Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mong tất cả chúng ta luôn để trái tim mình ấm áp

2023-06-24 02:15

Tác giả: Le An Phuongg


blogradio.vn - Tớ không đủ lớn để hiểu những điều sâu sắc ẩn sau lời nói của mẹ. Tớ chỉ mới đủ trưởng thành để viết nên những dòng tâm sự của mình về một xã hội đã thực sự đổi thay. Và tớ cũng hy vọng rằng, từng chút một, những tâm tình này của tớ có thể lay động những trái tim ở ngoài kia. Và tớ tin rằng, trong tiềm thức của mỗi một cá nhân, chốn giàu tình người luôn là nơi mà mọi con người mong muốn được hướng về.

***

Thế kỉ 21, nơi tồn tại sự xáo trộn giữa tình thương và tội phạm, nhưng nổi bật phải là sự xa cách, con người ta khó mà tìm được chốn ấm áp để thuộc về. Có phải vì thế chăng mà từ một xã hội bao bọc trong lớp bảo vệ của sự đồng lòng, lí tưởng mạnh mẽ thì giờ đây lại hỗn loạn trong cái riêng khó mà bày tỏ của mỗi người? 

Từ khi còn nhỏ, mẹ luôn kể cho tớ những cuộc gặp gỡ, những lần giúp đỡ đầy bất ngờ những năm nước ta mới thống nhất hai miền Nam Bắc. Những anh chàng lái xe chở hàng đầy tình nguyện giúp đỡ những cô sinh viên nghèo về tận nhà, hay những bữa cơm miễn phí trước cửa tiệm. Họ làm vậy tất thảy vì họ có tình người. 

Và chẳng bao giờ những câu chuyện ấy của mẹ kết thúc trong nốt cao mà luôn trầm xuống trong sự buồn bã về cách sống của con người thời đại ngày nay. Mẹ tiếc những tháng năm xưa tình nghĩa, được vui tươi cười đùa, tâm sự cùng những người dù chỉ mới lần đầu gặp mặt, tiếc cả những tấm lòng nhân hậu chẳng khi nào được gặp lại. 

cho_di

Có phải vì thế chăng, khi con người ta tự giam mình trong những chiếc hộp bê tông vuông vức, bận rộn với công việc và cuộc sống thì tâm hồn họ lại trở nên thật nghèo nàn và khô héo? Trước những bề bộn và thú vui của cuộc sống, mọi người đều mong muốn được hưởng thụ, chẳng ai chịu nhìn lại về những gì họ từng có. Họ từng sở hữu thứ tình cảm cao quý nhất - tình người nhưng lại làm vụt mất mà chẳng hề hay biết, họ lãng quên, ngủ quên trên những giấc mơ đẹp mà họ chẳng thể tìm lại được nữa.

Chính vì thế mà những trái tim nhỏ bé còn đậm lòng với quá khứ kia cũng chẳng thể gọi lại những con người đã quên mình như thế và rồi họ cũng dần xa cách, hướng về bản thân nhiều hơn là xã hội. Và sự xa cách lạnh lẽo hơn cả tiết trời chìm trong mưa tuyết ấy lại nhận được sự cổ vũ thầm lặng từ những con người chỉ tồn tại chứ không thực sự sống ngoài kia.

Tớ không đủ lớn để hiểu những điều sâu sắc ẩn sau lời nói của mẹ. Tớ chỉ mới đủ trưởng thành để viết nên những dòng tâm sự của mình về một xã hội đã thực sự đổi thay. Và tớ cũng hy vọng rằng, từng chút một, những tâm tình này của tớ có thể lay động những trái tim ở ngoài kia. Và tớ tin rằng, trong tiềm thức của mỗi một cá nhân, chốn giàu tình người luôn là nơi mà mọi con người mong muốn được hướng về.

© Le An Phuong - blogradio.vn

Xem thêm: Miễn Là Anh, Đâu Cũng Được 

Le An Phuongg

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top