Anh không muốn đối diện với những nỗi lo sợ và cảm giác tự ti này, và anh nghĩ rằng việc chia tay có thể giúp cả hai cùng đi tìm hạnh phúc của riêng mình. Ngày hôm đó, Huy đã mời Linh ra ngoài để nói chuyện. Trong giây phút khó khăn, anh cố gắng giữ vững bản thân và nói:

"Linh à, anh đã đọc nhật ký của em. Anh biết rằng em từng yêu một người trước đây một cách cuồng nhiệt. Và anh hiểu rằng tình yêu đó đã để lại nhiều ký ức đẹp trong trái tim em. Nhưng khi biết điều đó, anh cảm thấy rất tổn thương và không tự tin. anh không muốn trở thành gánh nặng cho em và cảm giác anh không đủ tốt để đáp ứng những kỳ vọng đó."

 

Linh nghe những lời Huy nói, cảm giác tâm hồn cô như bị chia cắt thành hai nửa. Cô không ngờ rằng nhật ký của mình sẽ là nguyên nhân khiến Huy quyết định chấm dứt mối quan hệ. Linh đã cố gắng giải thích rằng những kỷ niệm với người kia chỉ là quá khứ, và cảm xúc của cô dành cho Huy là thật sự và chân thành. Tuy nhiên, Huy vẫn quyết tâm chấm dứt mối quan hệ. Cả hai đều biết rằng việc tiếp tục như vậy sẽ không mang lại hạnh phúc cho cả hai, và nỗi đau này cần phải được chấp nhận để mỗi người tìm thấy con đường riêng cho bản thân.

Cảm giác hối hận như một làn sóng dâng trào trong lòng Linh. Cô nhận ra rằng việc giữ bí mật về quá khứ đã gây ra sự thiếu trung thực và gây tổn thương cho Huy. Linh cảm thấy tiếc nuối vì không dũng cảm đối diện với sự thật từ đầu, và đã để cho sự im lặng làm tổn thương mối quan hệ. Trong những ngày cô cảm thấy cô đơn và hụt hẫng sau chia tay với Huy, Linh đã nhận ra rằng trung thực và chia sẻ là những yếu tố quan trọng trong một mối quan hệ. Cô tự nhủ rằng nếu còn may mắn được yêu một ai đó trong tương lai, cô sẽ luôn đối diện với những cảm xúc và tâm tư của mình, không giấu giếm và không từ chối những ký ức của quá khứ.

"Anh đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời của em, và em sẽ luôn trân trọng những kỷ niệm đã có bên anh," Linh nghĩ trong lòng.

Cô quyết định sẽ học từ sai lầm và trở nên mạnh mẽ hơn. Linh muốn trở thành một người đáng tin cậy, có khả năng chia sẻ và trung thực với tình yêu của mình. Cô sẽ không để lại bất kỳ điều gì ẩn giấu, mà sẽ mở lòng và lắng nghe người kia, chia sẻ mọi suy nghĩ và cảm xúc.

Linh quyết định dành thời gian để tự thấu hiểu, để hiểu rõ hơn về những ước mơ và nguyện vọng của mình trong tình yêu. Cô muốn tìm thấy sự can đảm để đối diện với những trở ngại và thách thức, không chỉ cho riêng mình mà còn cho người đối diện. Linh muốn học cách yêu thương một cách chân thành và không kiểm soát, để tình yêu được tự nhiên và tự do bay cao. Linh quyết tâm mở lòng và cho phép tình yêu cơ hội trở lại, nếu định mệnh mang Huy đến bên cạnh cô một lần nữa. Và trong tương lai, dù kết quả ra sao, Linh đã học cách trân trọng và trung thực với những cảm xúc của mình và người khác, để tình yêu có cơ hội nở hoa và sống mãi trong tâm hồn.

[Sau khi Chúng Ta Chia Tay]

[Người nhận: Quang và Huy]

[Địa chỉ nhận để trống]

Có phải em đã để lại một khoảng trống trong cuộc đời anh, và em viết lá thư này để mở cánh cửa cuối cùng của trái tim mình. Trải qua nhiều ngày tự suy tư và tự nhìn lại, em nhận ra rằng đúng lúc này, em cần phải chia sẻ một số suy nghĩ và cảm xúc.

Mỗi người trong cuộc sống tôi đã từng đóng vai trò đặc biệt và quan trọng. Với Quang, từng khoảng thời gian mình bên nhau đánh thức một cảm giác hạnh phúc trong tôi. Chúng ta đã chia tay và dành thời gian mỗi người một hướng, nhưng những kỷ niệm đẹp của chúng ta sẽ mãi ở trong trái tim em.

Còn với Huy, từ khi chúng ta quen nhau, cuộc sống của em đã thay đổi hoàn toàn. Tình cảm chân thành và niềm tin của anh đã trở thành nguồn động lực giúp em vượt qua những khó khăn. Đã có những thời gian tuyệt vọng và cảm giác sợ hãi khi nhìn lại quá khứ, nhưng nhờ có anh, em đã học cách chấp nhận và tự yêu mình hơn.

Em không biết liệu có thể quay lại thời gian và thay đổi quyết định của mình hay không. Nhưng điều mà tôi biết chắc chắn là, mỗi người đã đóng góp một phần quan trọng trong việc hình thành tôi ngày hôm nay.

Thân ái,

Linh

© Trang Quỳnh - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Trang Quỳnh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top