Ngoại thương
2023-01-26 01:10
Tác giả:
Yên Vũ
blogradio.vn - Chiều hè nóng như lửa đốt, ngoại nằm lại mãi mãi nơi lòng đất khô cằn. Gió nồm nam tạt qua khiến mũi tôi như nghẹt thở, mặt trời đun chín những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt tôi. Rất nhiều năm về sau khi nhớ lại nụ cười của ngoại trước khi mất, tôi mới hiểu người đã dành đến hơi thở cuối cùng để đợi mẹ tôi về.
***
Nắng chiều xuyên qua những tầng cây um tùm, đổ một sắc đỏ rực xuống khoảng sân trước hiên nhà vắng lặng. Con mèo lông xám mắt lim dim nhìn đôi bướm nhỏ lượn quanh giàn mướp, buồn thiu co tròn nơi đống lá khô xào xạc.
Ngoại cầm cái chổi nan khua khua đuổi mấy con gà khỏi vườn rau cải đang độ tươi non, gà chạy quanh quất một hồi mới chịu vào chuồng yên giấc. Gió cuối Thu ôm cái lạnh mơn man, đùa vui với khoảng trời cao rộng rồi đung đưa những cánh tay mảnh của ngọn mùng tơi cuối vườn, âu yếm đậu trên đôi bàn tay nhăn nheo của ngoại.
Tháng Tám về đem theo vị hanh gầy của nắng, mơ màng phủ lấy gian nhà ngói đã bạc màu. Ngoại ngồi trên cái chõng tre kêu kẽo kẹt, vừa nhìn mảnh vườn vừa thủ thỉ chuyện về mẹ năm xưa.
Cả cuộc đời của ngoại chỉ có mẹ tôi là con, mình tôi là cháu. Mẹ tôi tha hương rồi lấy chồng xa xứ, chỉ còn lại ngoại lùi lũi một mình ở quê nghèo với hàng xóm láng giềng. Ông tôi mất sớm, tôi vừa ra đời thì ba mẹ ly hôn rồi mỗi người mỗi phương trời riêng biệt. Ngoại thương chẳng đủ nên đón tôi về chăm sóc, lần thứ hai trong đời ngoại trở thành bà mẹ đơn thân.
Tôi lớn lên bằng những luống rau ngoại trồng ngoài vườn, đàn gà mái chiều chiều đẻ trứng và cánh đồng lúa cạnh ao làng thấm đượm hương sen. Những lần mẹ tôi gửi tiền về muộn, ngoại lại dứt ruột bán đi đàn gà còn chưa lớn vừa nộp học phí vừa mua cho tôi vài ba quyển vở.
Có chập Đông về khiến sương muối trùm lên cả vườn rau, hai bà cháu chẳng đủ tiền mà mua thịt mỡ, một quả trứng gà chia làm hai bữa sáng chiều. Những cọng rau tôi ăn đa phần đều héo úa hoặc đã lên vồng. Ngoại bảo rau non xanh bán mới được giá, tôi lại ít ăn nên đành chịu khó ít nhiều. Mỗi mùa lúa chín tôi lại cùng ngoại ra đồng cắt lúa, liềm cắt sát gốc để còn có rơm rạ về đun.
Năm 18 tuổi, tôi lên thành phố theo học đại học, ngoại lại một mình nơi mái nhà hiu hắt. Gánh rau của ngoại vẫn ngày ngày đung đưa theo nhịp ra phiên chợ từ sớm, mãi tới trưa muộn mới quẩy gánh về nhà. Những luống rau của ngoại đã hằn in trong tôi từ ngày nhỏ dại, nơi đất khách quê người rau non nhưng lại lạ lẫm, không quen. Tôi nhớ những mớ rau phải vẩy nước hồi lâu mới tươi tỉnh lại, nhớ cái vị đăng đắng của cải đã đơm hoa. Bạn cùng phòng cười tôi rằng khổ quen rồi giờ sướng không chịu nổi, tôi thì vẫn mãi nhớ những tháng ngày cùng ngoại gánh nước tưới rau.
Tôi không hiểu thành phố có gì tốt mà năm xưa mẹ tôi ở mãi không về, chẳng thấu được vì sao nơi ngột ngạt như vậy mà người ta cứ chọn ở lại. Là vì tôi sống chưa quen, hay do những năm tháng bình yên kia đã ăn sâu trong tâm thức của cô bé chỉ mới chập chững vào đời? Còn mẹ tôi nữa, giờ đã rời xa nơi đây rồi, vậy sao không về lại quê nhà với ngoại mà vẫn biền biệt chẳng thấy bóng hình?
Cứ cuối tháng tôi lại xin nghỉ hai ngày ở chỗ làm thêm để về quê. Quê tôi không xa thành phố, cũng không còn nghèo khó như xưa, chỉ có ngoại tôi vẫn quen chắt chiu từng đồng rau dành dụm cho con cháu. Cuộc sống cơ cực đeo bám đời ngoại đằng đằng suốt bao năm, vậy mà tôi chưa từng thấy ngoại hờn trách điều gì ở tôi và mẹ.
Mỗi lần tôi về là mỗi lần ngoại đứng ở đầu ngõ chờ tôi, ra vườn hái một mớ rau xanh non ngọt nấu cho tôi ăn cho thỏa những ngày thèm khát vị quê nhà nơi xa xứ. Ngoại kể tôi nghe con gà mái già hôm nay lại không đẻ trứng, đem bán được mấy chục ngàn nên ngày mai tôi nhớ cầm đi. Cái áo nâu đã bạc màu theo năm tháng, chiếc quần đen khâu đi khâu lại bao lần. Ấy vậy mà những đồng tiền ngoại bán rau bán gà lại chẳng mảy may nghĩ tới việc mua lấy bộ đồ mới, dù cho tôi luôn bảo tiền làm thêm của tôi cũng đã đủ tiêu mà ngoại vẫn nhất quyết nhét vào ba lô tôi cho bằng được. Ngoại cứ nói mãi không ngừng, bảo rằng ngoại ở nhà còn có làng có xóm, đâu như tôi một mình ở cái mảnh đất phồn hoa. Ngoại lại nhắc về mẹ tôi những ngày mới lên thành phố, ngoại ở nhà chỉ có thể vừa thở than vừa lo lắng, không biết giờ này mẹ tôi đã được ăn cơm hay vẫn quần quật chạy bàn.
Những năm tháng cuối đời, chiều nào tôi cũng thấy ngoại ngồi trên chiếc chõng tre kẽo kẹt hết nhìn mảnh vườn lại nhìn về phía xa xăm. Đôi chân ngoại dường như chẳng còn nghe lời nữa, cái gậy bằng gỗ lim cũng chẳng đủ giúp ngoại đi lại quanh sân. Bàn tay ngoại run run đặt trên bàn tay tôi, nghe tôi bảo mẹ tôi không về được thì ngoại lại lẳng lặng thở dài. Công việc của tôi hiện giờ đã ổn định, đủ nuôi bản thân và nuôi ngoại nữa, nhưng vì sao mẹ tôi vẫn cứ đi mãi không về?
Ngày ngoại ra đi là ngày trời trong veo và nắng rực, những luống rau cải hoa nở tựa rừng. Mẹ tôi vứt cái va li to đùng ở ngoài sân, chạy vội vào buồng ngồi cạnh ngoại trên chiếc giường đơn cũ, nắm chặt lấy bàn tay nhăn nheo và lẩy bẩy của ngoại. Rồi ngoại nhắm chặt mắt lại, hai hàng nước mắt lăn trên gò má đầy những vết đồi mồi, miệng ngoại như khẽ nở một cười hạnh phúc, từ biệt hai mẹ con tôi và từ biệt thế gian.
Chiều hè nóng như lửa đốt, ngoại nằm lại mãi mãi nơi lòng đất khô cằn. Gió nồm nam tạt qua khiến mũi tôi như nghẹt thở, mặt trời đun chín những giọt nước mắt còn đọng lại trên khóe mắt tôi. Rất nhiều năm về sau khi nhớ lại nụ cười của ngoại trước khi mất, tôi mới hiểu người đã dành đến hơi thở cuối cùng để đợi mẹ tôi về.
© Phương Trâm (Sầu Đông) - blogradio.vn
Xem thêm: Tôi đã bật khóc vì lời nói dối của mẹ | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.











