Ngọt ngào kẹo kéo ngày xưa
2020-01-12 01:20
Tác giả:
Khánh An ( Hồng Minh)
blogradio.vn - Khung trời tuổi thơ nơi quê nhà yêu dấu đã có biết bao kỉ niệm với những niềm vui đong đầy trong kí ức mỗi người mà không thể nào quên đi được. Lớn rồi, đi xa, mỗi khi có thời gian rảnh rỗi, lại tự dưng nhớ lại, thấy nhớ nhớ một thuở xa xôi với bao cảm xúc vui – buồn, bao hoài niệm tuổi thơ và bao món ăn dân dã, ngọt lành. Những khi đó, trong tôi hiển hiện mùi vị thoang thoảng của những thanh kẹo kéo ngọt ngào năm nào.
***
Vẫn nhớ như in, ngày đó, cuộc sống còn khó khăn và thiếu thốn lắm, nào có đầy đủ và thuận tiện như bây giờ. Những đứa trẻ chúng tôi lúc ấy, làm gì có kem đóng hộp ngọt ngào, làm gì có bánh bông lan thơm ngon, chẳng bao giờ biết đến kẹo mềm hay kẹo dẻo đủ loại trong cửa hàng, siêu thị lớn bé như đám trẻ ngày nay. Tuy nhiên, không phải vì hoàn cảnh cơ cực ấy mà tuổi thơ của chúng tôi lại thiếu đi hương vị ngọt ngào. Tôi và bạn bè vẫn có chùm ổi chín vàng ươm, thơm lừng để trèo hái và ăn ngay; vẫn có những trái me chua chua treo lủng lẳng ngoài bờ rào chào đón sau những giờ học trên lớp; còn có cả những que cà rem ngọt ngọt, mát mát đựng trong thùng xốp của ông già chạy xe đạp đi bán mà lâu lâu mẹ mua cho một lần. Đặc biệt nhất và thơm ngon nhất với chúng tôi ngày đó là những cây kẹo kéo trăng trắng, ngòn ngọt, bùi bùi, nhai mỏi cả miệng mà vẫn chưa tan.

Ngày ấy, chẳng trưa nào mà cả đám không trốn mẹ, trốn ngủ, vì chúng tôi có biết bao trò chơi và niềm vui trong những trưa không chợp mắt ấy. Nào là tất cả cùng lang thang đi tìm hoa dại kết thành bó rồi chơi trò cô dâu chú rể, hay rủ nhau leo cây hái trái, rồi đi tắm sông, đi bắt cá, chơi nhà chòi ....Trò nào cũng vui, cũng khúc khích tiếng cười, nhưng việc mà chúng tôi mong đợi và thích thú nhất là tìm và gom dép nhựa đứt quai hay chai lọ và ve chai các kiểu để chờ đổi kẹo kéo của ông Củ. Không biết ông tên thật là gì, chỉ biết rằng ai cũng gọi ông bằng cái tên đó, ông bán kẹo kéo đựng trong chiếc thùng gỗ đặt trên gác ba ga chiếc xe đạp cà tàng. Biết đám trẻ con chúng tôi hay ngồi đợi ở lũy tre đầu xóm mỗi trưa, thể nào ông Củ cùng chiếc xe đạp cũ kỹ cũng ghé qua để đổi cho vài thanh kẹo. Những thứ chúng tôi gom tìm chẳng đáng là bao, nhưng thương chúng tôi, ông Củ bao giờ cũng kéo và ngắt cho mỗi đứa một cây kẹo thật dài. Và chỉ cần như thế đã là niềm hạnh phúc lớn lao của tuổi thơ ngày đó, ánh mắt đứa nào cũng lấp lánh, miệng đứa nào cũng cười tươi mãn nguyện.

Kể làm sao hết những niềm vui với cây kẹo kéo của ông Củ vào những buổi trưa của một thời đã xa đó. Chẳng ai hiểu sao, từ trong một chiếc hộp gỗ trên xe ấy, ông Củ lại có thể từ từ kéo ra những cây kẹo trắng trắng, dài dài như vô tận. Càng khó hiểu hơn là nhìn những thanh kẹo dẻo quẹo là thế, mà sao ông Củ lại có thể sau một tiếng “rắc” là ngắt rời ra ngay và đưa cho chúng tôi được? Tuổi nhỏ, thắc mắc rồi lại thôi, vì vị ngọt hấp dẫn của kẹo kéo ông đưa đã hoàn toàn chiếm hết tâm tư và suy nghĩ của chúng tôi ngay tắp tự. Có thể ngày nay, vị của những thanh kẹo kéo đó chẳng là gì so với những kẹo sữa, kẹo sô-cô-la, kẹo dâu ..., nhưng với chúng tôi lúc đó, kẹo kéo là số một, là ngon nhất, ai cũng thích.
Tôi vẫn còn nhớ như in những thanh kẹo kéo ngon lành ngày ấy, chúng chỉ có một vị ngọt lịm của lớp vỏ đường màu trắng bóng bọc bên ngoài, khi ăn, lâu lâu lại có cái beo béo, bùi bùi của mấy hạt đậu phộng rang bên trong. Ánh mắt lấp lánh khi ông đưa kẹo, chúng tôi ngồi nhai từng miếng kẹo dẻo đến đơ cả quai hàm mà vẫn cứ xuýt xoa khen ngon, rồi tiếc hùi hụi khi đã ăn hết, chỉ còn biết liếm môi thèm thuồng. Tuổi thơ của chúng tôi ngọt ngào và an lành như thế, cứ bình dị và hồn nhiên lớn lên từ những thanh kẹo ngọt, hiền lành và vô lo, như hạt lúa, củ khoai trên cánh đồng quê tôi vậy.

Nhanh thật, mới đó mà đã hơn 30 năm. Tuổi thơ đã qua, thời gian đã trôi, mọi điều đã thay đổi, tất cả chỉ còn trong kí ức. Chúng tôi đã lớn lên, đi học rồi đi làm ăn xa, mỗi đứa mỗi nghề, mỗi đứa một phương, lâu lâu mới gặp nhau một lần vào mỗi dịp lễ, Tết. Đã qua rồi cái thời trưa trưa ngồi dưới lũy tre đầu xóm đón đổi những thanh kẹo kéo ngòn ngọt. Ngày nay, trẻ con lớn lên là đã vào trường mẫu giáo đi học, ăn những loại bánh kẹo được đóng gói cẩn thận với đa dạng chủng loại. Hầu như chúng chẳng còn biết đến kẹo kéo ngọt ngào ngày xưa của chúng tôi nữa, có chăng chúng biết đến kẹo kéo đóng gói mà những người hát dạo hay bán trong những quán xá ven đường. Trẻ em ngày nay, làm gì có những giây phút chờ đợi rồi vui mừng và hạnh phúc khi cầm những thanh kẹo ngòn ngọt được kéo ra từ thùng gỗ của ông bán hàng nghèo ngày nào?
Chiều nay về thăm quê, trong những cơn gió chiều xao xác, man mát thổi từ cánh đồng làng, đứng dưới lũy tre làng xào xạc, chợt nghe đâu đó bên mình tiếng rao từng làm thao thức cả những buổi trưa tuổi thơ: “Kẹo kéo, càng kéo càng dài, càng nhai càng ngọt. Ai mua kẹo kéo hông?…”. Tiếng rao như vẳng về từ một thời nào đó xa xăm lắm, gợi những kí ức ngọt ngào về kẹo kéo ngày xưa.
© Khánh An – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Xếp kỷ niệm vào ngăn ký ức để lúc mệt mỏi tìm về và nhìn lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
















