Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn anh khi chúng ta già

2023-11-16 04:20

Tác giả: GIANG KGB


Em vẫn luôn muốn hỏi anh rằng, nếu ngày ấy, em không quay lại Sài Gòn, liệu rằng anh có cho chúng ta thêm một cơ hội?

Em vẫn luôn muốn hỏi anh rằng trong hơn 20 năm kể từ khi chúng ta kết thúc tình yêu ấy, anh có một lần nào dừng lại, lục tìm những ký ức về em?

Em đã từng gói hết những đau thương và tuyệt vọng sau khi mình chia tay, làm hành trang để đi đến một thành phố xa lạ chỉ để mong rằng có thể quên anh.

2 năm đầu ở Sài Gòn là 2 năm em sống bằng ký ức. Sài Gòn cởi mở, Sài Gòn bao dung với tất cả những người con xa xứ nhưng vẫn chẳng thế nào xoa dịu được vết thương lòng ở trong em. Nhiều đêm em nằm khóc 1 mình vì nhớ nhà, vì nhớ anh nhưng em không cho phép mình gục ngã bởi em hiểu rằng, nhớ thương này chỉ là của riêng em.

Rồi em ra lại Hà Nội, đi lại con đường mà mình đã từng đi, ghé lại những quán xưa mà hiếm hoi lắm mới có lần được đến cùng anh trong quá khứ. Kỷ niệm tình bạn thì nhiều nhưng kỉ niệm tình yêu của tụi mình ít quá nên em chẳng cả dám lật giở nhiều lần vì sợ phôi phai. Có những ngày em lang thang vô định, muốn lắm một lần gọi hẹn gặp anh nhưng nỗi mặc cảm vì đã từng bị anh bỏ rơi đã ngăn em lại.

a29c582b916e431753f4b16441da4882

Ngay cả khi anh chủ động gặp lại em, rồi mình cùng nhau đi café như 2 người bạn, lòng em vẫn đau lắm. Cái cảm giác còn yêu mà phải dằn lòng để giữ khoảng cách nó khiến cho em đến hô hấp thôi cũng cảm thấy khó khăn.

Và em lại trốn chạy bằng cách quay trở lại Sài Gòn trước sự ngỡ ngàng của anh. Em cũng không thể tin rằng, lần trở lại này lại là lần đưa em xa anh mãi. Em cũng không thể tin rằng em lại có thể yêu lại từ đầu với một người không phải là anh.

Tình yêu ấy đầy những trắc trở nhưng em luôn tin, chỉ cần cùng thương hai đứa bọn em sẽ vượt qua.

Em cất những kỉ niệm giữa em và anh vào một góc để làm tròn vai người vợ, người mẹ tốt và nàng dâu hiếu thảo.

Nhưng… Cuộc sống vốn luôn có những lối rẽ bất ngờ bởi chữ nhưng đó. Em bước ra khỏi cuộc hôn nhân 17 năm của mình với những niềm đau chưa từng chia sẻ cùng ai. Anh cũng chọn rời xa vợ con, sống một mình ở nơi cách vợ con nửa vòng trái đất bởi những xung đột không thể hóa giải.

Và mình gặp lại nhau sau 20 năm mỗi người tự lăn lộn với cuộc sống và duyên nợ của riêng mình. Chúng ta vẫn thỉnh thoảng chia sẻ với nhau về gia đình, công việc nhưng tuyệt nhiên ko nhắc lại chuyện xưa. Cũng chưa bao giờ chúng ta chia sẻ với nhau về một nửa không trọn vẹn của mình.

Ngày hội trường, cũng là ngày kỷ niệm 30 năm mình gặp mặt lần đầu, em và anh cùng nhóm bạn thân rủ nhau ở lại đi chơi. Trên đồi cỏ hồng, khi cùng anh che chung một chiếc ô, không hiểu sao em lại muốn được thêm một lần hẹn ước với anh. Em nhớ mình đã nói dù không được rành mạch lắm rằng: “Thanh xuân chúng ta không thể ở bên nhau, nhưng sau này khi con cái của chúng ta trưởng thành, em nhất định sẽ ở bên anh.”

Em muốn được già đi cùng anh, bên anh như một người tri kỷ, cùng anh hằn in dấu chân trên những con đường mà thanh xuân chúng ta chưa được cùng nhau!

Em biết mình có thể đợi chờ! Chỉ là không biết liệu anh có thêm một lần nữa lỡ hẹn với em không????

© Giang - blogradio.vn

 

Mời xem thêm chương trình:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tình chung

Tình chung

Tôi, một gã khờ yêu thơ, Thuở ấy tương tư mối tình hờ Trọn lòng thương nhớ dáng em xinh

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Phóng viên tài chính Mỹ: Đây là lời khuyên tài chính tốt nhất tôi nghe được trong năm nay

Để tiết kiệm tiền, các chuyên gia tài chính khuyên bạn nên bắt đầu với 5 điều này, nếu không bạn sẽ hối hận về sau.

Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng

Cô gật đầu và anh ôm cô vào lòng, có thật nhiều những đóa bằng lăng như đang reo vui lên cùng họ, và cả con đường dài cũng vậy. Cô nhớ mãi buổi tối hôm đó con đường rất vắng và anh đã hôn cô nụ hôn đầu tiên, họ đã ngập trong hạnh phúc mà cô nhớ suốt đời.

"Nhớ nhá - Hãy luôn giữ nụ cười"

Chỉ mong đoạn đường sau này của cậu, mọi thứ đều tốt, còn tớ cũng sẽ tập quên cậu. Đã 5 năm rồi, có lẽ cũng đến lúc tớ nên quên đi cậu để đón nhận những ánh nắng mặt trời của ngày mới.

Những con còng trên biển

Những con còng trên biển

Nhi nhìn chăm chăm vào bức tranh trước mặt. Sao lại có một sự trùng hợp đến vậy chứ, đây có phải là bức tranh mà Nhi rất thích và đặc biệt rất thích trong cả hai lần được xem ngoài con đường biển không?

Đóa hoa bên đường

Đóa hoa bên đường

Chợt, tôi bắt gặp một đóa hoa nhỏ bên lề đường. Đóa hoa ấy, mặc dù nở giữa bụi rậm và khô cằn, nhưng vẫn tỏa sáng với vẻ đẹp riêng của mình. Tôi ngừng bước, nhìn chăm chú vào đóa hoa và bắt đầu suy tư về ý nghĩa của nó.

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Đối nhân xử thế - không thể qua loa!

Tôi đã tự nhủ, dù cho có chuyện gì xảy ra, trước hết tôi phải giữ vững quan điểm cư xử phải phép, khiêm nhường, dùng sự bình tĩnh và tôn trọng để đối đãi với mọi người một cách thật thận trọng để rồi sau đó, tôi sẽ biết ai là người xứng đáng để tôi dụng tâm mà chân thành khoan dung.

Sắc hoa vàng trong nắng

Sắc hoa vàng trong nắng

Chưa bao giờ nó thật hạnh phúc như vậy, tết này sẽ là một cái tết mà nó sẽ ghi nhớ suốt đời, nó cảm nhận được tình thương của ba của mẹ của chị dành cho nó là to còn hơn cả bầu trời nữa.

Để có được hạnh phúc gia đình

Để có được hạnh phúc gia đình

Chúng ta có thể vì gia đình mà sẵn sàng đương đầu với những khó khăn, gian nan ngoài kia chỉ mong sao khi về nhà cái chúng ta được nhìn thấy là những nụ cười hồn nhiên và ngây thơ của những đứa con bé bỏng của mình, và được nghe câu nói đầy ấm lòng: "Cha, mẹ đã về".

Hoa xoan ngày ấy

Hoa xoan ngày ấy

Ngày nhỏ trên lưng trâu Tôi ngửi mùi xoan đâu Cánh hoa phủ quanh đầu Một thời trong kí ức.

back to top