Phát thanh xúc cảm của bạn !

Muốn đừng lớn để thôi sống với những lo toan

2019-05-17 08:30

Tác giả: Kiminss

blogradio.vn - Những ngày tháng đi qua, tôi lại thấy nhớ tuổi thơ của mình da diết. Tôi ước ao được mượn cánh cửa thần kì của Doraemon để trở về tuổi thơ, để một lần nữa sống trong những ngây dại, non nớt, một lần được sống thôi lo toan, một lần được sống trong những nỗi sợ bé tí teo nhưng qua mỗi lẫn sợ ấy là một lần tôi lớn nên người, một lần được sống những ngày còn bé.

***

Có thời điểm những chuyện không hay cứ liên tiếp, dồn dập xảy đến khiến tôi bị stress, mệt mỏi trái tim tổn thương nặng nề đến mức tôi muốn trốn chạy thực tại, trốn chạy mảnh đất này đến một nơi nào đó thật xa sống những ngày không có công việc, không có bạn bè, không có gia đình. Tôi muốn trốn khỏi những tiếng còi xe inh ỏi, tiếng ồn ào ngày đêm không ngớt ngoài đường phố, trốn khỏi những lời bàn tán khen chê, những ganh đua thiệt hơn được mất, những nỗi lo về cơm áo gạo tiền. Tôi đã muốn như vậy biết ai ai cũng phải trải qua quy luật của thời gian: sinh ra, lớn lên, và trưởng thành.

Nếu như có cơ hội trở về một thời điểm trong chặng đường dài đã qua thì bạn sẽ muốn quay lại thời điểm nào? Còn tôi nếu như có cơ hội tôi sẽ xin được trở về ngày còn bé.

Ngày còn bé thích chơi xích đu toàn phải trèo tường vào trường mẫu giáo gần nhà chơi trộm vì ngày ấy khi đã lên lớp lớn 5 tuổi rồi mà trường vẫn chả có cái nào. Mỗi ngày đi học qua nghe tiếng xích đu kêu lại thấy hớn hở trong lòng chỉ mong nhanh nhanh đến ngày nghỉ cùng mấy chị hàng xóm lẻn vào trường. Không chỉ chơi xích đu lại còn nghịch ngợm ngắt cả mấy bông hoa bóng nước, lượm vài món đồ chơi hỏng mà các cô giáo bỏ đi mang về nhà xài chung. Bây giờ khi đã lớn không còn chơi xích đu nữa, nhưng những âm thanh ấy vẫn vang vọng kéo theo cả nỗi nhớ một thời.

Ngày bé trường đi học mẫu giáo cách nhà có mấy chục mét nên tự đi tự về chạy nhảy ngoài đường như con loăng quăng, lớn lên một chút đi học tiểu học có chị gái trở đi nên mãi về sau vẫn không dám tập đi xe đạp. Tôi sợ giống nhỏ hàng xóm xuống dốc không biết bóp phanh ngã xây xẩm mặt mày và nỗi lo cả cuộc đời sau này phải đi bộ cứ kéo dài mãi cho đến một ngày đẹp trời tự dưng biết đi xe đạp.

Ngày còn bé, rất thích chơi đồ hàng, những món ăn không tên được làm cầu kì tỉ mỉ và đầy màu sắc nguyên liệu từ hoa, thân cây và những loại bột bằng đất cát được sàng đi sàng lại bằng lá bàng. Và cũng chẳng thể nào thiếu trong đám đồ hàng đó những bức tượng đất gấu, thỏ... do chính tay những đứa trẻ trong xóm tạo thành.

Ngày còn bé, ở quê nhà nào nhà nấy đều dùng bếp củi sử dụng rơm hoặc cành cây khô để đun nấu mỗi lần nhóm lửa là phải chạy quanh tìm hộp diêm, hồi ấy cứ sợ sau này lớn lên không biết dùng bật lửa, vì cứ hí hoáy mãi chỉ thấy ga xì ra mà không bật được lên. Nhưng mãi về sau cứ tập dần tập dần thì lại thấy hóa ra dùng bật lửa lại đơn giản vô cùng. Bây giờ mỗi khi ngửi thấy mùi rơm cháy, mùi khói lại nhớ cảnh chiều buông trên xóm nhỏ ngày xưa. Mới đây thôi mà cũng nghe chừng xa lắm.

Ngày còn bé, cứ đến giờ trưa lại leo lên giường giả vờ nằm ngủ ngoan ngoãn, mẹ nằm ngoài hai chị em nằm trong. Nằm được một lúc lại chọc chọc nhau thức dậy rón rén trốn mẹ đi chơi. Bước qua được cửa nhà mà không bị phát hiện đã là một chiến tích rất lớn, mặc dù biết rằng chỉ một lát thôi mẹ thức dậy lại nghe tiếng í ới gọi về có thể bị đòn roi, nhưng cái đam mê trốn đi chơi ấy suốt bao năm vẫn không hề mai một.

Muốn đừng lớn để thôi sống với những lo toan

Ngày còn bé chỉ thích đến thời gian nghỉ hè để chẳng phải lo lắng chuyện học hành, ngày ngày được đi theo anh họ con nhà bác ra nương hái quả, đi tô dế , đi bắt cóc nhăng... Rồi chiều chiều cùng lũ bạn cùng xóm chạy ra sân bóng xã xem thi thả diều. Ngày ấy phải là người rành lắm mới làm được diều mà có gắn cả sáo, những cánh diều vừa bay lên cao thì tiếng sáo cũng ngân nga vang vọng trên bầu trời xanh ngát. Bây giờ muốn nghe một tiếng sáo diều cũng chẳng thể tìm thấy, những chuyện ngày nhỏ tưởng như bình thường mà lớn lên mới thấy sự đáng giá.

Ngày còn bé mỗi lần đến hội háo hức lắm vì hôm đó cả nhà sẽ đi chơi, mẹ sẽ chuẩn bị xôi với thịt gà để vào đó nghỉ trưa cả nhà cùng ăn. Bố mẹ nắm chặt tay hai chị em đi giữa dòng người đông đúc. Ngày ấy những con đường bao quanh đều bé và còn nhiều cây đại thụ, dòng người đổ về lại đông, người sau chen người trước trái phải chật như nêm thỉnh thoảng lại có tiếng loa phát thanh tìm trẻ lạc. Tiếng loa cứ phát đi phát lại khiến hai chị em nắm chặt bàn tay mẹ không dám buông, vì sợ chẳng tìm được đường về nhà. Bây giờ khi đã lớn, đủ sức vẫy vùng tung cánh bay đi mọi nơi thì lại thấy một cái nắm tay của bố mẹ ngày xưa quý giá đến thế nào.

Những ngày tháng đi qua, tôi lại thấy nhớ tuổi thơ của mình da diết. Tôi ước ao được mượn cánh cửa thần kì của Doraemon để trở về tuổi thơ, để một lần nữa sống trong những ngây dại, non nớt, một lần được sống thôi lo toan, một lần được sống trong những nỗi sợ bé tí teo nhưng qua mỗi lẫn sợ ấy là một lần tôi lớn nên người, một lần được sống những ngày còn bé.

© Kiminss – blogradio.vn

Mời bạn xem thêm chương trình:

Ước gì mình đừng lớn nữa

Kiminss

Không có anh bầu trời vẫn trong xanh , chỉ là trong em ngày không có nắng.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đủ yêu thương hạnh phúc sẽ đong đấy

Đừng trách móc, hãy xinh đẹp. Nếu bạn không thể là đóa hoa đài các nơi cung đình. Hãy là cành hoa dại, xinh đẹp nhưng cũng tràn đầy sức sống

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được.

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Yêu người bằng tuổi bạn sẽ phải vượt qua những điều này

Các cụ ngày xưa cũng từng nói: "Cùng tuổi nằm duỗi mà ăn", liệu yêu một người cùng tuổi có nên không?

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không đến cùng cơn mưa

Nếu anh không phải cơn mưa Thì đừng rơi trên những vỉa hè ồn ã

Những chòm sao nam được mệnh danh là 'ông chồng quốc dân'

Những chòm sao nam được mệnh danh là 'ông chồng quốc dân'

Lấy được anh chàng Sư Tử, bạn sẽ được đối xử như một nữ hoàng đích thực. Không chỉ yêu chiều vợ, người đàn ông cung Sư Tử còn rất biết cách chăm sóc con cái và là những ông bố tuyệt vời nhất hệ hoàng đạo.

Bạn sẽ hạnh phúc hơn khi ngừng so sánh bản thân với người khác

Bạn sẽ hạnh phúc hơn khi ngừng so sánh bản thân với người khác

So sánh, ghen ghét, đố kỵ rồi tự ti, đó là một vòng lẩn quẩn vô cùng nguy hiểm, luôn sống trong những cảm xúc tiêu cực như vậy đến một ngày nào đó bạn sẽ bị đầu độc . Bạn là sự khác biệt, tin Tôi đi, rồi một ngày nào đó bạn sẽ đặc biệt thôi.

Là con gái, đừng cố tỏ ra người mạnh mẽ em à!

Là con gái, đừng cố tỏ ra người mạnh mẽ em à!

Em cứ mãi như thế, vui một mình rồi buồn một mình. Cô đơn lâu ngày, thành ra em mạnh mẽ. Mà em càng mạnh mẽ và độc lập, thì cũng đồng nghĩa với việc phải cô đơn.

Muốn được 'cưng chiều như công chúa' phải lấy 4 con giáp nam này

Muốn được 'cưng chiều như công chúa' phải lấy 4 con giáp nam này

Người nam tuổi Thân, tuổi Tý, tuổi Dậu, tuổi Thìn là những con giáp tuy rất yêu tiền và luôn chỉ biết đến lợi ích của bản thân mình nhưng lại là những con giáp không bao giờ tiếc tiền cho vợ.

Ngày mà người rời đi...

Ngày mà người rời đi...

Có lẽ tôi đã sai rồi, mọi lỗi lầm là do tôi và giờ đây tôi chỉ biết dằn vặt bản thân mình với lỗi lầm ấy. Đáng lí ra mọi chuyện đã khác, tôi có thể cùng cậu hạnh phúc đến tận bây giờ. Mỗi lần gặp lại cậu bản thân tôi bỗng tiết ra thứ chất gì đó khiến cho thần kinh của mình chỉ cảm nhận được một màu đau thương.

Có một buổi chiều chia ly

Có một buổi chiều chia ly

Có một buổi chiều và một cuộc chia ly Mình nhìn nhau nhưng lặng im không nói

back to top