Nhật kí người chiến sĩ cách mạng
2022-12-17 01:15
Tác giả:
Tâm An
Ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi nhanh như gió cuốn
Đến hôm nay tôi lại trở về đây
Vẫn những ngôi nhà nép dưới hàng cây
Những khóm trúc xum xuê trùm bóng mát
Rải thảm sen đưa hương thơm ngào ngạt
Thốt nốt đương mùa nuôi sữa trổ hoa.
Thơ thẩn bước đi giữa ánh nắng chan hòa
Vòng xóm nhỏ tới chùa Coong Sơ Lốp

Đứng bên chùa lòng bâng khuâng hồi hộp
Tôi ngậm ngùi tưởng lại kỉ niệm xưa
Hơn một năm qua ở tại khu chùa
Bao đồng chí đã hy sinh vì nhiệm vụ
Xem cái chết bình thường như giấc ngủ
Lấy màu đào làm suối cản xe tăng
Gốc xoài kia anh bắn được mấy thằng
Khóm trúc nọ tôi băng đồng xuất kích
Vườn mía xưa trong khói bom mù mịt
Tăng địch lật nhào xác hãy còn phơi
Có biết bao gương chiến đấu tuyệt vời
Còn một mình vẫn không rời tay súng
.jpg)
Giờ này đây các anh đã về nơi yên nghỉ
Trên chiến hào đã có chúng tôi
Vĩnh biệt nhau tôi vượt dốc băng đồi
Cùng đơn vị vác cờ hồng tiến bước
Hơn một năm tung hoành xuôi ngược
Chiến thắng lẫy lừng các anh dậy mà xem
Từng đoàn quân rầm rập bước trong đêm
Cả một miền mênh mông vùng giải phóng
Công Bông Trách quân thù đâu còn đọng
Đến Tà Ni - Túc Mía cũng sạch trơn
Mát dạ thay ta đã trả được căm hờn
Nơi chín suối các anh yên tâm nghỉ
.jpg)
Giờ nay đây tiếng ve kêu rầu rĩ
Tôi nghiêng mình thề trước các anh linh
Sẽ suốt đời chiến đấu quên mình
Còn bóng giặc quyết chưa rời tay súng
Xứng đáng là những người con trung dũng
Của xóm làng, của Tổ quốc thân yêu
Để mai đây trên đất mẹ sớm chiều
Cờ cách mạng tung bay, bay mãi!
Campuchia, 23/3/1973
© Tâm An - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.









