Mình yêu nhau lại từ đầu đi anh
2017-11-10 01:30
Tác giả:

Thế rồi em vỡ mộng, người đời nói em ảo mộng, miệng lưỡi thế gian nói em mơ mộng. Em thất vọng và mất niềm tin vào tình yêu lắm anh à! Tuổi đôi mươi trong sáng, em học yêu và yêu. Nhưng đều phải chia xa. Đôi lúc là vì tính cách, về quan điểm, về văn hóa, và cả vì sự lừa dối ở trong đó. Con người ta đâu ai thật lòng hoàn toàn với bất cứ ai đúng không anh? Em trưởng thành như thế đấy, học cách nhìn khác đi, bớt mơ mộng nhiều hơn, sống lặng hơn và thấu hiểu nhiều hơn.
Và cứ âm thầm như vậy, em gặp được anh, chúng ta bắt đầu một tình yêu nhẹ nhàng, đơn thuần chỉ là “Làm người yêu anh nhé!” rồi em hạnh phúc ôm lấy anh. Em lại bắt đầu thấy hạnh phúc, lại nghĩ về tương lai có anh bên cạnh. Nhưng rồi sau những lần cãi nhau, những lần chia xa, cả những lần em khóc òa trong đêm tối. Em nhận ra rằng, bây giờ em chẳng còn mưu cầu hạnh phúc quá to lớn rồi anh à! Không phải vì hết yêu anh, cũng không phải vì em thất vọng vì anh, hay là do em đã thay đổi. Chỉ đơn giản là càng lớn, trái tim em càng nhiều “vết xước” hơn. Và em thấm được em sẽ bớt đau hơn, cuộc sống sẽ an yên hơn nếu chúng ta cứ nhẹ nhàng mà yêu nhau. Đừng xô bồ chạy theo tình yêu trong mơ nữa. Người ta từng nói, đừng hy vọng quá lớn thì sẽ không phải thất vọng quá nhiều đúng không anh? Vậy nên, em đang học cách, tìm cách yêu cho hiện tại, yêu và trân trọng những hạnh phúc nhỏ ngay thời khắc này. Sống và sống hết mình. Em đang tập cách yêu an nhiên đó đây anh à!
Có những lúc mệt mỏi, em đã nghĩ đến việc buông tay. Cuộc sống giờ xô bồ quá anh à, những tưởng sau một giấc ngủ là hết một đời người. Ai ai cũng chạy đua với thời gian để chăm lo cuộc sống của riêng mình, em cũng vậy, cũng tất bật với mớ công việc và những suy nghĩ về cuộc sống cứ luẩn quẩn trong đầu. Nghĩ đến cuộc sống gia đình của em và anh, lo lắng đủ điều, con cái học hành, vật chất nhà cửa, hạnh phúc hôn nhân,… Và vì vậy, em đang đánh mất chính giây phút vui vẻ của hiện tại!

Xã hội đã khiến anh và em ngày càng chững chạc hơn, bớt nhìn cuộc sống màu hồng hơn, nghi ngờ nhiều hơn và ích kỉ hơn. Mọi thứ không còn thơ mộng như lúc đầu nữa rồi, quá nhiều thứ phải lo toan. Vậy thì hà cớ gì mình không khiến cho tình yêu ấy làm niềm vui bình yên để ngày qua ngày. Không phải như vậy thật hạnh phúc sao?
Sao cứ phải đưa ra những quy tắc mệt mỏi, những gánh vác về tương lai. Bây giờ đây, hạnh phúc với em là thấy anh cười, là bên anh em thấy bình yên, là cùng nhau nắm tay dạo phố, là cùng kể cho nhau nghe về những chuyện của ngày hôm nay. Anh à, anh có nghĩ như em đã nghĩ?
Có một tình yêu đáng ngưỡng mộ với nhiều người thì thật tuyệt vời, nhưng bây giờ em chỉ muốn lặng lẽ bên anh, chẳng cần ai bận tâm, chẳng cần ai ngưỡng mộ về tình yêu chúng mình. Chỉ cần anh và em yêu nhau, biết rằng chúng ta là của nhau. Bình yên, mình yêu nhau bình yên thôi, anh nhé!
Anh à, ước gì chúng ta cứ như ngày xưa, ngày còn là những cô cậu học sinh để cười hồn nhiên khi vui và òa khóc khi buồn. Anh sẽ tán tỉnh em lại, và chúng ta, thử bắt đầu một cách yêu mới, cách yêu “bình yên”.
Anh sẽ đợi em trước cổng, nơi có cây hoa giấy rào kín khoảng sân nhỏ, nơi có ghế đá đã cũ, anh sẽ đợi em ở đó. Đợi người con gái là em đang hồi hộp chuẩn bị cho ngày hẹn hò “đầu tiên”. E ấp nhìn anh, rồi nắm chặt tay anh bước đi, chẳng sợ điều gì, chẳng lo nghĩ chi, chỉ thấy trái tim em và anh. Đang thổn thức đập manh, đập chung một nhịp đập.
Cứ vậy nhé anh, chúng ta bắt đầu lại. Chúng ta sẽ lại yêu nhau, yêu nhau, yêu nhau bình yên thôi, anh nhé!
© Sanmum – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.








