Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu được chọn, có ai chọn đau thương

2022-02-21 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Chị buông tay, không để tôi nói một lời nào bắt taxi cho tôi, tôi khẽ lau nước mắt. Nỗi đau của tôi không lớn, tôi chỉ đánh mất người tôi yêu còn chị mất cả một cuộc đời. Tôi bước lên xe, vẫy tay chào chị, trời bỗng ầm lên tiếng sấm, sét rạch ngang trời sáng bừng cả một góc đường.

***

Tôi gặp chị trên đường Phạm Văn Đồng, lúc mà mọi người đã bắt đầu thưa thớt dần, chỉ còn lác đác vài chiếc xe rú ga trong đêm tối. Hôm nay tôi buồn, thất vọng, đau thương cùng cực với mảnh tình con con của mình. Chiếc xe bus 49 chuyến cuối cùng lướt qua trước mặt. Và thế là tôi đã bỏ lỡ chuyến cuối về phòng, mặc kệ, trời bắt đầu chuyển giông bão.

Lúc tôi đang ngồi một mình trên ghế chờ xe bus, tôi đã thấy chị - một người con gái mỏng manh với mái tóc highlight màu khói, với bộ đầm ren trắng bó sát ôm trọn từng đường cong hoàn mỹ của chị. 

Một người con gái đẹp. Không, phải nói là rất đẹp. Tôi đoán chị chỉ tầm 24, 25 tuổi gì đấy. Những hạt mưa bắt đầu rơi. Chị không mang ô, tôi biết, con gái đẹp, giờ này, đứng trên con đường Phạm Văn Đồng này là để làm gì. Một lão cao to đi qua nhếch miệng về phía chúng tôi "500, đi không em?". 

Tôi hoảng hốt. Hắn hất ánh mắt đê tiện nhìn về phía tôi, rồi nhìn thẳng vào chị. Chị im lặng không đáp, hắn văng tục một câu rồi phi xe đi. Lúc này chị mới nhìn tôi, trên mặt chị thoáng nhíu mày một cái. Chị cất lời.

- Em không phải gái, sao giờ này còn ngồi đây? Nguy hiểm lắm.

thu_-_gian_13

Tôi ngước lên nhìn chị, đôi mắt long lanh, mí mắt còn vương hai dòng nước. Chị lại gần tôi, hai người dưới một cái ô, người chị tỏa ra một mùi hương nồng nàn, phảng phất trong làn mưa. Ánh mắt chị nhìn xa xăm, im lặng một vài phút, chị cất tiếng.

- Nhìn em chị thấy mình của 3 năm trước. Ngây ngô, trong sáng.

Chị nói rồi cúi mặt cười nhạt, rồi lại nhìn ra xa như đang hồi tưởng. Gió bắt đầu mạnh dần lên. Tôi không giỏi nói chuyện, nên tôi im lặng, chăm chú nhìn chị. Chị nói tiếp.

- Lâu rồi mới có một người nhìn chị bằng ánh mắt nhẹ nhàng như em. Người ta coi thường, khinh rẻ những người làm gái như chị, ngay cả chị đôi khi cũng tự thấy ghê tởm chính mình. Đôi khi thôi em ạ.

Chị ngưng nói, tôi thấy từ khóe mắt chị, hai hàng lệ bắt đầu rơi, mưa càng ngày càng lớn. Có vẻ như chị ấy đang rất buồn, hai con người với hai nỗi đau, chung một con đường, dưới một cái ô. 

Tôi chưa từng tiếp xúc với những người làm gái, cũng chưa một mình lang thang trên đường vào giờ này, bỏ qua tất cả, bắt cóc lừa đảo trộm cắp, tôi vẫn ngồi đây. Ở chị toát ra thứ gì đó khiến tôi đồng cảm. Lúc này tôi mới có cơ hội nhìn kĩ chị, chị đẹp, đẹp dịu dàng, không giống những cô gái làng chơi khác, hoặc có thể giờ đây cái mặt nạ lẳng lơ của chị được tháo xuống. Hàng lông mi cong khẽ chớp, đôi môi màu hồng đào hé mở.

duyen

Tôi được biết thêm chị là con gái đầu trong một gia đình nghèo khó với ba người con. Chị mới tròn 25 tuổi, từng là sinh viên cao đẳng du lịch, chị cũng từng có ước mơ, tôi hiểu cái ước mơ rong ruổi mọi miền tổ quốc của chị, vì tôi cũng là sinh viên khoa du lịch. Tôi khẽ cười, cũng coi như là có duyên với nhau. Dưới tán ô nhỏ bé, nước mắt của chị như mưa, ngày càng nặng hạt. Chị nép lại gần tôi, tôi hiểu chị đang rất buồn, chị nghẹn ngào kể tiếp.

- Năm chị đang học năm 2, bố chị bệnh nặng, ông bị ung thư gan, cả nhà lo lắng, tiền thì không có, chị là chị cả, phải gánh vác gia đình.

Chị nói trong làn mưa với hai hàng nước mắt chảy dài. Gió từ đâu thổi đến làm chúng tôi càng nép lại gần hơn.

Qua lời chị, tôi hiểu được rõ hơn về người con gái đó. Thời điểm ấy, có người họ hàng xa mai mối cho chị một người đàn ông trung tuổi, đã qua một đời vợ, chị không đồng ý.

- Chị đã có anh, người chị yêu thương nhất, nhưng tối đó, bố chị lên cơn đau nặng, nhìn bố quằn quại, chị đau lắm em ơi.

Nói đến đây, chị òa khóc nức nở. Tôi không rõ những tiếng rào rào kia là tiếng mưa hay tiếng lòng vỡ nát của chị.

Và thế là chị lên xe hoa, bỏ anh bỏ gia đình ở lại. Nhưng trời không thương chị, người chồng 49 tuổi của chị chết trong đêm tân hôn vì lên cơn đau tim. Họ nặng lời, họ không trả tiền viện phí cho bố chị nữa, họ đuổi chị ra đường ngay trong đêm. Chị gọi anh nhưng anh không còn nghe chị nói vì chị đã phản bội anh, phản bội lời hứa của hai đứa. Thế là cuộc đời run rủi chị vào vũng bùn lầy như ngày hôm nay. 

em_-90

Bố chị được ra viện, nhưng ông không nhận chị, ông không nghe chị nói, ông không thể chịu nổi những lời khó nghe từ miệng lưỡi thế gian về đứa con ông yêu thương. Tôi không biết mình đã khóc từ lúc nào, ướt đẫm áo, còn chị thổn thức không nguôi. Mưa dường như đã tạnh, gió nhè nhẹ lau đi những giọt nước mắt của chị. Chị ôm tôi, nhẹ nhàng nói.

- Chị không biết vì sao em khóc, nhưng em nghe chị nói này, cuộc sống này còn nhiều chông gai lắm em ơi. Mạnh mẽ lên, sống thay phần của chị nữa. Hôm nay là kỉ niệm 4 năm ngày chị yêu anh ấy, nên chị mới có thể như thế này, nếu có duyên gặp lại em không bao giờ thấy được chị như bây giờ nữa đâu, đời chị đã không còn gì để mất nữa rồi, sống tốt nhé em gái.

Chị buông tay, không để tôi nói một lời nào bắt taxi cho tôi, tôi khẽ lau nước mắt. Nỗi đau của tôi không lớn, tôi chỉ đánh mất người tôi yêu còn chị mất cả một cuộc đời. Tôi bước lên xe, vẫy tay chào chị, trời bỗng ầm lên tiếng sấm, sét rạch ngang trời sáng bừng cả một góc đường.

Tôi quay lưng đi, chỉ còn kịp thấy xa xa một người con trai đang khóc sau lưng chị rồi tất cả lại chìm vào đêm tối.

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm: Ở tuổi 27, quyết định nào là sáng suốt cho cuộc đời mình? | Radio Tâm Sự


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top