Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mất cậu trong tay tử thần

2017-07-26 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Tôi biết cậu ấy học cạnh lớp tôi, thế mà trước giờ tôi không để ý. Biết món cậu ấy thích ăn, biết ước mơ cậu ấy đang theo đuổi, biết nơi mà cậu ấy thích đến lúc buồn,... Tôi hầu như biết mọi thứ về cậu ấy, trừ chuyện cậu ấy thích tôi.

***

Chẳng biết từ lúc nào có một chàng trai cao gầy, hoạt bát tên Tuấn chen vào cuộc sống buồn tẻ của tôi, cậu ấy thay đổi thế giới của tôi, thay đổi tôi.

Chỉ nhớ vào một ngày mưa tầm tã, có một cậu bạn dúi vào tay tôi một cái ô màu hồng, mặt đỏ gay, miệng lắm ba lắp bắp:

"Ô...Ô này..cho cậu mượn, nhớ...nhớ trả."

Sau đó liền chạy đi mất. Hình như đó là lần đầu chúng tôi gặp nhau, cũng là lần đầu tôi nhận được sự quan tâm từ người khác giới, mặc dù tôi nghĩ cậu ấy quan tâm nhầm người thôi. Không phải tôi tự ti, mà trong đám bạn cùng lứa, tôi không có gì nổi bật nếu không muốn nói là có điểm lu mờ.

Tôi gọi cái ô cậu ấy tặng là "món quà", một món quà sưởi ấm tim tôi vào ngày mưa giá lạnh. Món quà này khiến tôi cảm động.

Sáng hôm sau còn chưa vào lớp đã thấy cậu ấy đứng đợi ngoài cửa, dáng vẻ thật vội vàng, chắc đang chờ tôi? May thật, tôi vừa mới lấy ô từ phòng bảo vệ, sẵn tiện trả cậu ấy luôn. Tôi thấy cậu ấy trả ô cho cô bạn mái ngố ngồi bàn đầu ở lớp bên cạnh, mới biết cậu ấy không phải người thích màu hồng. Sau đó duyên phận của chúng tôi bắt đầu. Lúc ăn sáng ở canteen sẽ vô tình ngồi cùng bàn với cậu ấy, ở lớp học thêm sẽ ngồi cạnh cậu ấy, đọc sách ở thư viện cũng bắt gặp cậu ấy ngồi ở đối diện... Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Biết cậu ấy học cạnh lớp tôi, thế mà trước giờ tôi không để ý. Biết món cậu ấy thích ăn, biết ước mơ cậu ấy đang theo đuổi, biết nơi mà cậu ấy thích đến lúc buồn,... Tôi hầu như biết mọi thứ về cậu ấy, trừ chuyện cậu ấy thích tôi.

Mất cậu trong tay tử thần

Tôi dần quen với việc có cậu ấy bên cạnh. Trước khi quen biết cậu ấy, tôi chỉ thường im lặng ngồi một chỗ trong lớp, thường ru rú trong nhà xem phim, tôi lúc đó có chút giống người từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bạn trong lớp và giáo viên đều cho rằng tôi bị trầm cảm. Là cậu ấy kéo tôi ra khỏi thế giới của mình, nói cho tôi biết ngoài kia có bao nhiêu điều thú vị, nói cho tôi nghe về cả hoài bão của cậu ấy, tôi nghe xúc động đến mức muốn tiến vào thế giới của cậu ấy. Sau này, tôi thật sự có đặc quyền như vậy. Cũng từ một khắc cậu ấy đưa tôi ra ánh sáng, tôi thay đổi, nói chuyện cùng bạn bè nhiều hơn, cười nhiều hơn,...cười nhiều nhất vẫn là lúc ở cạnh cậu ấy.

Tôi cho rằng mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ cứ như vậy cho đến khi có một cô bạn xuất hiện. Từ bữa ăn hai người biến thành ba người, cuộc nói chuyện giữa hai người biến thành ba người, rất nhiều thứ đều có cô bạn ấy xen vào. Tôi khó chịu. Tôi biết cô bạn này thích cậu ấy. Tôi bắt đầu giận dỗi với cậu ấy mặc dù cậu ấy chẳng làm sai gì cả, những lúc như vậy cậu ấy lại chọc cười tôi, bao dung sự tuỳ hứng của tôi, thật sự từ trước đến giờ tôi chưa thấy một người bạn nào tốt tính đến vậy.

Mấy ngày sau đó tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung, tôi nghĩ tôi thích cậu ấy, tôi cũng nghĩ cậu ấy thích tôi. Tôi trằn trọc mấy đêm, tìm bạn bè tâm sự, cuối cùng tôi quyết định nói cho cậu ấy biết tôi thích cậu ấy. Nghĩ là một chuyện nhưng thực hiện lại là chuyện khác, mấy lần ở trước mặt cậu ấy ngậm miệng mở miệng cuối cùng toàn là thở ra tiếng gió, một chữ cũng thốt không ra, thất bại. Vẫn là không đủ dũng khí đi.

Tưởng như mọi thứ đã lắng xuống thế nhưng có một ngày tôi nhận được thư tỏ tình nặc danh. Cũng không phải thư viết tay mà là giấy in chữ, ngoài mấy câu tỏ tình ngay ngắn, đều đặn thì chẳng còn gì cả, có chút giống với hành động của mấy kẻ sát nhân biến thái trong truyền hình. Hôm đó tôi sợ đến mức không dám ra khỏi lớp, có cảm giác ai đó ở trong tối đang quan sát tôi. Tôi nói với cậu ấy về chuyện lá thư, nằng nặc đòi cậu ấy đưa tôi về, tôi nói mình sợ biến thái.

Mấy hôm sau vẫn là cậu ấy đưa đón tôi, có điều hôm nay khá im lặng. Tôi nhìn bóng mình và bóng cậu ấy gần như hoà thành một dưới mặt đường, cười khúc khích. Chỉ nghe tiếng cậu ấy theo tiếng gió ùa vào tai tôi, hình như nói "Tớ thích cậu", tôi cũng mơ hồ chẳng rõ, chỉ biết sau hôm đó chúng tôi hình như trở thành một cặp. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với tôi.

Hai năm sau cậu ấy phải đi du học. Ngày tiễn cậu ấy ở sân bay, cậu ấy nói:

"Đợi tớ nhé."

Mất cậu trong tay tử thần

Tôi thật sự ngây ngốc đợi ba năm. Có một thời gian cậu ấy bắt đầu không nhắn tin với tôi nữa. Có những lúc gọi điện nhưng chẳng bao giờ cậu ấy nhấc máy, tôi nghĩ cậu ấy bận học. Cậu ấy không trả lời những câu hỏi của tôi, chỉ viết thư bảo nhớ tôi, nhớ tôi nhưng chẳng bao giờ chịu video call với tôi, tôi lại tìm giúp cậu ấy một cái cớ "mệt mỏi". Tôi có tự lừa mình dối người nhưng tôi biết, có lẽ cậu ấy chán tôi hoặc có lẽ cậu ấy mệt mỏi rồi, cũng có lẽ cậu ấy có người mới... Đúng vậy, tôi trách cậu ấy, chỉ là tôi không nỡ buông tay, tôi lưu luyến.

Ngày cậu ấy về nước, tôi lặng lẽ ra sân bay đứng chờ lại chờ không được cậu ấy. Hôm đó mẹ cậu ấy đến gặp tôi, gửi cho tôi một xấp thư, đều là thư cậu ấy viết.

"Thật xin lỗi, đã hứa sẽ về với cậu nhưng cuối cùng không thể, là tớ sai, cậu đừng buồn."

"Thật xin lỗi, là tớ dặn mọi người không được nói cho cậu chuyện của tớ, tớ không muốn cậu quên tớ nhanh như thế, là tớ ích kỉ."

"Xin lỗi, nhưng tớ nhớ cậu nhiều lắm, phải chi có thể gặp cậu lần cuối nhỉ?"

"Tớ muốn viết thật nhiều, sau này gửi dần cho cậu."

"Tay tớ bắt đầu run, tớ có rất nhiều điều muốn viết cho cậu, nhưng tớ mệt quá!"

"Chúng ta chia tay đi."

Mất cậu trong tay tử thần

Càng về sau chữ viết càng xiêu vẹo, tôi phải căng mắt đọc, còn bị nước mắt nhoè đi. Cậu ấy muốn chia tay, muốn tôi không còn vướng bận về cậu ấy.

"Nếu đã lỡ ích kỉ tại sao không ích kỉ đến cùng đi?"

Phải, tôi mất cậu ấy, mất trong tay tử thần. Rõ ràng đã từng nắm tay thế nhưng đến cuối cùng vẫn là vụt mất sao? Nước mắt từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống, vỡ tan. Trước mắt nhoè đi, tôi như nhìn thấy chàng trai ấy, che ô, mỉm cười nhìn tôi.

© Đặng Thị Ngọc Diễm – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?

Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)

Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi

Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?

Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?

Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Chậm một nhịp yêu (Phần 2)

Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:

Hằng số của thanh xuân

Hằng số của thanh xuân

Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?

Sẽ nhớ những gì anh nói

Sẽ nhớ những gì anh nói

'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'

Cánh hoa không lời

Cánh hoa không lời

Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

back to top