Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn anh vì đã yêu em một lần nữa

2022-02-08 01:25

Tác giả: Shiro Nguyễn


blogradio.vn - Anh xoa xoa, trấn an tôi, “Nín đi anh thương này” và vẫn là chất giọng ấm áp đó. Điều đó khiến tôi bình tĩnh và cảm thấy an toàn quá đỗi. Cảm ơn anh, vì đã yêu tôi một lần nữa.

***

Tôi và anh học cùng lớp, sau một lần hoạt náo tôi được chuyển chỗ ngồi xuống gần cuối lớp, vô tình chạm mặt cậu bạn cùng lớp mà ít khi trò chuyện, và cậu ngồi phía sau tôi. Tôi rất thích học tiếng Anh cùng với sự chăm chỉ của mình, tôi biến nó thành môn sở trường của bản thân. Anh thỉnh thoảng cũng hay hỏi bài tôi, đại loại như.

“Đình ơi, từ này phát âm như thế nào? Câu này nghĩa là gì vậy Đình?”

Tôi ngày ấy tuy ít nói nhưng rất thân thiện nên sẵn sàng trả lời những câu hỏi ấy, chứ không phải kiểu học sinh học giỏi, làm cao không trả lời.

Tuy nhiên, trái ngược với một người ít nói như tôi thì anh là người phải gọi là “loi nhoi”, thích tạo màu cho lớp và bản thân mình. Nên có thể nói tôi cũng không gọi là thiện cảm với anh mấy.

Mùa hè đến, những tán phượng đã nở hoa đỏ rộ cả sân trường, lát đát dưới sân nhiều cánh được gió mang đi xa, du ngoạn đến những miền đất xa xôi. Tôi đang lướt mạng xã hội và chat cùng đám bạn thân, đấy cũng là kỳ nghỉ hè đầu tiên của tôi sau khi thi chuyển cấp 3. Bỗng dưng tiếng chuông messenger quen thuộc vang lên, chợt tôi thấy tin nhắn từ anh, chúng tôi có kết bạn Facebook từ trước đó nhưng không tương tác nhiều, anh hỏi.

“Đang làm gì vậy em?”.

co_-_gai_5

Tôi đọc dòng tin ấy mà bỗng dưng tim lạc mất một nhịp vì bất ngờ, sao cậu ấy lại nhắn tin cho mình, và với nội dung như vậy.... Phải chăng là... Tôi lấy lại bình tĩnh, chờ 1 phút mới trả lời lại cái tin nhắn “một nhịp” ấy.

“Lớn hơn ai mà kêu người ta là em”, tôi trả lời với giọng cáu gắt. “Em này chỉ khi là em gái hoặc là khi gọi người yêu thôi!”

“Thế muốn là người yêu hay là em gái?”, cậu ấy trả lời lại với vẻ khá là khiêu khích tôi.

“Ơ, tên này hôm nay gan nhỉ!”, tôi nghĩ thầm, chắc là đang trêu mình đây mà, được thôi, chị đây chơi tới với cưng luôn.

Chấp nhận thách thức, tôi nhắn “Làm người yêu đi!”

Và khi kịp bình tĩnh lại, tôi mới nhận ra là mình vừa đùa quá trớn rồi, nhưng “Đã phóng lao thì phải theo lao” thôi. Dù bản thân cũng khá là ngại ngùng và thích thú.  

Ở tuổi 16 đó, tôi chưa biết được yêu là như thế nào. Thấy đám bạn có người yêu, tôi cũng tò mò muốn có biết cảm giác ấy. Và rồi chúng tôi quen nhau nhờ cái kiểu thách thức có vẽ đùa vui như thế. Nhưng hóa ra là anh có tình cảm với tôi thật – anh thổ lộ sau một thời gian hai đứa tìm hiểu nhau, còn tôi thì đang tập thích nghi với cảm giác được quan tâm, chăm sóc từ người yêu của mình.

co_-_gai_41

Một tháng sau, tin nhắn từ anh thưa dần, tôi cũng hiểu một phần vì anh là con cả trong gia đình, bận bịu lo toan cuộc sống, ấy vậy nhưng tôi không thể lờ đi những sự dỗi hờn của con gái nên tôi hay trách móc vì sự vô tâm từ anh. Cho nên chỉ sau vài tháng quen nhau, chúng tôi, tôi và anh quay trở lại với vai trò làm bạn cùng lớp. 

Trùng hợp đó cũng là khi năm học mới vừa bắt đầu, chúng tôi đối diện nhau một cách gượng gạo trong lễ khai giảng ở trường. Không may thay, mà đôi khi nó lại giúp chúng tôi thoát khỏi sự gượng gạo đó, chúng tôi bị tách lớp, không học cùng nhau và cũng không còn ngồi cạnh nhau được nữa. Số lần đối diện gượng gạo đó dần dần được thu hẹp về con số 0. 

Chúng tôi tất bật ôn tập cho kỳ kiểm tra, thi cử phía trước. Để chuẩn bị kỹ càng hơn cho việc thi đậu tốt nghiệp, học Đại học, tôi đăng ký thêm lớp ôn tăng cường buổi tối, lớp học kéo dài đến 8 giờ tối. Những buổi đi về ấy tôi khá là sợ, vì đường quê khi ấy chưa có đầy đủ đèn đường, ánh sáng dẫn lối tôi về đến nhà chính là ánh trăng, ánh điện be bé lọt ra từ nhà dân và hơn hết là ánh sáng niềm tin bên trong tôi.

Hôm ấy, như thường lệ, tôi kết thúc lớp học thêm của mình, tôi nhanh chân lao về nhà bằng xe đạp trên con đường vừa vắng, vừa tối, đâu đó trong tôi mách bảo là sắp có chuyện không lành. Với thân hình mảnh khảnh này, chỉ một cơn gió mạnh đã có thể thổi bay tôi bất cứ lúc nào. 

Dự cảm không lành ấy đột nhiên rõ ràng hơn, và “nó” đã đến từ phía sau, tôi nghe tiếng xe máy chầm chậm, lên ga không đều, con đường tối tăm đó cũng bị xóa tan bởi chiếc đèn xe máy kia. Tôi vừa mừng vì đã không phải một mình trong bóng tối nữa rồi, nhưng cũng sợ hãi vì tiếng ga động cơ xe máy sau tôi một lúc một chậm, một rõ, như thể đang “nhắm” vào tôi.

che_-_o

Chợt “Bé ơi, đi đâu một mình giữa trời tối vậy em?”, tiếng nói từ người điều khiển chiếc xe máy phía sau phát lên.

“Thôi không ổn rồi, là kẻ bám đuôi chăng? Nhưng mình đâu có đẹp đến độ người khác phải chú ý tới”, tôi sợ hãi, tự bảo với chính mình, và bằng hết sức bình tĩnh, năng lượng cuối cùng còn sót lại sau ngày học, tôi dồn sức vào con ngựa sắt, cứ thế mà đạp, càng nhanh càng tốt.

Chiếc xe máy phía sau theo đó cũng đột ngột tăng tốc đuổi theo tôi.

“Em gái, sao anh hỏi mà không trả lời, nhìn nhỏ vậy mà cũng đạp xe nhanh ghê!”, lại là tiếng nói từ con người xa lạ kia.

Tôi bắt đầu run lên, nhưng... đây không phải là lúc thích hợp để tôi bánh bèo, yếu mềm. Nhưng càng không có đủ can đảm để tiếp chuyện cái tên xa lạ kia.

“Mày hỏi gì? Muốn biết thì hỏi tao này, tao trả lời giúp cho”. Giọng nói nam tính có phần đe dọa. Hừm, nghe có phần quen quen phát ra từ hướng ngược lại. Ánh đèn xe máy chói lòa cùng tiếng nổ máy của 2 động cơ kia làm phá vỡ bầu không gian yên tĩnh hằng có của màn đêm kia. 

Chiếc xe ấy chắn lại giữa đường, buộc tôi cùng kẻ bám đuôi kia phải dừng xe lại đột ngột. Thấy vậy, tên bám đuôi kia quay xe bỏ cuộc. Tôi run hết người, hai chân run run, tôi ngã bịch xuống, nhưng cũng không quên mừng rỡ vì mình thoát khỏi nguy hiểm rồi.

yeu_-_9

“Em... không sao chứ?”, là anh, giọng anh nhẹ nhàng và bất an hỏi tôi. Rồi anh chạy đến ôm chầm lấy tôi. “Đợi em trước cửa lâu quá nhưng chưa thấy em, anh vội quay lại xem em có gặp chuyện gì không. Cũng may là anh đến kịp lúc”. Câu hỏi “Sao anh lại ở đây?” chưa kịp hỏi của tôi cũng đã được giải đáp. Hóa ra là anh lo cho tôi, không lẽ nào anh vẫn còn tình cảm với tôi?

“Em... Em không sao. Cảm ơn anh...”, tôi ấp úng trả lời, giọng chưa hết run sợ. “Em hơi khó thở, em đâu có đi đâu đâu mà anh ôm chặt thế.” Tôi vừa nói vừa cười để che giấu cơn hoảng sợ còn lại trong tôi và cũng rất vui vì được gặp anh.

“Vậy thì tốt rồi. Anh…anh nhớ em lắm”. Những lời chân thành và ấm áp ấy chạm vào tim tôi, tôi bật khóc nức nở, bao thương nhớ về anh cũng lần lượt kéo về. Hình ảnh và ký ức về anh ngập đầy khóe mắt tôi, tôi lại yêu anh lần nữa rồi.

Anh xoa xoa, trấn an tôi, “Nín đi anh thương này” và vẫn là chất giọng ấm áp đó. Điều đó khiến tôi bình tĩnh và cảm thấy an toàn quá đỗi. Cảm ơn anh, vì đã yêu tôi một lần nữa. 

© Shiro Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Shiro Nguyễn

Là một cô gái nhỏ bé, với sự lạc quan và tích cực, muốn thả hồn lạc quan ấy vào câu chuyện của mình

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top