Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình đơn phương không trọn vẹn

2024-01-17 04:20

Tác giả: Lạc Long


blogradio.vn - Tôi luôn mong chờ được gặp cô ấy mỗi ngày. Tôi muốn tìm hiểu thêm về cô ấy, muốn biết cô ấy nghĩ gì về tôi. Tôi muốn được ở bên cô ấy, muốn được chia sẻ mọi thứ cùng với nhau.

***

Mùa đông về, những cơn gió buốt giá như những mũi kim đâm xuyên qua da thịt, khiến lòng người thêm se sắt. Trong căn phòng nhỏ, tôi ngồi bên khung cửa sổ, nhìn dòng người vội vã qua lại, lòng lại nhớ đến người ấy da diết.

Tôi vẫn nhớ những ngày đầu tiên bước chân vào Đại Học. Tôi là một chàng trai mang nhiều tâm sự, vẻ mặt buồn rượi dường như đã in sâu vào trong tâm trí những người bạn trong lớp. Bởi vì khi ấy, tôi vẫn chưa thể quên đi những ký ức về người yêu cũ.

Mùa đông năm ấy, lớp tôi được giảng viên chuyên ngành dẫn đi xem vở kịch “Bồ Công Anh” tại nhà hát kịch Sài Gòn. Đêm hôm đó, tôi đến trễ vì bận chút việc riêng. Tôi không phải người đến sau cùng mà có một bạn nữ khác cũng giống tôi.

Tôi ngồi bên cạnh bạn nữ đó, kế bên là những người bạn của cô ấy. Khi vở kịch bắt đầu, tôi thấy cô ấy loay hoay và ánh mắt đầy lo lắng. Tôi định hỏi cô ấy có cần giúp gì không thì cô ấy đã nhảy xuống ghế rồi đi ra ngoài cửa. Vừa lúc đó, cô ấy vô tình đánh rơi chiếc bóp tiền. Tôi vội vàng gọi bạn của cô ấy nhưng không ai ngó ngàng đến. Cuối cùng, tôi đành phải nhặt chiếc bóp tiền lên giúp cô ấy.

Một lúc sau, cô ấy trở lại ghế ngồi, trên tay cầm một lon nước ngọt. Có lẽ cô đã tìm thấy món đồ mà cô đã làm rơi. Tôi không hiểu tại sao lúc ấy tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm và vui như vậy.

Khi vở kịch lên đến cao trào, khúc nhạc buồn du dương cất lên. Bao nhiêu kỉ niệm về người yêu cũ ùa về khiến tôi đau đớn. Nhưng tôi luôn dặn lòng mình là một người đàn ông thì không được khóc. Tôi luôn trốn tránh hiện thực sau ngần ấy năm, dường như tôi vẫn chưa thể chấp nhận rằng chuyện tình cũ của tôi đã kết thúc.

Bỗng nhiên, bạn nữ đó bật khóc thành tiếng. Trong đầu tôi muốn dỗ dành cô ấy vì tôi không muốn những giọt nước mắt của mình tuôn rơi. Nhưng rồi, tôi không thể kiềm chế được mà khóc theo. Tôi chưa bao giờ thấy mình khóc dữ dội như vậy, cứ như bao nỗi đau chất chứa trong lòng nay đã hóa thành những dòng lệ lăn dài trên má tôi.

Khi vở kịch kết thúc, tôi và cô ấy đều ngừng khóc. Dường như trái tim tôi đã được xoa dịu, những nỗi đau chất chứa trong lòng nay đã được giải phóng. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên lạ thường, như thể mùa đông giá rét cũng đã tan biến.

Sau buổi tối hôm đó, tôi đã xin được facebook của cô ấy và nhắn tin cảm ơn cô. Tôi cũng được biết thêm là cô ấy lớn hơn tôi hai tuổi.

Trên lớp, chúng tôi ít nói chuyện với nhau vì ngại ngùng. Tuy nhiên, kể từ hôm ấy, tôi từ một chàng trai mang vẻ mặt u sầu đã hóa thành vẻ mặt rạng rỡ, yêu đời hơn. Tôi luôn mong chờ được gặp cô ấy mỗi ngày. Tôi muốn tìm hiểu thêm về cô ấy, muốn biết cô ấy nghĩ gì về tôi. Tôi muốn được ở bên cô ấy, muốn được chia sẻ mọi thứ cùng với nhau.

Học kỳ 1 trôi qua, chúng tôi vẫn nhắn tin cho nhau hằng ngày, từ những chuyện thường nhật, bài vở đến ước mơ của cả hai. Nhưng khi gặp mặt nhau trên lớp, chúng tôi vẫn chỉ im lặng, không ai nói một câu. Rồi đến đầu học kì 2, cô ấy bất ngờ mời tôi cùng đi trung tâm thương mại. Lòng tôi bỗng rộn ràng như tiếng trống ngày xuân, niềm vui sướng trong tôi như trúng vé số độc đắc vậy.

Tối hôm ấy, cô ấy chờ tôi trước cửa trung tâm thương mại. Tôi tới hơi muộn một chút, nhưng cô ấy vẫn mỉm cười chào đón tôi. Chúng tôi cùng nhau bước vào dạo quanh những gian hàng, ngắm nhìn những món đồ xa xỉ, rồi ra ngoài đi dạo. Dưới ánh đèn đường lung linh, chúng tôi kể cho nhau nghe về sở thích, về những bí mật của nhau.

Đối với tôi, hôm ấy như một buổi hẹn hò. Nhưng có lẽ cô ấy chỉ coi đó là một buổi gặp gỡ bạn bè.

Có một lần, cô ấy mời tôi đi hội sách. Tuy nhiên, tôi chạy deadline vào buổi tối đó và ngủ quên đến tận mười giờ sáng hôm sau. Khi tỉnh dậy, điện thoại của tôi đã hiện lên hàng chục cuộc gọi nhỡ, tôi nhận ra mình đã quá ngu ngốc khi bắt một người con gái chờ mình giữa tiết trời nắng nóng. Có phải tôi là một gã tồi?

Lần ấy, tôi tự trách bản thân mình đến mức mỗi đêm đều nằm trằn trọc, không thể ngủ được. Tôi xin lỗi cô ấy cả ngàn lần, nhưng tôi vẫn cảm thấy day dứt và không thể quên được nỗi đau mà mình đã gây ra cho cô ấy.

Tôi cứ nghĩ rằng, cô ấy sẽ giận tôi lắm. Nhưng cô ấy vẫn đối xử với tôi rất dịu dàng, luôn chủ động nhắn tin với tôi, nhắc nhở tôi về những việc cần làm. Tôi cảm thấy như mình được bao bọc trong vòng tay ấm áp của cô ấy.

Khi sự kiện trong khoa diễn ra, chúng tôi đã hẹn nhau ngồi chung. Tôi đã đến sớm hơn một tiếng đồng hồ và ngồi đợi cô ấy.

Cô ấy như một ngọn lửa ấm áp, xuất hiện ngay khi tôi bước vào khán đài.

Trời đổ mưa to, cộng thêm máy lạnh trong hội trường khiến nhiều người xuýt xoa. Còn tôi thì cảm thấy ấm áp khi được ngồi cạnh cô ấy, như được sưởi ấm bởi ngọn lửa của tình yêu.

Thời gian thấm thoát trôi qua, mùa xuân, mùa hạ, mùa thu rồi một mùa đông lại đến. Ngày mà tôi nhận ra, mình chỉ đơn phương một người con gái.

Sau thời gian dài nhắn tin, trò chuyện cùng nhau, tôi đã thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy. Tôi tưởng rằng cô ấy cũng thích tôi. Nhưng hóa ra, tôi chỉ là một nhà văn viết nên một câu chuyện tình yêu không có thật cho riêng mình. Cô ấy đã có người trong lòng.

Tôi hụt hẫng, đau đớn như một vết dao cứa vào lòng. Tôi biết rằng mình nên giữ khoảng cách với cô ấy, nhưng làm sao tôi có thể làm được khi trái tim tôi vẫn còn yêu cô ấy đến vậy?

Kể từ đó, tôi và cô ấy như hai người xa lạ mặc dù vẫn gặp mặt nhau hằng ngày trên lớp. Chúng tôi ít nhắn tin hơn và thậm chí là không còn một dòng tin nhắn nào nữa. Những buổi hẹn hò của chúng tôi cũng dần dần trở nên thưa dần.

Mùa đông buốt giá, con tim tôi gần như đã đóng băng. Cô ấy vẫn như ngày nào, vẫn là vẻ đẹp dịu dàng ấy. Chắc có lẽ cô đã không còn nhớ gì đến tôi. Còn tôi lại cứ giữ mãi những kỉ niệm tươi đẹp ấy. Rồi đến một ngày cuối đông, mưa rơi xối xả, tôi lại òa khóc nức nở. Những giọt nước mắt lạnh ngắt như nỗi đau cồn cào trong tim tôi. Tiếc thay cho một mối tình đơn phương không trọn vẹn.

© Lạc Long - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ai Cũng Cần Được Yêu Thương | Radio Tâm Sự

Lạc Long

- Mọi nỗi buồn, bực nhọc, tâm tư tôi đều để hết lên những câu chữ -

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Lời hứa tháng mười (Phần 2)

Cuộc hẹn chụp ảnh này, Phong cảm thấy có chút mong chờ. Khi bạn được gặp người tạo ra thứ bạn thích, trong bạn đã tồn tại một sự ngưỡng mộ về tài năng con người đó. Phong nghĩ mình nên kết bạn với anh chàng thú vị này.

Yêu “Nhạt

Yêu “Nhạt" nhưng “Lành"

Mình cố gắng nói ít đi, làm nhiều hơn. Kết quả là cách mình trả lời cho câu hỏi “Có yêu không?" Bởi mấy ai chấm điểm quá trình, cái cuối cùng chúng ta quan tâm chẳng phải là đích đến tròn, méo, vuông vức ra sao đúng chứ?

Năm mới xinh tươi

Năm mới xinh tươi

Trong bao bước chân nhẹ êm trên những con đường vắng Năm mới vừa đi qua với giao thừa rộn rã

Hai đầu ngọn sóng

Hai đầu ngọn sóng

Bảo thấy gia đình em rất giống một bài hát mà em hay nghe là “Ở hai đầu nỗi nhớ”, nhưng Bảo lại muốn thêm vào là gia đình có đến ba đầu nỗi nhớ lận. Vì mẹ luôn trong bệnh viện và quay cuồng với những ca cấp cứu với những bệnh nhân còn ba ở ngoài tận khơi xa, chỉ có mỗi Bảo ở nhà và luôn ngồi vào bàn ăn một mình.

Mùa đông dang dở

Mùa đông dang dở

Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Mùa đông có anh một mùa đông có anh Em nhớ hoài mùa đông năm ấy Anh bên cạnh em và bên em suốt con đường

Lời ước hẹn

Lời ước hẹn

Anh có còn nhớ lời ước hẹn cùng em Lời ước hẹn năm xưa anh đã nói Lời ước hẹn trong một ngày đông cũ Khi cơn gió đông về cứ buốt lạnh tim em

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

back to top