Mùa hạ không bao giờ đi qua
2022-07-13 01:20
Tác giả:
Tâm An
blogradio.vn - Mùa hạ năm ấy, bao niềm vui, trăn trở, lời thầy cô giảng bài, hình ảnh chúng tôi vô tư hồn nhiên đùa nghịch. Nhớ dãy nhà cao tầng mỗi sáng sớm, nhớ bóng dáng người thầy nơi bục giảng, nhớ bảng đen phấn trắng và màu áo học trò tinh khôi. Tất cả hòa vào tiếng ve râm ran, cánh phượng rực lửa và tia nắng chói chang, khắc sâu trong tâm trí tôi. Thời gian đã đi qua, nhưng mùa hạ ấy vẫn ở lại với tôi, trong sâu thẳm tâm hồn tôi đó chính là “mùa hạ chẳng bao giờ đi qua”.
***
Tháng Năm, nắng hạ về cùng nhành ngọc lan nở thơm hương bên hàng phố trầm tư cho dịu êm của ngày trôi trong khẽ khàng. Chúng tôi - những cô cậu học sinh cuối cấp đang thấp thỏm lo âu về những ngày ôn thi cuối cùng. Nơi hành lang ấy không còn là những tiếng cười đùa, tiếng bước chân chạy hay tiếng chiếc cầu đá vang vọng. Cả một vùng trời chỉ còn cảm nhận được tiếng ve da diết, mùi của đất nóng và cả cái nắng oi ả.
Tháng Năm, tháng đầy rẫy những hoài niệm, tháng cho ta mê mỏi đi tìm những kỉ niệm ngày xưa, tháng lục lọi trong trang lưu bút những nét chữ xinh xinh quen thuộc. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, thả hồn theo những áng mây trôi lững lờ trên bầu trời kia. Đôi mắt vô thức nhìn về phía sân trường đầy nắng. Tất cả yên bình, nhẹ nhàng, êm ái gợi nỗi lòng nôn nao khó tả. Có lẽ sắp xa rồi.
Cây phượng già tấu lên bản hòa ca xao xuyến, nhắc mùa thi đến gần và sắp khép lại quãng đời cấp hai đầy thơ ngây. Chúng tôi chọn cho mình những lối đi riêng, cùng hoài bão còn đang dang dở tiến về phía trước. Khoảng thời gian ấy thật mệt mỏi, áp lực nhưng tôi vẫn được xoa dịu, có lẽ vậy, đơn giản chỉ vì tôi có lũ bạn bên cạnh, vài câu chuyện phiếm cũng đủ để chúng tôi ngồi lại và nói với nhau hàng giờ đồng hồ.
Chớp mắt kì thi chuyển cấp cũng tới, chúng tôi trao cho nhau những cái ôm và lời động viên chân thành nhất. Tôi và bạn hôm ấy, chẳng còn ồn ào nói chuyện riêng, chẳng còn ngủ gật trên lớp. Ai nấy đều bình lặng, tập trung lắng nghe những lời dặn dò cuối cùng của thầy cô trước khi bước vào kì thi vô cùng quan trọng này.
Có lẽ một chút lưu luyến, một chút buồn vui lẫn lộn. Những giọt nước mắt xin cho ta gửi lại ngày tháng hạ để những tiếc thương, nhung nhớ, luyến lưu sẽ hong khô bên vệt nắng vàng ươm. Hãy cho ta chạm khẽ vào nụ cười giòn tan, hồn nhiên không còn lẩn khuất rồi ngả mình bên những tán lá xanh yên bình. Tất cả giờ chỉ còn là kỉ niệm xưa.
Bây giờ, tôi đã là một học sinh lớp Mười nhưng khoảng ký ức về mùa hè ở tuổi mười lăm ấy vẫn chẳng phai nhòa trong tôi. Mùa hạ của những hồn nhiên, thơ ngây, của những cố gắng, nỗ lực không ngừng. Mọi thứ như chỉ mới diễn ra đây thôi, vài lời than thở về cái oi bức của mùa hè, về những phương trình toán học khó nhằn hay những giờ Văn nhàm chán đã khắc sâu vào tiềm thức của tôi.
Mùa hạ, mùa của những kì thi, của những giọt nước mắt ngày chia xa bè bạn. Còn đối với những ai đã bước qua cái tuổi học trò mộng mơ ấy, mùa hè, đó là mùa của kí ức, của những kỉ niệm đẹp đẽ nhất mà ta luôn cất giấu nơi góc khuất trong trái tim mình, để rồi một ngày khi nhìn thấy những cánh phượng hồng lại chợt trỗi dậy.
Mùa hè có thể trở lại, tháng Năm vẫn sẽ quay lại với tiếng ve và cánh phượng, nhưng lớp học đó, chỗ ngồi đó đã không còn chúng tôi. Tôi của tuổi mười sáu với biết bao mơ ước, hoài bão nhưng cứ mãi hoài niệm về cái tuổi mười lăm nồng nhiệt.
Mùa hạ năm ấy, bao niềm vui, trăn trở, lời thầy cô giảng bài, hình ảnh chúng tôi vô tư hồn nhiên đùa nghịch. Nhớ dãy nhà cao tầng mỗi sáng sớm, nhớ bóng dáng người thầy nơi bục giảng, nhớ bảng đen phấn trắng và màu áo học trò tinh khôi. Tất cả hòa vào tiếng ve râm ran, cánh phượng rực lửa và tia nắng chói chang, khắc sâu trong tâm trí tôi. Thời gian đã đi qua, nhưng mùa hạ ấy vẫn ở lại với tôi, trong sâu thẳm tâm hồn tôi đó chính là “mùa hạ chẳng bao giờ đi qua”.
© Thanh Hạ - blogradio.vn
Xem thêm: Ký túc xá như mái nhà thứ hai | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.









