Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn trong tim tôi

2023-12-06 04:20

Tác giả: Uyên Nguyễn


blogradio.vn - Sài Gòn với tôi không chỉ là bức tranh lộng lẫy hay một thành phố với trang sử hào hùng mà Sài Gòn còn là góc khuất của những mảnh đời cơ cực.

***

Sài Gòn trong mỗi con người, luôn hiện hữu với những vẻ đẹp khác nhau.

Dưới ngòi bút của một thi sĩ, Sài Gòn ắt hẳn trở nên thơ mộng và hữu tình. Trong đôi mắt của người nghệ nhân, Sài Gòn rực rỡ với muôn vàn sắc màu. Với những người trẻ, Sài Gòn tươi mới, năng động và nhiệt huyết như chính bản thân họ. Đôi lúc, Sài Gòn là thước phim “thanh xuân” cùng cành phượng đỏ rực ngày hạ, tà áo dài thướt tha vào ngày thu và những mối tình thơ trong ngày xuân ấm áp gắn liền với biết bao thế hệ.

Không những vậy, Sài Gòn còn là nơi cất giữ những mảnh ghép vụn vặt thời kháng chiến. Một Sài Gòn luôn được che chở bởi hình bóng của những anh hùng, chiến sĩ ngày đêm đấu tranh. Một Sài Gòn máu lửa, chứa đựng những hồi ức chiến tranh khắc nghiệt nhưng lại thân thương vô cùng.

Với tôi, Sài Gòn không chỉ là bức tranh lộng lẫy hay một thành phố với trang sử hào hùng mà Sài Gòn còn là góc khuất của những mảnh đời cơ cực.

Vào một ngày mưa tầm tã, từng cơn gió lạnh thoảng qua, tôi bước nhanh đến mái hiên vừa được căng vội của một gánh hàng rong. Bà cụ bán hàng lụp xụp trong chiếc áo mưa, nhìn tôi tươi cười dưới chiếc nón lá. Bà đưa tôi một chiếc ghế tiện ngồi để trú mưa. Ánh sáng mập mờ từ ngọn đèn treo trên đôi gánh, tôi nhìn thấy từng vết mưa long lanh vương trên đôi má nhăn nheo của bà. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, khiến cho nhịp sống vốn đã tất bật ngoài kia lại thêm hối hả.

Một lúc sau, mưa ngớt hạt, mùi hơi đất nồng nồng, ẩm ướt bốc lên. Nhịp sống nhộn nhịp lại trở về như cũ.

“Ai...chè đậu xanh, tàu hủ, bánh lọt nước cốt dừa đây...”

“Ai...chè chuối chưng đây...”

“Ai đồng, thau, ve chai, sắt vụn đây...”

Những tiếng rao cứ thay phiên nhau vang lên, hòa vào dòng người đông đúc, tạo nên những “bản nhạc” thoắt ẩn thoắt hiện trong các ngõ hẻm Sài Gòn. Mùi khoai lang nướng, tàu hủ, chè đậu... cứ lản vãn quanh chóp mũi, càng khiến bụng tôi thêm cồn cào. Tôi ngồi thừ người một lúc, sống mũi không biết vì sao lại trở nên cay xè, hai mắt ươn ướt, tôi buột miệng gọi một bát chè từ gánh hàng rong của bà cụ.

Bà cụ bán chè hiền từ nhìn tôi, đôi mắt in đầy vết chân chim không ngừng nheo lại. Bà mỉm cười, nụ cười chất phác, yêu thương khiến tôi chợt nhớ về người bà quá cố của mình. Tôi nhận lấy bát chè ấm nóng từ bà cụ rồi trầm tư một lúc. Bà cụ nhìn thấy dáng vẻ của tôi, nhẹ nhàng cất giọng.

- Gánh chè này theo bà cũng mấy chục năm rồi. Lúc mới bắt đầu cực lắm cháu ạ nhưng cũng rồi cũng quen. Dạo trước là để kiếm tiền nuôi con nuôi cái. Bây giờ lớn tuổi rồi, buôn bán cũng chẳng được bao nhiêu nhưng mà không làm thì lại thấy nhớ nghề. Có mấy hôm nghỉ bệnh, nằm ở nhà, bà nhớ phố nhớ người lắm ấy. Vất vả thật nhưng cũng có cái vui cháu ạ. 

Bà vừa nói vừa đưa tay lau đi những giọt mồ hôi vương trên vầng trán.

Bỗng từ xa, có một vị khách bước đến. Một cậu bé chừng 5 – 6 tuổi, trên túi áo còn một xấp vé số đọng lại những hạt mưa. Cậu lấy ghế ngồi cạnh tôi, đôi vai có chút run rẩy, kêu một bát chè, đôi mắt sâu thẳm của cậu nhìn về một phía xa xăm trong một khoảng không vô định. Bà cụ lấy vội vài tờ khăn giấy đưa cho cậu bé.

- Bán hết rồi hả cháu?

- Cháu chưa bà ạ, vẫn còn một ít nữa. 

Cậu bé cầm lấy khăn giấy lau vội gương mặt ngây thơ hiện rõ nét lo âu.

- Chè của cháu đây, vẫn còn nóng đấy. Ăn mau còn đi bán, trời sắp khuya rồi.

Cậu bé cầm vội bát chè nóng, múc từng muỗng rất nhanh. Sau đó, cậu đưa vội vài đồng tiền lẻ, chào tạm biệt bà cụ và nhanh chóng rời đi, chỉ còn tiếng rao vọng lại: “Vé số đây, mua vé số đi cô chú ơi...”

- Tội nghiệp thằng nhỏ, không nơi nương tựa, mới tí tuổi đầu đã phải... – Bà cụ bỗng ngắt lời, buông một tiếng thở dài nặng trĩu.

Dòng người lướt qua tôi phút chốc trở nên mờ ảo, sự náo nhiệt dưới phố cũng tắt hẳn. Như có một bàn tay siết lấy trái tim, khiến từng nhịp đập trở nên mạnh mẽ và rõ ràng hơn. Cầm bát chè ấm trong tay, tôi không ngừng suy nghĩ.

Người ta thường bảo “Sài Gòn hoa lệ” nhưng là “hoa cho người giàu” và “lệ cho người nghèo”. Sài Gòn ở nơi nào đó là những làn bụi mờ ảo, chờn vờn, chạng vạng sau bóng lưng những con người của xóm lao động nghèo. Là gánh hàng rong dưới ánh đèn liêu xiêu. Là tiếng xe đạp lóc cóc của người tẩm quất, giác hơi. Là tiếng rao đêm của người bán bánh chưng bánh giò. Họ là những con người cơ hàn, những mảnh đời trôi sông, lạc chợ, luôn ẩn mình sau ánh hào quang cuộc sống, chấp nhận những công việc mà người ta cho là “thấp kém” để chăm lo cho bản thân và gia đình. Họ mạnh mẽ, kiên cường đối mặt với xã hội, dù vất vả, khó khăn nhưng vẫn không chùn bước.

Nếu Sài Gòn được biết đến với những ngày nắng đặc biệt và những cơn mưa bất chợt thì với tôi, họ chính là những tia nắng luôn tỏa sáng mãnh liệt, len lỏi khắp con phố để xoa dịu cái lạnh của những ngày mưa dông. Những nỗi đau thầm kín nhưng không dám khóc vì chính sự khắc nghiệt nơi đây đã dạy cho họ trở thành những con người kiên cường. Nắng Sài Gòn luôn gay gắt vào ban trưa và dịu nhẹ như đang khiêu vũ cùng mặt trời lúc ban chiều. Mưa Sài Gòn bất chợt đến rồi chợt đi cũng giống như những giọt lệ của họ.

Những “tia nắng” và “hạt mưa” ấy, chính là Sài Gòn trong tim tôi.

© Uyên Nguyễn - blogradio.vn

Xem thêm: Đừng Ngục Ngã Vì Phía Trước Là Bầu Trời, Ngoài Kia Là Nắng

Uyên Nguyễn

“Amidst so many disparities, please don’t be weakness.”

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

back to top