Ngủ quên trong nắng
2020-06-19 01:24
Tác giả:
Phương Chi Vũ
blogradio.vn - Lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy nắng. Có lẽ dù cho rèm trong nhà tôi kín đến mấy, cổ áo tôi kéo cao đến mấy, nắng vẫn tồn tại, lặng thầm rón rén bước theo mình.
***
Không biết đã bao lâu, tôi không còn thức dậy đúng giờ nữa.
Chuông điện thoại vẫn kêu không ngừng, lải nhà lải nhải như một tên khùng đến inh tai nhức óc. Nhưng tôi vẫn không dậy nổi. Tôi mặc kệ nó mà chìm sâu vào giấc ngủ bình yên của mình. Trong cơn phiêu lãng của giấc ngủ, tôi tự do, chẳng thứ gì có thể giam cầm tôi được nữa. Sau cùng, tên khùng kia cũng phải chịu thua độ lì lợm của tôi mà im lặng cái phụt.
- Thế mày không dậy đi làm à?
Mẹ tôi vào. Bà là lí do duy nhất khiến tôi buộc mình tỉnh mộng. Ánh mắt nghiêm khắc nhìn chằm chằm tôi với vẻ khó chịu, bà lật chăn ra, kéo tôi vào nhà tắm.
.jpg)
Khi biết thần kinh tôi có vấn đề dẫn tới không thể khống chế được việc ngủ bất thình lình, mẹ đã rất sốc. Cách để bà vượt qua việc không thể chấp nhận ấy là làm như tôi chưa từng mắc phải cái gì cả, rằng tôi vẫn là đứa con ngoan ngày ngày chăm chỉ kiếm tiền về. Nếu tôi không dậy được, bà sẽ gọi tôi. Bà sẽ lôi tôi ra khỏi nhà, đóng sập cửa lại. Cánh cửa rít lên như một song sắt ập xuống nhốt tôi vào chiếc lồng chim lạnh lẽo. Mẹ huyễn hoặc mình quên đi căn bệnh của tôi, quên cả rằng, tôi, tôi làm gì còn việc nữa...
Đống giấy tờ bị đập mạnh lên bàn. Những đề án, bản kế hoạch, báo cáo chi chít chữ của tôi rơi xuống tung tóe, nhàu nát bởi mũi giày bóng loáng đang gi chúng như gi một con bọ. Tôi chạy ào đến phòng vệ sinh. Tôi sợ phải nghe thêm nữa những lời mỉa mai, nhạo báng nữa. Tôi sợ điệp khúc “Vô dụng, vô dụng” cứ khua khoắng trong đầu không ngừng nghỉ. Hứng vốc nước tát thẳng vào mặt, tôi đối diện với chính mình trong gương. Sau bao ngày thức trắng đêm điên cuồng gõ phím, sống chết lao theo công việc, tôi đứng đây, quầng mắt thâm tái dại. Tia máu vằn lên, nhòe nhoẹt nước, trông bù xù, luộm thuộm như một con bù nhìn tội nghiệp. Chẳng khác nào một thằng hề.
Từ lúc ấy, tôi ngủ. Tôi nhận ra mình trốn vào giấc ngủ để đòi lại những gì đáng lẽ thuộc về mình, để nhấc mình khỏi xiềng xích bấy lâu nay. Tôi tự do.
Cửa trượt vô giác mở ra. Tôi đã quen với ánh mắt móc mói, thương hại đi cùng với đôi bàn tay trả lại hồ sơ xin việc. Gió lùa qua vò đầu tôi rối tung. Đám lá xào xạc, xào xạc, xì xầm như khóc, nghiêng rơi thật nhanh. Bầu trời cao hơn, xa hơn, hẹp dần lại như một chiếc vỏ ốc, xa khỏi tôi. Trời không mưa, tôi cứ nghĩ trời mưa. Tôi cứ nghĩ trời sẽ trút nước không thương tiếc lên tôi như trên phim điện ảnh. Nhưng không, Thượng đế đã bỏ quên tôi rồi. Ngài đóng chặt một cánh cửa, khép hờ một cánh khác chờ tôi.
Tôi rảo bước đi đến hiệu cầm đồ. Hôm nay họ đóng cửa. Tôi bỏ ra ghế đá trong công viên, chờ đến trưa lại bỏ về nhà. Tôi không nỡ phá vỡ giấc mơ đẹp của mẹ. Tôi vui vẻ làm con rối mỉm cười không dứt, nhảy múa với những dây dợ xung quanh trong vở kịch mẹ tưởng tượng ra. Tôi cày xới cho giấc mơ của người khác, vậy mộng đẹp của tôi ai sẽ gieo?

Tĩnh lặng đến dễ chịu, như thể thế giới này trừ tôi ra đã không còn một ai nữa. Thật tốt biết mấy.
Tôi thấy mình vẫy đôi cánh rộng lớn lướt trên trời. Mây sà vào quấn quít lấy cơ thể. Tôi cứ thế lượn vòng, rơi xuống. Tôi thấy nắng dịu dàng giang tay ôm lấy mình. Nắng thật đẹp, đẹp đến mức tôi chỉ muốn mãi mãi ngủ quên trong lòng nó. Tôi ước nó bọc tôi trong khối hổ phách, rút đi từng hơi thở, đừng bao giờ tỉnh lại. Đột nhiên, tay tôi nhói đau. Máu bắt đầu rỉ ra trên những vết thương chi chít khắp người. Tôi tung cánh mạnh hơn, vũng vẫy, gào thét. Tôi quay lại. Sợi xích vẫn còn đó. Nó thít chặt lấy tôi, giằng tôi xuống mặt đất đang nứt vỡ nuốt tôi vào bóng tối.
Nắng xoa lên mí mắt. Tôi mở mắt, thấy mình đang nằm co quắp trên ghế đá hệt một bào thai, trong bụng, ngủ quên trong nắng. Thứ nắng vàng chanh sóng sánh treo lên mắt tôi một tấm màn mỏng tang. Lâu lắm rồi tôi mới nhìn thấy nắng. Có lẽ dù cho rèm trong nhà tôi kín đến mấy, cổ áo tôi kéo cao đến mấy, nắng vẫn tồn tại, lặng thầm rón rén bước theo mình. Tay tôi đưa lên che bớt nắng trưa gay gắt đã bắt đầu làm con ngươi tôi đau rát. Tôi muốn khóc. Tuyến lệ thật chẳng khác nào côn trùng, càng cố cắt bỏ càng nhận ra không có chúng không thể nào sống được.
Một cái kén rỗng dính trên lưng ghế rơi xuống tay tôi. Nó xám ngoét, hơi đỏ, thủng mất một chỗ. Chắc hẳn con ngài đã phá kén bay ra. Con côn trùng bé nhỏ ngốc ngếch, mi nhỏ bé như vậy làm sao sống nổi ở cái thế giới hỗn loạn phủ nhận lẫn nhau như vậy. Nhưng một con bướm thì có biết gì đâu, và như vậy có khi lại tốt.
.jpg)
Tôi nhổm dậy với tay lên. Nắng xuyên qua, chia tay tôi thành từng mảng sáng tối, như thể may rủi tuần hoàn. Tôi vấp chân, ngã sấp xuống nền bê tông cứng ngắc. Tôi nằm chổng vó, một chân vẫn còn mắc lại trên ghế mà ôm bụng cười. Tôi ngoác miệng cười thật to, thật sảng khoái. Trong một khắc, tôi thấy cánh bướm chập chờ trước mắt. Con bướm khổ sở chống chọi với gió mạnh, chao đảo như sắp rơi. Đôi cánh của nó bé hơn những con khác. Tôi hốt hoảng định đỡ lấy. Nhưng con bướm càng vỗ cánh mạnh hơn, thật mạnh, nó run run, gồng lên hết cỡ rồi vững vàng nương theo gió bay đi mất hút. Tôi ngỡ ngàng nhìn mãi lên khoảng không rộng lớn mà nó vừa đáp đến.
Mẹ ngủ gục trên bàn. Cơm canh đã nguội cả. Cửa sổ mở cho nắng vào hong khô những giọt nước mắt đặc quánh trên mắt bà. Đắp chăn cho mẹ xong, tôi về phòng mở máy tính, bật cả điện thoại.
Tin nhắn đến.
Bàn tay chạm lên bàn phím được nắng chiếu vào hệt như một đôi cánh bướm.
© Phương Chi Vũ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Đừng ngủ quên trong quá khứ | Radio Tâm Sự
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 2: Mùi dầu gió
Bảy tháng sau ngày mẹ mất, Thảo vẫn mang theo những giờ cuối cùng trong phòng bệnh. Cô tìm đến Tiệm, gửi lại ánh đèn, tiếng máy, tất cả những gì cô đã nhìn và nghe đêm ấy. Chỉ giữ lại mùi dầu gió và cảm giác bàn tay mẹ trong tay mình. Nhưng khi ký ức đã được cất đi, Thảo nhận ra: có những điều ta quên được bằng trí nhớ, nhưng cơ thể vẫn nhớ.
Tiệm Cầm Đồ Ký Ức - Phần 1: Giải nhì
Ở cuối một con hẻm có một cái tiệm nhận cầm ký ức. Một người mẹ tìm đến, mang theo một phong bì tiền và một tờ phiếu ghi tên con trai mình. Cậu đã bán một thứ đi — và không phải thứ bà nghĩ. Truyện ngắn mở đầu chuỗi "Tiệm Cầm Đồ Ký Ức".
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần cuối
Trước ngày cưới hai hôm, tôi hỏi anh có muốn tổ chức một buổi chia tay cuộc sống độc thân không. Anh không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không. Anh là người của gia đình” “Ừ, nhưng em thì có!” - Tôi ngồi xuống cạnh anh, cười nói: “Bạn của em anh cũng quen gần hết rồi, đi cùng luôn nhé?”
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 2
Ôn lại chuyện cũ dường như đã trở thành chủ đề quen thuộc giữa tôi và anh. Hôm ấy, hai đứa ngồi ở quán ăn vặt đối diện trường - nơi năm xưa chúng tôi thường ghé. Vừa ăn, vừa ríu rít kể hết chuyện này đến chuyện khác. Đang cười nói vui vẻ, anh bỗng trầm giọng: "Suốt mấy năm đại học... anh chẳng có kỷ niệm nào với em cả" Anh khẽ thở dài: "Những sáu năm!"
Năm tháng ấy, vẫn là anh! Phần 1
Một ngày trời trong veo, mây trắng lững lờ, nắng vàng dịu dàng phủ khắp những con phố. Vào một ngày đẹp như thế, tôi ôm một xấp thiệp cưới đến gặp ba đứa bạn thân từ thời cấp III. "Thiệp gì đây?" - Diệu nheo mắt nhìn tôi, vẻ đầy nghi ngờ.
Nhịp đập sau cơn mưa mùa hạ
Nam và Phương là cặp đôi "oan gia chí chóe" nổi tiếng khắp lớp 12A1, cả hai luôn tìm đủ mọi trò để trêu trọc nhau. Mọi chuyện tưởng chừng chỉ dừng lại ở những trò đùa vô hại, cho đến một chiều thứ Bảy, Nam bất ngờ bị hai ông anh họ của Phương "bắt cóc" ra quán nước chỉ để... giảng bài tích phân! Từ ly nước ngọt đút lót tuổi 18 đến lời hẹn cùng nhau bước vào cổng trường Đại học, những màn cà khịa ngày nào dần biến thành nhịp đập chung ngọt ngào. Liệu cô lớp trưởng lém lỉnh có chịu "duyệt hồ sơ" để chàng trai năm ấy đồng hành cùng mình đi hết cả cuộc đời?
Trạm Cuối
"Trạm cuối" kể về Minh, một phụ xe trẻ chán ngán với những ngày tháng lặp lại trên tuyến xe buýt số 08. Cho đến khi cậu bắt đầu để ý đến một ông lão kỳ lạ, đêm nào cũng lên chuyến cuối, ngồi ở chiếc ghế cuối bên cửa sổ rồi đi bộ một mình sau khi xuống ở trạm cuối. Khi Minh dần biết được lý do đằng sau những chuyến xe ấy, cậu cũng bắt đầu nhìn lại công việc, những người xa lạ mình từng đưa qua và chính cuộc đời đang tưởng như đứng yên của mình. Một câu chuyện về những hành trình tưởng vô nghĩa, những người chỉ đi cùng ta một đoạn đường, và cách một chuyến xe có thể đưa một con người đến một nơi rất khác — nơi mà trước đó họ chưa từng nghĩ mình sẽ đến.”
Dấu son Tháng Tám
Tháng Tám không chỉ mang theo những cơn gió heo may dịu ngọt của đất trời chuyển mùa, mà còn đánh thức trong tim mỗi người con đất Việt niềm tự hào thiêng liêng về những trang sử hào hùng của dân tộc. Bài thơ "Dấu Son Tháng Tám" là một nén tâm hương kính cẩn tri ân các thế hệ đi trước, những người đã hiến dâng cả thanh xuân và máu xương để đổi lấy độc lập, tự do cho Tổ quốc, đồng thời khắc họa bức tranh mùa thu cách mạng sục sôi khí thế, rực rỡ cờ hoa và trường tồn cùng non sông.
Gửi anh, chàng trai 19 tuổi năm nào
Mỗi khi bắt gặp đâu đó hai chữ Cần Thơ hay Đại học Cần Thơ là em lại nhớ tới anh và những ngày tháng hoa mộng ngày nào. Hôm nay, khi được trực tiếp về Cần Thơ, nỗi nhớ trong em lại càng cuộn trào lên, tinh khôi và thanh trong như những kỉ niệm của những tối học tiếng Anh năm nào. Anh vẫn luôn là kí ức trong trẻo, thuần khiết nhất của em trong những năm tháng đã qua của cuộc đời này.
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?
Bạn đã bao giờ nằm thao thức giữa những đêm khuya, điện thoại vẫn còn sáng màn hình với hàng loạt câu chuyện “thành công” của người khác, và tự hỏi: “Lỡ cả đời này, mình không rực rỡ thì sao?”.




