Món quà không thể bị đánh cắp
2020-08-16 01:35
Tác giả:
Hà Đoàn
blogradio.vn - “Đừng hỏi rằng một người có bao nhiêu tiền, hãy hỏi rằng họ đã đi được bao xa?”. Tiền không bao giờ mua được những trải nghiệm vô giá của tuổi trẻ và những phút giây lịch sử trong cuộc đời.
***
Một ngày đầu đông, tôi còn đang ngái ngủ, cuộn tròn trong chiếc chăn ấm như một chú mèo con. Một cuộc gọi đến vang lên đánh tan làn không khí ẩm lành lạnh. À, là của anh bạn thân ơi là thân đây mà. Tôi mong ngóng anh gọi mãi từ mấy ngày hôm trước khi anh chia tay tôi để lên đường đi leo núi. Tôi nhấn nút nhận cuộc gọi đến, đầu dây bên kia vang lên một tiếng nói trầm xem lẫn một niềm vui hân hoan và tiếng gió núi ù ù vang vọng: “Anh vừa chinh phục nóc nhà Đông Dương xong. Ôi trên này lạnh và gió to quá!...”.
Kết thúc cuộc gọi, tôi chưa muốn dậy mà muốn nán lại chiếc ổ của mình lâu hơn một chút. Nhắm mắt lại, trong bầu không khí ấm áp quen thuộc, nhưng trí óc tôi lại hướng đến một miền ký ức xa xăm nào đó, với cái giá lạnh và khắc nghiệt vô cùng của vùng núi tây bắc, nơi tôi đặt chân đến cách đây một năm. Nhân khoảnh khắc anh bạn thân đặt chân lên chính hành trình mình đã từng, cảm giác chinh phục nơi ấy của tôi bỗng nhiên quay lại, sống động đến từng giây, từng phút.
Có nhiều bạn bè từng thắc mắc: “Bỏ tiền ra mà đi cáp treo lên núi có phải đơn giản và sướng hơn nhiều không? Nhọc công leo mấy ngày đường rừng núi như vậy làm gì? Chả hiểu sao lắm người cứ vẽ ra như vậy nhỉ? Là tớ á, tớ sẽ ăn mặc sang chảnh, lên đó chụp ảnh check-in sống ảo rồi về.” Nghe những ý kiến đó, tôi chỉ mỉm cười rồi bảo: “Ừ thì cùng một sự việc, mỗi người sẽ nhìn nhận theo một cách khác nhau, cùng một cuộc đời, mỗi người được lựa chọn sống theo cách phù hợp với mình mà....”

“Đừng hỏi rằng một người có bao nhiêu tiền, hãy hỏi rằng họ đã đi được bao xa?”. Tiền không bao giờ mua được những trải nghiệm vô giá của tuổi trẻ và những phút giây lịch sử trong cuộc đời. Giây phút chạm tới cái nóc Inox 3143m sau hai ngày một đêm đi đường rừng núi, mưa gió, đất cát bẩn thỉu; khổ sở chịu đựng cái lạnh âm độ C, lạnh đến mức thần kinh cảm giác bị tê liệt nhưng vẫn thấy phê thật là phê. Được trải nghiệm cảm giác ngủ trong túi như con kén, giữa rừng núi hoang vu, lạnh lẽo, điện không có, nước nhỏ giọt, mọi điều kiện vật chất đều thiếu thốn nhưng vẫn cứ là vui.
Tôi được làm quen và chuyện trò với các bạn trẻ, bạn già; Tây, Ta, Tàu đủ cả đến từ nhiều quốc gia khác nhau trên thế giới. Dường như tuổi tác hay khoảng cách địa lý đều không phải là rào cản trên con đường chinh phục cuộc sống của những con người này. Tất cả đều có chung một máu trải nghiệm; tính tình trẻ trung, phiêu lưu và vô cùng đáng mến, đáng yêu.
Trong đoàn leo núi của tôi, có một bác người Hàn đã trung tuổi, nhưng bác bảo năm nào cũng phải đi leo núi một lần để thử sức bền, độ dẻo dai của cơ thể. Có hai bạn nữ trạc mười tám, đôi mươi đều đến từ nửa bên kia bán cầu, một mình bay sang vùng đất mới, xa lạ để thử thách bản thân. Hay có hai chị nữ tôi thích trò chuyện, đều đã có gia đình, nhưng gác lại đằng sau để xách ba lô lên đi trải nghiệm.
Qua đó mới thấy những con người ấy thật tự tin, độc lập, dũng cảm và kỹ năng sống rất tốt. Cũng qua vụ leo núi, tôi ý thức rõ ràng hơn về tầm quan trọng của sức khỏe, nên từ khi về nhà đã chăm chỉ tập thể dục thường xuyên hơn,vượt qua được sự lười biếng vận động của bản thân...
.jpg)
Có câu nói: “Điều quan trọng không nằm ở điểm đến mà là ở hành trình”. Trong chuyến đi ấy, tôi được trải nghiệm những cung đường hết sức đa dạng: có đoạn đi đường bằng, có đoạn leo bậc thang, băng suối, trèo vách đá, có đoạn phải bám vào từng mỏm đá để ngoi lên, có đoạn khiến tôi sợ hãi nhất là leo thang dây trên một vách núi dựng đứng.
Đây thực sự là thử thách với một đứa rất sợ độ cao, sợ đến nỗi tôi chỉ dám nhìn lên trên, không dám ngoái đầu lại vì phía sau là vực thẳm. Những lúc như vậy mới thấy, tôi đã vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân nhiều đến thế nào, và vô hình chung, nó đã giúp tôi can trường và mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nếu ai may mắn đi vào mùa hoa đỗ quyên, nở rộ cả một góc rừng, thiệt là đẹp xuất sắc.
Và hơn hết, tôi cảm nhận được sâu sắc, con người đúng là vô cùng nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ, chỉ như một hạt cát nhỏ nhoi giữa một biển sa mạc mênh mông. Nên khi mẹ thiên nhiên nổi giận, quả thực là một tai hoạ giáng xuống con người, do đó con người nhỏ bé cần ý thức gìn giữ lá phổi xanh của trái đất. Trên cuộc hành trình ấy, tôi đã nhìn ngắm những phong cảnh tuyệt đẹp của đất nước, qua đó tôi thấy yêu Tổ quốc hơn biết nhường nào.
Giây phút huy hoàng khi chạm tay đến cột mốc cuối cùng của cuộc hành trình, đó là sự bùng nổ trong con tim của những người trẻ, một sự thỏa mãn tinh thần đến cực độ, hay theo ngôn ngữ của giới trẻ ngày nay đó là “phê pha”, lan tỏa đến từng ngóc nghách trong trí óc và cơ thể. Phải chăng cái khát khao chinh phục trong những người trẻ tuổi nay đã được thoả mãn? Từ giây phút này, kể từ đây, sẽ trở thành lịch sử mãi mãi trong cuộc đời kẻ đi trải nghiệm. Một món quà tinh thần quý giá mà không thể bị đánh cắp của kẻ lữ hành.
.jpg)
Tôi hay dành nhiều thời gian để nói chuyện với các bạn trẻ, và khuyên các bạn hãy cố gắng đi thật nhiều, trải nghiệm thật nhiều. “Cuộc đời là hữu hạn, không được bao lâu để mà chần chừ.”
© Hà Đoàn - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Gửi các bạn trẻ: Cuộc đời không quá dài để các bạn trì hoãn nữa đâu! | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.








