Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày nghỉ lễ năm ấy tôi mất cậu!

2022-07-04 01:25

Tác giả: Quỳnh Như


blogradio.vn - Tôi vừa được mẹ mua cho chiếc điện thoại mới tinh, tôi nhờ mẹ Linh chụp cho chúng tôi vài bức ảnh, Tôi chỉ thấy có một tấm ảnh đẹp nhất, tôi đăng nó lên luôn tài khoản facebook mới tạo. Tôi tưởng rằng nó sắp khỏi bệnh rồi, tôi vẽ ra một đống dự tính cùng nó

***

Những con người của thời hiện đại ngày nay hay thời ngày xưa cũng đều giống nhau. Họ lúc nào cũng hối hả, bận bịu, thời gian trôi đi rất nhanh và chẳng chờ đợi một ai nên họ đang chạy đua với nó. Khi họ đã chạy thắng thời gian, về tới đích rồi nhưng những câu chuyện và kỉ niệm trong quá trình họ chạy đua đó vẫn còn ở mãi trong tâm trí và kí ức của họ. Không còn sống căng thẳng, hối hả như trước nữa, mà bây giờ họ đã sống chậm lại cùng với những kỉ niệm, và những câu chuyện cũ.

Tôi đang là một cô học sinh cuối cấp 2. Nghe có vẻ rất oai, nhưng thực ra tôi và những cô cậu bạn đang vật lộn với những xấp tài liệu, sách vở, bài tập và lịch học dày đặc. Hầu như chúng tôi chẳng có một ngày nghỉ ngơi nào cả. Có lẽ thi chuyển cấp lần này là một thử thách lớn nhất của tôi từ trước tới giờ. Chúng tôi cũng giống như những con người trên vậy, cứ nỗ lực chạy đua với thời gian, trong lúc chạy tôi cũng có những câu chuyện và kỉ niệm, nhưng vì chưa chiến thắng thời gian nên tôi chưa thể sống chậm lại cùng những thứ ấy. Hôm nay là chủ nhật, còn vài ngày nữa là đến ngày lễ lớn của cả nước. Là chủ nhật nhưng nhưng học sinh cuối cấp như tôi làm gì được nghỉ ngơi đâu. Vẫn phải xách cặp vở lên mà đi học. Vừa tan bốn tiết học văn ở nhà cô xong tôi lại phải vội vã chạy đi học thêm môn tiếng anh ở trung tâm. Các bạn và các thầy cô cũng đang vội vã như tôi đấy. Họ nhiệt tình, nhiệt huyết nỗ lực rất nhiều để chúng tôi có kết quả tốt, và chúng tôi cũng đang tự nỗ lực để cứu vớt bản thân.

Xong một ngày cuối tuần học hành vất vả, tôi lên xe buýt trở về nhà lúc trời tối muộn, thở dài một hơi vì còn phải hoàn thành các bài  tập trên lớp nữa. Lấy điện thoại ra bấm giải trí, facebook đã gửi lại cho tôi một bài viết tôi đăng vào 2 năm trước, gửi từ tám giờ sáng. Bài viết ấy làm cho tôi nghẹn lòng. Đó là hình ảnh tôi chụp với cô bạn thân nhỏ xinh hồi lớp bảy, cô bạn lúc ấy đang bị bệnh nặng lắm nằm viện cả mấy tháng trời, bức ảnh ấy tôi chụp với nó khi nó được về nhà và tôi được gặp nó sau nhiều tháng xa cách. Tôi nghẹn ngào vì trong bức ảnh gương mặt tôi thì to tròn, hồng hào nhưng cô bạn thì bé nhỏ, xanh xao. Bức ảnh đầu tiên và cũng là bức ảnh duy nhất của chúng tôi đấy.

Tôi và nó là bạn với nhau từ hồi chúng tôi bé xíu đến khi chúng tôi lên cấp hai thì bị tách lớp, cô bạn thì học lớp chọn của trường, nó học giỏi lắm, nó cũng rất xinh đẹp, mẹ tôi cứ bảo tôi chơi với nó nhiều lên để học được cái tính cách dịu hiền nết na của nó. Nhưng tôi chả học được gì. Lại còn bày đủ thứ trò để dụ nó chơi cùng nữa chứ. Có lần tôi chọc nó đến nỗi phát khóc, sau lần đó nó giận tôi mấy tuần luôn, nhưng tôi hỏi bài thì nó vẫn chỉ cho tôi đấy. Chúng tôi cùng nhau lên lớp bảy, khác lớp nhưng chúng tôi lúc nào cũng đi học cùng nhau. Nhà nó ở dưới nhà tôi vài nhà, mỗi buổi sáng nó đều chạy lên chờ tôi đi học từ rất sớm, chưa thấy tôi ra cổng thì chưa chịu đi đâu. Chúng tôi đi học chung với nhau từ rất lâu rồi.

Sắp đến kì thi giữa kì, chúng tôi lại hẹn nhau cùng học, hôm ấy tôi và nó đang say sưa lắm, đột nhiên nó ngã gục xuống bàn rồi nằm im đó, tôi tưởng nó mệt quá nên nằm ngủ một chút. Tôi gọi nó dậy để chỉ bài cho tôi, nhưng nó không tỉnh, máu từ mũi con bé chảy ra rất nhiều. Tôi tái xanh cả mặt chẳng biết nên làm gì rồi chạy nhanh thật nhanh báo cho mẹ nó. Đến bệnh viện, bạn tôi đã được cấp cứu xong tôi thở phào nhẹ nhõm rồi ra về. Để con bé lại với gia đình nó. Nghĩ là nó đã học tập quá nhiều nên mới kiệt sức như thế. Vài ngày sau cô bạn đi học lại, gương mặt đã xinh tươi lên nhiều rồi, tôi nhịn ăn sáng để mua sữa và bánh cho nó ăn, tôi ép nó ăn cho bằng được, nó nhác ăn lắm. Tôi dọa nó nếu mà bị như lần ấy một lần nữa thì tôi sẽ bỏ nó ở đó rồi chạy về nhà ngủ đấy, nó chả nói gì lườm tôi rồi cười đểu.

Chúng tôi thi giữa kì đã xong, tôi cùng những đứa bạn cùng lớp đi chơi khắp nơi để thỏa lòng sung sướng. Tuần sau đi học lại, tôi không thấy cô bạn đứng trước cửa nhà chờ nữa, chắc nó lại giận tôi chuyện gì đi trước rồi, tôi đến trường một mình, đến trường tôi lo chơi với những người bạn cùng lớp mà quên để ý xem cô bạn ở đâu. Sáng hôm sau tôi vẫn không thấy nó đứng trước cửa nhà tôi, vẫn một mình đến trường. Tôi chạy qua lớp nó thì mới biết nó đã nghỉ học vài hôm để nhập viện rồi. Tôi hoang mang, chắc là nó lại biếng ăn rồi lại bị giống hôm trước. Bệnh viện xa nhà tôi lắm, tôi không thể tự lên đó được, nhà nó đã đóng cửa được 3 ngày rồi, tôi cứ mòn mỏi chờ đợi ngày nó được xuất viện.

Tuần sau, khi tôi lên trường nhận điểm thi, tôi thấy bố của nó lên trường gặp hiệu trưởng, tôi chạy nhanh đến hỏi tại sao Linh còn chưa xuất viện để đi học. Chú ấy nói tôi đợi ở ngoài một chút để nói chuyện với hiệu trưởng. Tôi đứng ngoài chờ, tôi nghe được cuộc trò chuyện ấy, tôi nghe rằng chú ấy sẽ rút học bạ của Linh ở trường vì nó không thể đi học được nữa. Tôi vẫn chưa hiểu gì cả, hay là chú ấy sẽ chuyển nhà tới chỗ khác sao? Vừa bước ra cửa tôi lôi chú ấy ra chỗ khác rồi vừa lo lắng vừa hỏi tại sao lại rút học bạ, tại sao Linh lại không thể học được nữa, tôi hỏi rất nhiều. Chân tôi vừa run vừa chờ đợi câu trả lời. Chú ấy chần chừ một hồi rồi xoa đầu tôi nói rằng: Linh đang điều trị bệnh ở bệnh viện nên không thể học được nữa, con bé bị bệnh máu trắng phát hiện ra muộn quá nên không kịp nữa”. Chú ấy khóc rồi, nói với tôi xong chú ấy khóc, đó là những giọt nước mắt của một người bố khi đứa con gái bé bỏng của mình đang đau đớn từng ngày nhưng chẳng làm được gì. Còn tôi, tôi chẳng biết máu trắng là bệnh gì, chẳng biết nó nghiêm trọng thế nào.

Tôi về nhà, nhanh mượn cái máy tính của chị hai rồi tìm hỏi xem bệnh ấy là gì, những thuật ngữ rất khó hiểu, tôi tìm kiếm rất nhiều, cuối cùng tôi cũng biết được căn bệnh ấy nghiêm trọng thế nào, trong tôi như có một đống vụn vỡ, tôi lo lắng, tôi sợ và tôi muốn gặp cô bạn ngay lập tức. Nhưng không thể vì chẳng có dịp gì cả, tôi chờ người nhà của nó từng ngày để hỏi xem tình trạng của nó đã thế nào rồi, nhưng hình như họ đã thuê trọ ở gần bệnh viện và ở đó luôn rồi, tôi suy nghĩ non nớt rằng điều trị lâu thế thì chắc là nó sắp khỏi bệnh rồi, tôi cứ nghĩ rồi nó sẽ về nhà thôi. Cuộc sống của tôi vẫn tiếp tục như thế, tôi vẫn phải đi bộ đến trường một mình, tôi phải tự tìm hiểu những bài tập khó, tôi chẳng quen một chút nào. Suốt 5 tháng trôi qua, tôi chẳng liên lạc gì với cô bạn ấy cả, tôi nghĩ rằng nó đã quên mình rồi, tôi nghĩ rằng nó đã khỏi bệnh và ở lại trên thành phố ấy luôn rồi. Tôi chẳng còn chờ nó nữa, tôi cũng đã quen dần với sự vắng bóng nó rồi, tôi sẽ giận nó khi nó quay trở về đây.

Tôi đang chuẩn bị cho kì thi cuối năm, tôi đi học nhiều lắm vì tôi sợ sẽ chẳng lên được lớp. Tôi đang cùng đám bạn đi học về lúc trời trưa nóng, tôi thấy nhà cô bạn đang mở cửa, tôi chạy vội vào nhà vứt cặp lộn xộn, vội vàng chạy nhanh xuống đó, tôi chưa đến nơi nhưng đã to giọng hét lên: Linh ơi mày về rồi đấy à”. Bảo rằng phải giận, nhưng chẳng thể kìm nổi, tôi lao thẳng vô nhà trước mắt tôi chẳng thấy nó đâu, chỉ thấy cô ấy, mẹ của Linh, lâu rồi tôi chưa có gặp cô ấy, cô già đi và gầy đi nhiều quá, suýt nữa thì tôi chẳng nhận ra. Cô ấy cười nhẹ, chỉ tay vào phòng Linh nói nó đang ở trong đó. Tôi phi như một cơn gió vào trong, chẳng ngại ngần gì tôi nói to: Giờ mày mới nhớ ra cô công chúa xinh đẹp này hả”... Tưởng rằng chúng tôi sẽ ôm nhau cười to lắm, nhưng tôi và nó chẳng thể cười được.

Linh ngồi đó, trông gầy hơn rất nhiều, lại chẳng còn cọng tóc nào, nó nhìn tôi rồi mỉm cười một cách khó khăn. Tôi chạy lại hỏi nó rất nhiều, nhưng chỉ trả lời tôi được vài câu, những lời nói nhỏ nhưng phải gắng mãi mới nói ra được, tôi không tin người trước mắt là bạn mình, không phải đâu, vì cái Linh nó thích mái tóc của nó lắm, lúc nào cũng chăm chăm với cái mái tóc ấy. Nhưng bây giờ thì chẳng còn cọng nào. Nó chẳng nói gì cả, cứ nhìn tôi mãi như thế, tôi cũng chẳng thể nói được câu gì nữa. Nhìn những vết thâm ở khắp cánh tay trái và phải do kim truyền gây ra, những chiếc máy còn để trong giỏ đồ bệnh cồng kềnh ấy, lúc này tôi biết nó đau lắm. Tôi không khóc mà chỉ thấy xót xa, tôi không biết được rằng đây là những ngày cuối đời của cô bạn.

Từ hôm đó mỗi khi đi học về tôi đều chạy xuống nhà nó để chơi cùng, nhưng chỉ dành ra được ba mươi phút thôi, một đống đề cương ôn thi đang đợi tôi ở nhà. Bao ngày ôn thi vất vả trôi qua, kì thi cuối năm đã đến tôi làm bài rất tốt, sau môn thi cuối cùng tôi lại đến nhà Linh như thường ngày, hôm nay có vẻ nó đã tươi tắn hơn một chút rồi, có thể nói được nhiều hơn mười từ và không còn đau đớn nữa. Tôi vui lắm, ai cũng vui hết.

Còn vài ngày nữa là đến ngày lễ 30-4 rồi, tôi sẽ đi chơi lễ cùng gia đình, tôi nói thế với Linh, nó gật đầu mỉm cười tươi lắm. Tôi vừa được mẹ mua cho chiếc điện thoại mới tinh, tôi nhờ mẹ Linh chụp cho chúng tôi vài bức ảnh, Tôi chỉ thấy có một tấm ảnh đẹp nhất, tôi đăng nó lên luôn tài khoản facebook mới tạo. Tôi tưởng rằng nó sắp khỏi bệnh rồi, tôi vẽ ra một đống dự tính cùng nó, tôi sẽ cùng nó đi bày trò dụ đám con trai lại và trả thù vì chúng dám trêu tôi phát khóc vào hôm trước. Tôi cay cú lắm, sắp có dịp được trả thù. Sáng 30-4 tôi cùng gia đình đi chơi khắp nơi, vui lắm, đây có lẽ là một ngày để tôi giải trí sau một thời gian dài ôn thi mệt mỏi.

Tôi trở về nhà vào lúc chiều muộn, tôi chạy qua nhà Linh luôn, tôi thấy có đông người lắm, tôi thấy ai cũng có vẻ buồn buồn, còn có người khóc, nghe rằng Linh đang yếu lắm rồi, tôi không tin vì hôm trước con nhỏ đó vẫn còn rất tươi tắn mà, tôi chạy vào phòng, căn phòng lạnh ngắt, cô bạn tôi nằm đó, nó nằm im phải thở bằng máy, người thân nó xung quanh, gào khóc gọi tên nó, tôi cũng lẻn vào gần nó hơn, sao lại nằm im như thế, sao nhiều người khóc thế, không ai trả lời tôi. Tôi không nói được gì nữa, lay mãi nhưng vẫn nằm đó, tôi chưa hiểu chuyện gì cả, mẹ tôi bảo tôi đi về nhưng tôi không nghe lời, vài phút ngắn sau người ta bắt đầu rút toàn bộ máy thở ra theo yêu cầu của cô chú ấy, xong rồi họ nói một câu như giết chết tôi rằng: Linh đã mất rồi 19h ngày 30 tháng 4 năm 2020, một thiên thần đã lên thiên đàng sau những ngày tháng kiên cường điều trị bệnh”. Cơ thể tôi, trái tim tôi lạnh buốt, tê tái không bước đi nổi, họ lôi tôi ra chỗ khác mà tôi chẳng thể bình tĩnh lại được, tôi ngồi một góc nhìn Linh nằm im bất động, lạnh lẽo một mình nơi đó. Mẹ của nó đã không còn khóc được nữa, nước mắt của cô ấy đã cạn từ lâu rồi, cô chú có lẽ đã chuẩn bị tinh thần từ trước nhưng tôi thì chưa, từng người một đến nhìn nó lần cuối, đến lượt tôi, tôi chỉ thơm lên gương mặt đó rồi nói lời tạm biệt và hẹn gặp lại.

Tôi ôm lấy mẹ tôi và khóc to lắm, nó ra đi mà chẳng nói lời nào với tôi, tôi buồn lắm, giống như một phần của trái tim tôi biến mất vậy. Suốt hai ngày trôi qua, trong lễ tang ấy có lẽ người khóc nhiều và khóc to nhất chính là tôi bởi tôi chẳng tin được mới hôm trước chúng tôi còn rất vui vẻ cơ mà. Lúc họ đưa bạn tôi vào trong chiếc quan tài, lòng tôi đau lắm, tôi níu giữ nhưng nó không ở lại, còn gì đau đớn hơn khi trong bức ảnh thờ lại chính là bạn của mình, khi chính tay mình cẩn thận thắp nhang cho nó.

30-4 năm ấy là một ngày vui mà, sao lại không ở lại thêm chút nữa, để mỗi khi ngày này tới lòng tôi lại nhớ nhung tới cậu, lòng tôi lại mong ngóng cậu trở về. Chắc cậu không biết ngày họ lấp từng xẻng đất xuống nơi cậu nằm, chôn vùi cậu mãi ở trong lòng đất mẹ, tôi gọi tên cậu mãi nhưng cậu chẳng trả lời, người thân cậu gọi “con ơi” mà cậu vẫn nằm im. Khoảnh khắc đó tôi nhớ mãi, ghét cậu vì chưa cùng tôi trải nghiệm hết sự đời mà đã bỏ tôi ra đi trước, cậu nhẫn tâm để tôi mất cậu, tôi biết cậu đau lắm nhưng xin cậu ở lại với tôi thêm một chút nữa được không. Tôi nhớ cậu lắm. Từ giờ sẽ chẳng còn ai cùng tôi đi học, những bài tập cực khó tôi để giành chẳng ai giải cho, những trò mèo tôi bày ra chẳng có ai chơi cùng, cái thời mà chúng ta cùng nhau góp tiền lại để mua một con búp bê chơi chung, chúng ta cùng rủ nhau quậy banh làng xóm, chúng ta bắt đầu tập nấu ăn cùng nhau… những ngày ấy có phải cậu đã gói gọn đem chúng bay lên trời cùng cậu rồi phải không.

Sau khi cô bạn mất, tôi phải từ từ mới chấp nhận được, cú sốc lớn nhất của tôi đấy, có lần đi học một mình vào hôm trời mưa, tôi không tìm chỗ trú mà cứ đi dưới mưa, vì nếu tìm chỗ trú, đứng một mình nơi ấy tôi lại nhớ cái Linh, tôi nhớ những ngày mưa như vậy chúng tôi vừa trú mưa vừa hát thi với tiếng mưa xem ai thắng, lúc nào cũng vậy tiếng hát của chúng tôi thắng, chúng tôi thường hát bài Giấc Mơ Thần Tiên. Tôi vừa đi dưới mưa vừa hát những lời quen thuộc rồi tự nhiên khóc nghẹn, cơn mưa lau nước mắt cho tôi, như thể cô bạn đang làm vậy. Mùa hè năm ấy, tôi một mình, chẳng thể kết bạn thêm với một ai những kỉ niệm ấy tôi cũng sắp xếp lại gọn gàng rồi cất vào trong một góc. Nhìn bức ảnh đầu tiên của chúng tôi mà mắt tôi lại bắt đầu cay cay, năm trước khi gần đến ngày giỗ đầu của nó tôi ra thăm nó rồi ngồi đó nói rất nhiều cứ như đang trò chuyện với nhau vậy. Hôm đó là một ngày đẹp trời, bao nhiêu mệt mỏi của tôi đều tan biến khi ngồi nói chuyện với bạn, lúc bạn còn ở đây chúng tôi cũng thường tâm sự với nhau như thế. Tôi chẳng muốn ra về chút nào.

Thế mà năm nay, còn khoảng vài ngày nữa thôi là ngày lễ đến rồi mà phải nhờ facebook nhắc tôi mới nhớ, có phải tôi đang dần quên đi cô bạn không, có phải tôi đang chạy đua với thời gian mà quên mất những điều quan trọng này không, và khi tôi ngồi ở đây và nhớ lại những điều ấy, nghĩa là tôi đã chiến thắng thời gian chưa? Tôi đến nơi cậu nằm vào một ngày không đẹp, vào một ngày mưa lớn, tôi lại được cùng cậu trú mưa, lần này tôi chẳng nói, chẳng tâm sự gì, tôi ngồi im nhìn  cậu cười rồi nghẹn ngào hát lên những câu ca đã lâu rồi chưa hát lại, tôi biết cậu cũng đang hát cùng tôi, chúng ta lại đang cùng mục tiêu chiến thắng tiếng mưa rơi. Sau này khi đã lớn lên nhiều, chắc tôi chỉ còn nhớ rằng ngày nghỉ lễ năm ấy tôi mất cậu!

© Quỳnh Như - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top