Nàng thơ của tôi
2021-08-28 01:30
Tác giả:
namphuong18
blogradio.vn - Tôi nhìn em, bằng đôi mắt của gã trai si tình nhìn người con gái mình yêu, như chàng kị sĩ nghèo hèn giương ánh nhìn thèm thuồng tình yêu của nàng công chúa lộng lẫy
***
Cả căn phòng dường như chìm nghỉm vào tăm tối nếu chẳng có cây đèn bão của tôi.
Nó sáng yếu ớt, cái thứ ánh sáng nhàn nhạt ấy lại hắt lên khuôn mặt của người con gái còn đương xuân xanh.
Là em, nàng thơ của tôi.
Em đang ngồi đó, đối diện với tôi qua chiếc bàn tròn ba chân mối đục gần hết. Với đầy rẫy những que diêm ẩm ướt vung vẩy trên bàn, em cố gắng quẹt để tìm thêm chút ấm áp.
Tôi cười nhẹ gạt đi, bảo không cần. Chỉ cần em là chính em, tôi cũng thấy đủ ấm áp trong cái ngày trời đột nhiên trở lạnh này rồi.
Hôm nay, chẳng phải tìm hạnh phúc từ bốn chân giường cót két, cũng không phải vét những mảnh bình yên đơn sơ từ trần nhà đầy rẫy mạng nhện, càng không thuộc về khoảnh khắc ta cùng cạo từ đáy nồi cơm những an ủi cuối ngày.
Hôm nay, ta chính là ta.

Mắt không còn đường kẻ sắt lẹm, bờ mi cong cứng và đôi môi đỏ dày, em của tối nay là cô gái thuần khiết đến lạ với đôi mắt to tròn và nụ cười khẽ. Đây mới chính là hình dáng thật của em, người con gái tôi thương, từ thương được đúc từ tận đáy lòng.
Còn tôi, một gã đàn ông khoác trên mình sự giả tạo của chốn công sở đã tháo đi lớp vỏ ấy từ thuở đời nào rồi. Chỉ cần bên em, tôi tự động lấp đi những đau khổ của cuộc sống này ban tặng để dành cho em những mềm dịu.
Tôi nhìn em, bằng đôi mắt của gã trai si tình nhìn người con gái mình yêu, như chàng kị sĩ nghèo hèn giương ánh nhìn thèm thuồng tình yêu của nàng công chúa lộng lẫy, như niềm tỏ vụn vặt của ác quỷ dành cho nữ tình nhân của thần.
Chúng ta cùng ở một phía, một tầng lớp của xã hội nhưng chẳng hiểu sao, em lại cho tôi cái cảm giác không xứng.
Trên một đường chỉ thẳng tắp, chỉ cần tôi đứng ở đầu, em chỉ im lặng nơi bên dưới.
Vốn dĩ ta chỉ cần cuộn lại vòng chỉ là đã có thể bên nhau, tiếc rằng có bao nhiêu lần rút nữa, em vẫn mãi xa tôi.
Cách một cái bàn, tôi có thể chạm em. Nhưng không thể.
Ngay lúc giơ tay ra, em đã biến mất trong tầm mắt.
Đến nụ cười cũng trở nên gượng gạo.
Thứ tan rã trong từng ngón tay là hơi lạnh của đêm tối và không khí sặc mùi ảm đạm.
Liệu có phải là do chúng ta đã khác biệt ngay từ đầu? Hay là chúng ta vốn không thuộc về nhau?
Em vào đời bằng những trụy lạc xa hoa.
Tôi mở lối qua nhiều vần thơ con chữ.
Chúng ta, hai mảnh ghép, hai cuộc đời, hai cách thức xô xát với tương lai khác nhau.
Vậy mà lại điên loạn giao nhau ở tuổi trẻ.
Thật rồ dại để tìm tới đỉnh cao khoái cảm.
Rốt cuộc ảo ảnh cũng chỉ có một mình tôi.
© Phương Nam - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Chưa bao giờ anh hết yêu em
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.







