Ngày cũ người xưa giữa cơn mưa Sài Gòn
2018-12-15 01:30
Tác giả:
blogradio.vn - Ai đã từng nói mù sa trên miền thượng sẽ bước đi cùng, mùa hoàng đầu ấn miền quê đợi ngày ta lớn. Tôi đã chờ anh cho những năm tháng quay đầu chỉ mong rằng anh sẽ ngoảnh lại. Và ai đã chờ ai suốt bao ngày tuổi trẻ? "Thanh xuân chúng ta là để chờ đợi một người không bao giờ đến". Thà là không đến để thanh xuân vẫn đẹp như mơ chứ cớ gì ta bên người ngày heo may vụt gió, rồi từ bỏ ngày nắng xuân sang.
Chúng ta của năm ấy. Đâu hết rồi?
Con người năm đó. Đâu hết rồi?
Bạn và tôi. Chúng ta và họ. Quên nhau cả rồi.
Vậy đó. Thời gian là thứ vô hình vô trạng nhưng tàn bạt lắm.
Thanh xuân của tôi dừng lại rồi. Chúng tôi lờ đi lời nói của những người trẻ khác, chúng tôi không thấy nó quan trọng đến mức đó. Mức mà người ta tiếc lên xuống, buồn tủi vì qua đi, mơ ước một lần trở lại. Chúng tôi lờ đi. Và bây giờ, chúng tôi chỉ biết thầm lặng lau dòng nước mắt chảy dài trong tim. Bởi khóc được đâu. Cái mùi khét lẹt của sự tàn nhẫn chà đạp chúng tôi. Cái màu hồng phấn phất phới năm ấy trôi dạt theo tà áo phiêu bạt dòng thời gian đó. Kí ức vàng hoe những ngày hè cũng cháy rụi góc đường. Tuổi trẻ năm ấy không vương vấn. Người trẻ bây giờ lại tiếc thương làm gì?

Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi...
Xin lỗi vì năm tháng cũ đã không sống như lứa tuổi của mình. Tôi chọn cho bản thân một lối đi khác. Không phải đường mòn quen thuộc với đôi chân. Nên mãi tìm kiếm kết quả cuối cùng và quên đi tuổi thơ tôi cũng cần có kỉ niệm. Những ngày trước kia, tôi cứ đi về với đống suy nghĩ rối như tơ vò. Tôi ép bản thân mình phải giỏi và mệt mỏi với mọi thứ. Thật sự. Lá bàng đã đỏ ngọn cây, những bông hoa còng cũng nhuộm hồng phấn góc sân trường. Vậy mà có bao giờ tôi ngước lên vòm trời ngắm bầu trời trong xanh rồi đưa mắt sang nhìn những tán cây đầy hoa mà tôi gắn bó suốt tuổi thơ đó. Vì tôi đã không thấy nó quan trọng.
Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi...
Xin lỗi vì đã không biết cảm ơn cho tháng ngày xuân xanh.

Xin lỗi vì đã từ bỏ chàng trai năm đó. Những dòng tin của chúng ta, tôi đã xóa. Mọi thứ thuộc về chúng ta, tôi cũng vứt đi rồi. Những ngày cuối của năm tôi chợt nhớ anh. Cơn gió bấc thổi ngược trên đoạn đường cũ chỉ mình tôi về. Góc hoa sữa anh từng kêu gào sao mà nồng nặc đến ngộp thở giờ đang mùa trổ. Tôi đứng dưới tán cây, nhìn lên từng chùm to tướng trắng sữa một màu, hít một hơi thật sâu. Ừ, nồng nàn thật nhưng sao lại có mùi thời gian thoáng qua đâu đây. Dòng người ngoài kia vẫn tay trong tay và hạnh phúc từng ngày, chỉ có tôi chờ anh trong mùa hoa nở như tháng cũ của mấy năm trước, anh đã đứng dưới tán sữa chờ tôi...
Tôi nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Vì đã dửng dưng giữa dòng người bận rộn trao nhau chữ kí ngày bế giảng cuối cùng. Tôi không tiếc, chúng tôi đã không tiếc những năm tháng cấp ba. Đã bước chân ra một nửa thanh xuân, tôi nán lại làm chi với màu xuân năm ấy. Đừng hoài niệm thứ cũ, hãy chôn vùi kí ức thật sâu mà sống cho hiện tại. Và tôi sai. Chính tôi đã sai. Người trẻ không thắng nổi thời gian, người trẻ không quên nổi kí ức, người trẻ không muốn trưởng thành nữa đâu.
Và tôi nợ chính tôi một lời xin lỗi. 19 năm qua đã là chính tôi chưa? Bây giờ có còn là tôi của ngày trước? Phố đường Sài Gòn đâu ai lẻ bước đơn côi cớ sao tôi lại không tìm bến đỗ. Bấy nhiêu năm âm thầm một cõi đi về vậy mà không giữ trọn lời thề năm cũ. Ai đã từng nói mù sa trên miền thượng sẽ bước đi cùng, mùa hoàng đầu ấn miền quê đợi ngày ta lớn. Tôi đã chờ anh cho những năm tháng quay đầu chỉ mong rằng anh sẽ ngoảnh lại. Và ai đã chờ ai suốt bao ngày tuổi trẻ? "Thanh xuân chúng ta là để chờ đợi một người không bao giờ đến". Thà là không đến để thanh xuân vẫn đẹp như mơ chứ cớ gì ta bên người ngày heo may vụt gió, rồi từ bỏ ngày nắng xuân sang.
Tôi đã đi qua một nửa của tuổi trẻ tươi đẹp và đã sống đẹp như bồ công anh trong gió. Nhưng đôi lần nhìn lại góc cũ người thương thấy sao mình tầm thường đến thế. Lời mời gọi trưởng thành không có sự từ chối buộc tôi thôi nhớ, thôi chờ cũng ngừng mơ chuyện quá khứ. Bước ra rồi, buông ra rồi vậy thì gói mọi thứ vào miền kí ức, cất kĩ trong dòng thời gian. Để một mình phiêu bạt là đủ rồi. Nửa xuân xanh còn lại đừng để hạ vàng nhuộm màu lần nào nữa. Chính tôi ơi...
© Lê Thị Thanh Dung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta đang gieo gì cho chính ta
Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì
Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.
Những bông hoa dại
Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.
Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"
Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.
Người mang gió
Con người mang theo bão giông, chống chọi với mọi thử thách trên cuộc đời, cuối cùng chỉ để tìm lại chút bình yên ít ỏi cuối đời, giống như Ngoại vậy.
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.







