Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mình từng thân đến thế, sao gượng gạo thế này?

2020-09-24 01:28

Tác giả: Nhã Điềm


blogradio.vn - Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

***

Có người nói, cảm giác khi bạn thân có bạn thân mới, giống như thất tình vậy. Hụt hẫng và nuối tiếc. Đến bây giờ có lẽ tôi đã hiểu được điều ấy. Tôi đã từng có những người bạn rất thân thiết nhưng tất cả chỉ dừng lại ở “đã từng” vì giờ đây tôi và bạn như hai người dưng, không hơn không kém.

Năm nhất Đại học, mới lên thành phố chưa đến một tháng, mọi thứ đều mới mẻ và lạ lẫm đối với tôi. Một Sài Gòn ồn ào vào ban ngày và náo nhiệt khi đêm xuống, một Sài Gòn với hàng trăm tuyến xe buýt và những con đường một chiều vòng vèo nối nhau. 

Đến trường mỗi ngày đã là một việc không hề dễ dàng đối với một đứa con gái nhà quê như tôi. Bởi vì nhút nhát nên tôi không kết bạn được với ai. Mỗi ngày bắt hai chuyến xe buýt để đến trường, học một mình, ăn một mình, chạy cơ sở một mình.

Một môi trường xa lạ, những con người xa lạ và tôi không có cách nào hòa nhập vào cuộc sống mới. Cả một học kì đầu tiên trôi qua ở Đại học là cô đơn và lặng lẽ. 

Thật may mắn, điều tồi tệ này không kéo dài quá lâu. Mọi người đã đến và đem lại cho tôi thật nhiều niềm vui. Chẳng biết chúng tôi thân nhau từ bao giờ, có lẽ là khi có đứa trong nhóm bắt đầu đảm nhiệm việc tìm tài liệu học tập, là trong cái đêm trước ngày đi chơi của lớp. Tôi thật sự không nhớ rõ, chỉ biết khi ấy tôi đã phấn khích cả một buổi tối.

Sau đó chúng tôi đã rất thân với nhau,thân  như hình với bóng, khoảng thời gian đó cuộc sống của tôi tràn ngập trong tiếng cười. Dường như mọi người trong lớp đều biết đến chúng tôi là những người bạn thân thiết. Và còn gì vui hơn nữa, khi tất cả cùng nhau nhận học bổng của trường. 

banthan1

Tôi đã bắt đầu những mơ mộng của một người con gái luôn chìm đắm trong thế giới riêng của bản thân, mơ về một viễn cảnh tốt đẹp mà nơi đó có tất cả chúng tôi, cùng với nhau.

Hình như tôi chưa từng cười nhiều như thế, hình như tôi chưa từng nói nhiều như thế, hình như tôi chưa từng tự tin và biết chăm chút bản thân mình như thế. 

Khoảng thời gian đẹp đẽ đó, tôi học được rất nhiều thứ, được đi đến nhiều nơi và trải nghiệm được nhiều điều thú vị. Một người bạn cũ hỏi thăm tình hình học tập của tôi, tôi đã không ngần ngại khoe với cô ấy cuộc sống Đại học nhiều màu sắc và vui vẻ như thế nào khi có những người bạn mới. Nhưng thật đáng tiếc, bây giờ mọi người đã có bạn thân mới và tôi dường như trở thành một người thừa trong nhóm bạn thân của mọi người.

Nhóm chat của chúng tôi đã không hoạt động từ rất lâu, đã quá lâu để nhớ ra. Thật ra còn chưa hết một học kì nhưng những tiếc nuối đã khiến ước lượng thời gian trong kí ức của tôi bị kéo dãn ra. 

Tôi đã nghĩ chuyện chúng tôi thân nhau đã rất lâu về trước rồi. Tôi nghe mọi người bàn nhau về một môn học khá khó và tôi cũng muốn tham gia nhưng vô tình phát hiện ra mọi người rủ nhau cùng đi học nhóm trong một nhóm chat riêng. Và thật đáng tiếc khi tôi không hề biết đến sự tồn tại của nhóm chat chat đó.

Trên lớp mọi người cười nói với nhau một việc gì đó mà tôi không biết, cùng bàn về nhau về một người nào đó tôi cũng chưa từng gặp. Việc mà tôi có thể làm tốt nhất là lặng lẽ ngồi làm bài để không cảm thấy ngượng ngùng.

banthan0

Vào một ngày cùng nhau ngồi làm bài tập trong quán cà phê, mọi người bàn với nhau về một chuyến đi trong ngày rất sôi nổi, chỉ là không nhắc đến tôi mà thôi. 

Ngày bạn thân có bạn thân mới, chắc hẳn ai cũng sẽ giống tôi, giằng xé giữa hai sự lựa chọn. Nhưng đôi khi từ bỏ lại là câu trả lời bản thân thấy hợp lí nhất lúc đó. Từ bỏ một mối quan hệ thân thiết thật ra vô cùng khó, khó bởi chính những kỉ niệm đã có với nhau. Nhưng giữa chúng tôi từ khi nào không còn sự kết nối mà là gượng gạo thì cố gắng đến mấy tình bạn ấy vẫn sẽ vỡ tan.

© Nhã Điềm - blogradio.vn

Xem thêm: Tuổi trẻ là không được từ bỏ

 

Nhã Điềm

Người khác chật vật với tình yêu, còn tôi thì bận lòng với những thức sống sặc mùi tiền giấy và thói đời vô thường của thời đại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Chúng ta chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Tôi rồi sẽ ổn thôi, sẽ sống tiếp cuộc đời mình, dần tập quen với cuộc sống không có anh ở bên. Có lẽ tôi cũng sẽ yêu người mới, một người thật sự dành cho mình. Chúng ta, cuối cùng cũng chẳng thể yêu mãi một người phải không anh?

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Bởi duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại

Chúng tôi từ hai người lạ, trở nên quen biết trong một chuyến hành trình ngắn ngủi, rồi lại trở thành người xa lạ. Nếu có tiếc, chỉ tiếc duyên mỏng nên chẳng có lý do gặp lại. Cũng không còn sợi dây nào hàn gắn chúng tôi lại, nếu có thì đó có thể là mảnh kí ức trên hòn đá cuội khắc tên tôi hay trên mảnh khăn tay tôi tặng.

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Yêu thương đã đến lúc phải buông rồi

Một đoạn tuổi trẻ đi qua, yêu thương có, đau thương có nhưng chỉ còn là kí ức. Yêu thương đến một lúc em cũng phải buông rồi. Em mong anh gặp được người anh thương, sẵn sàng chạy về hướng cô ấy dù khó khăn trắc trở. Mong em gặp được người em tin, sẵn sàng đợi anh ấy dù phía bên kia là giông bão cuộc đời.

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Tuổi 20 à, chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời

Sau tất cả tôi muốn nhắn nhủ với chính mình là “Cô gái à, hãy cười nhiều hơn vì không ai cấm bạn cười trong hạnh phúc. Con gái đẹp nhất là khi cười mà. Hãy tự tin chính mình, không ai cản được chúng ta hạnh phúc. Hãy tự tạo cho mình một cuộc sống đầy ắp tiếng cười. Hãy cười trước khó khăn, vấp ngã và hãy cảm ơn những lần bị đau. Vì sau đó chúng ta sẽ lớn lên sau những bài học để đời”.

Gửi người con thương

Gửi người con thương

Khi bắt đầu hiểu chuyện, khi biết cái gì nên, cái gì không nên. Lúc đó, nhìn lại mới thấy, mới biết những hy sinh những khổ cực và cả những điều mà mạ chưa bao giờ nói ra.

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở đã có mùa đông chưa?

Thành phố nơi người ở Đã thấy mùa đông chưa Sáng nay dậy mở cửa Đông đây cũng mới vừa.

Ngày ta gặp lại

Ngày ta gặp lại

Ta gặp lại nhau một chiều cuối thu. Trời Hà Nội, Vời vợi xanh như ngày Anh đã tới.

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Chúng ta vẫn sẽ là tri kỉ, có được không?

Không biết sau này mọi chuyện sẽ ra sao, tình bạn của chúng ta có còn hay không nhưng thời điểm này tớ nghĩ mình nên dừng lại một chút. Không phải không làm bạn nữa mà là đứng đằng sau chúc phúc cho cậu và để chúng ta sẽ vẫn là tri kỉ có được không?

Gió đông về

Gió đông về

Đối với chúng tôi gió đông về không không chỉ là mùa buồn tênh, còn là mùa được khoe áo đẹp dạo phố phường khi có dịp và còn được đắm mình trong sương mù giăng khắp cánh đồng quê. thì đó cũng là những ngày thật tuyệt. Vì mùa đông lạnh, càng có cơ hội để quây quần.

Ngày chị hai đi lấy chồng

Ngày chị hai đi lấy chồng

Đêm nay là ngày đầu tiên chị hai nó vắng nhà, chưa bao giờ nó thấy trống vắng như đêm nay, nó biết từ nay về sau cũng vậy. Từ đó về sau nó cứ nhìn ra trước sân, mỗi khi thấy ai đi ngang qua đầu ngõ, nó tức tốc chạy ra mừng rỡ vì cứ tưởng chị nó trở về đây.

back to top