Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngọt ngào kẹo kéo ngày xưa

2020-01-12 01:20

Tác giả: Khánh An

blogradio.vn - Khung trời tuổi thơ nơi quê nhà yêu dấu đã có biết bao kỉ niệm với những niềm vui đong đầy trong kí ức mỗi người mà không thể nào quên đi được. Lớn rồi, đi xa, mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, lại tự dưng nhớ lại, thấy nhớ nhớ một thuở xa xôi với bao cảm xúc vui – buồn, bao hoài niệm tuổi thơ và bao món ăn dân dã, ngọt lành. Những khi đó, trong tôi hiển hiện mùi vị thoang thoảng của những thanh kẹo kéo ngọt ngào năm nào.

***

Vẫn nhớ như in, ngày đó, cuộc sống còn khó khăn và thiếu thốn lắm, nào có đầy đủ và thuận tiện như bây giờ. Những đứa trẻ chúng tôi lúc ấy, làm gì có kem đóng hộp ngọt ngào, làm gì có bánh bông lan thơm ngon, chẳng bao giờ biết đến kẹo mềm hay kẹo dẻo đủ loại trong cửa hàng, siêu thị lớn bé như đám trẻ ngày nay. Tuy nhiên, không phải vì hoàn cảnh cơ cực ấy mà tuổi thơ của chúng tôi lại thiếu đi hương vị ngọt ngào. Tôi và bạn bè vẫn có chùm ổi chín vàng ươm, thơm lừng để trèo hái và ăn ngay; vẫn có những trái me chua chua treo lủng lẳng ngoài bờ rào chào đón sau những giờ học trên lớp; còn có cả những que cà rem ngọt ngọt, mát mát đựng trong thùng xốp của ông già chạy xe đạp đi bán mà lâu lâu mẹ mua cho một lần. Đặc biệt nhất và thơm ngon nhất với chúng tôi ngày đó là những cây kẹo kéo trăng trắng, ngòn ngọt, bùi bùi, nhai mỏi cả miệng mà vẫn chưa tan.

Ngọt ngào kẹo kéo ngày xưa

Ngày ấy, chẳng trưa nào mà cả đám không trốn mẹ, trốn ngủ, vì chúng tôi có biết bao trò chơi và niềm vui trong những trưa không chợp mắt ấy. Nào là tất cả cùng lang thang đi tìm hoa dại kết thành bó rồi chơi trò cô dâu chú rể, hay rủ nhau leo cây hái trái, rồi đi tắm sông, đi bắt cá, chơi  nhà chòi ....Trò nào cũng vui, cũng khúc khích tiếng cười, nhưng việc mà chúng tôi mong đợi và thích thú nhất là tìm và gom dép nhựa đứt quai hay chai lọ và ve chai các kiểu để chờ đổi kẹo kéo của ông Củ. Không biết ông tên thật là gì, chỉ biết rằng ai cũng gọi ông bằng cái tên đó, ông bán kẹo kéo đựng trong chiếc thùng gỗ đặt trên gác ba ga chiếc xe đạp cà tàng. Biết đám trẻ con chúng tôi hay ngồi đợi ở lũy tre đầu xóm mỗi trưa, thể nào ông Củ cùng chiếc xe đạp cũ kỹ cũng ghé qua để đổi cho vài thanh kẹo. Những thứ chúng tôi gom tìm chẳng đáng là bao, nhưng thương chúng tôi, ông Củ bao giờ cũng kéo và ngắt cho mỗi đứa một cây kẹo thật dài. Và chỉ cần như thế đã là niềm hạnh phúc lớn lao của tuổi thơ ngày đó, ánh mắt đứa nào cũng lấp lánh, miệng đứa nào cũng cười tươi mãn nguyện.

Ngọt ngào kẹo kéo ngày xưa

Kể làm sao hết những niềm vui với cây kẹo kéo của ông Củ vào những buổi trưa của một thời đã xa đó. Chẳng ai hiểu sao, từ trong một chiếc hộp gỗ trên xe ấy, ông Củ lại có thể từ từ kéo ra những cây kẹo trắng trắng, dài dài như vô tận. Càng khó hiểu hơn là nhìn những thanh kẹo dẻo quẹo  là thế, mà sao ông Củ lại có thể sau một tiếng “rắc” là ngắt rời ra ngay và đưa cho chúng tôi được? Tuổi nhỏ, thắc mắc rồi lại thôi, vì vị ngọt hấp dẫn của kẹo kéo ông đưa đã hoàn toàn chiếm hết tâm tư và suy nghĩ của chúng tôi ngay tắp tự. Có thể ngày nay, vị của những thanh kẹo kéo đó chẳng là gì so với những kẹo sữa, kẹo sô-cô-la, kẹo dâu ..., nhưng với chúng tôi lúc đó, kẹo kéo là số một, là ngon nhất, ai cũng thích.  

Tôi vẫn còn nhớ như in những thanh kẹo kéo ngon lành ngày ấy, chúng chỉ có một vị ngọt lịm của lớp vỏ đường màu trắng bóng bọc bên ngoài, khi ăn, lâu lâu lại có cái beo béo, bùi bùi của mấy hạt đậu phộng rang bên trong. Ánh mắt lấp lánh khi ông đưa kẹo, chúng tôi ngồi nhai từng miếng kẹo dẻo đến đơ cả quai hàm mà vẫn cứ xuýt xoa khen ngon, rồi tiếc hùi hụi khi đã ăn hết, chỉ còn biết liếm môi thèm thuồng. Tuổi thơ của chúng tôi ngọt ngào và an lành như thế, cứ bình dị và hồn nhiên lớn lên từ những thanh kẹo ngọt, hiền lành và vô lo, như hạt lúa, củ khoai trên cánh đồng quê tôi vậy.

Ngọt ngào kẹo kéo ngày xưa

Nhanh thật, mới đó mà đã hơn 30 năm. Tuổi thơ đã qua, thời gian đã trôi, mọi điều đã thay đổi, tất cả chỉ còn trong kí ức. Chúng tôi đã lớn lên, đi học rồi đi làm ăn xa, mỗi đứa mỗi nghề, mỗi đứa một phương, lâu lâu mới gặp nhau một lần vào mỗi dịp lễ, Tết. Đã qua rồi cái thời trưa trưa ngồi dưới lũy tre đầu xóm đón đổi những thanh kẹo kéo ngòn ngọt. Ngày nay, trẻ con lớn lên là đã vào trường mẫu giáo đi học, ăn những loại bánh kẹo được đóng gói cẩn thận với đa dạng chủng loại. Hầu như chúng chẳng còn biết đến kẹo kéo ngọt ngào ngày xưa của chúng tôi nữa, có chăng chúng biết đến kẹo kéo đóng gói mà những người hát dạo hay bán trong những quán xá ven đường. Trẻ em ngày nay, làm gì có những giây phút chờ đợi rồi vui mừng và hạnh phúc khi cầm những thanh kẹo ngòn ngọt được kéo ra từ thùng gỗ của ông bán hàng nghèo ngày nào?

Chiều nay về thăm quê, trong những cơn gió chiều xao xác, man mát thổi từ cánh đồng làng, đứng dưới lũy tre làng xào xạc, chợt nghe đâu đó bên mình tiếng rao từng làm thao thức cả những buổi trưa tuổi thơ: “Kẹo kéo, càng kéo càng dài, càng nhai càng ngọt. Ai mua kẹo kéo hông?…”. Tiếng rao như vẳng về từ một thời nào đó xa xăm lắm, gợi những kí ức ngọt ngào về kẹo kéo ngày xưa.

© Khánh An – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại

Khánh An

Dù có đi cả đời khói bụi, tôi vẫn tin hạnh phúc ở cuối con đường.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết của những ngày còn nhỏ

Tết của những ngày còn nhỏ

Tôi hỏi O của mình vì sao Tết không còn vui nữa? O bảo: "Ngày xưa dân mình nghèo, Tết đến sắm sửa được gì trong nhà đều thấy quý, sắm sửa từ sớm mới đủ, bây giờ mọi thứ đầy đủ, dễ dàng thì Tết nó nhạt hơn".

Hạnh phúc về với Tết

Hạnh phúc về với Tết

Chậu tắc nhỏ trên bàn nổ bông trắng xóa, vài quả hãy còn xanh, vài quả đã sang cam, chắc độ tết sẽ vừa chin rộ. Tết đã về rồi, những ngày hạnh phúc cũng tràn về cùng với Tết.

Có thích em thì chở em đi mua hoa Tết

Có thích em thì chở em đi mua hoa Tết

Bẵng đi năm năm, Di điện thoại cho tôi. Cuộc gọi như xé tan cái không khí lạnh của ngày gần kề Tết, thậm chí ngay khi số điện thoại ấy hiện lên, những con số đã năm năm qua tôi luôn nhìn nhưng không bao giờ nhấn gọi, tôi đã thấy tim rung lên những cảm xúc như lần đầu tiên.

Tuyển tập những câu đòi nợ đi vào lòng người

Tuyển tập những câu đòi nợ đi vào lòng người

Tầm này thì đúng là yêu đương níu kéo cũng không để làm gì nên anh đi hay ở cũng mặc kệ anh, em cứ phải đòi được nợ đã!

Trước khi lấy chồng, quan trọng nhất là hãy quên đi tình cũ

Trước khi lấy chồng, quan trọng nhất là hãy quên đi tình cũ

Ai cũng sẽ có những mối quan hệ tình cảm trước khi gặp người trở thành chồng của mình trong suốt cả cuộc đời này. Vì vậy, nếu đã quyết định tiến tới hôn nhân, những mối quan hệ cũ, hãy giải quyết thật gọn gàng, dứt khoát khi đã không còn tình cảm.

Tết này về với má em nhé!

Tết này về với má em nhé!

Tết này về với má em nhé Má mòn mỏi, chờ suốt một năm dài Nghe tin em về Má mừng khóc như đứa trẻ

Về quê em đất Mũi

Về quê em đất Mũi

Em đưa anh về Đất Mũi Cà Mau Miền Tây nắng soi dòng sông lấp lánh Ngắm đồng lúa đàn cò bay thẳng cánh Áo bà ba ai mặc cũng thật xinh

Sao lương thưởng vừa về mà nhoắng cái bánh chưng đã không còn nhân thịt, còn đâu cái Festival Âm lịch nữa trời ơi!

Sao lương thưởng vừa về mà nhoắng cái bánh chưng đã không còn nhân thịt, còn đâu cái Festival Âm lịch nữa trời ơi!

Tết này đừng ai nhắc đến tên tôi trong các cuộc vui nhé! Nếu có một điều ước, chỉ xin một giấc ngủ dài để khi mở mắt dậy là tới ngay kì lương tiếp theo.

Ngày cuối năm bỗng thèm bữa cơm nhà

Ngày cuối năm bỗng thèm bữa cơm nhà

Những món ăn đơn giản ấy đã bao lâu rồi chưa ăn. Nhớ nhà, thèm những món ăn bình dị, dân dã trên mâm cơm đạm bạc mà ấm tình thương gia đình. Ngày cuối năm, rất thèm bữa cơm nhà.

Lời tiên tri cho cuộc sống của 12 con giáp trong tuần mới 20/1 - 26/1: Người đủng đỉnh ăn Tết, người lại chạy ngược chạy xuôi

Lời tiên tri cho cuộc sống của 12 con giáp trong tuần mới 20/1 - 26/1: Người đủng đỉnh ăn Tết, người lại chạy ngược chạy xuôi

Những ngày chuyển giao giữa năm cũ và năm mới này, cuộc sống của 12 con giáp sẽ có rất nhiều biến động.

back to top
logo left
logo right
banner bottom