Mất cậu trong tay tử thần
2017-07-26 01:20
Tác giả:
Chẳng biết từ lúc nào có một chàng trai cao gầy, hoạt bát tên Tuấn chen vào cuộc sống buồn tẻ của tôi, cậu ấy thay đổi thế giới của tôi, thay đổi tôi.
Chỉ nhớ vào một ngày mưa tầm tã, có một cậu bạn dúi vào tay tôi một cái ô màu hồng, mặt đỏ gay, miệng lắm ba lắp bắp:
"Ô...Ô này..cho cậu mượn, nhớ...nhớ trả."
Sau đó liền chạy đi mất. Hình như đó là lần đầu chúng tôi gặp nhau, cũng là lần đầu tôi nhận được sự quan tâm từ người khác giới, mặc dù tôi nghĩ cậu ấy quan tâm nhầm người thôi. Không phải tôi tự ti, mà trong đám bạn cùng lứa, tôi không có gì nổi bật nếu không muốn nói là có điểm lu mờ.
Tôi gọi cái ô cậu ấy tặng là "món quà", một món quà sưởi ấm tim tôi vào ngày mưa giá lạnh. Món quà này khiến tôi cảm động.
Sáng hôm sau còn chưa vào lớp đã thấy cậu ấy đứng đợi ngoài cửa, dáng vẻ thật vội vàng, chắc đang chờ tôi? May thật, tôi vừa mới lấy ô từ phòng bảo vệ, sẵn tiện trả cậu ấy luôn. Tôi thấy cậu ấy trả ô cho cô bạn mái ngố ngồi bàn đầu ở lớp bên cạnh, mới biết cậu ấy không phải người thích màu hồng. Sau đó duyên phận của chúng tôi bắt đầu. Lúc ăn sáng ở canteen sẽ vô tình ngồi cùng bàn với cậu ấy, ở lớp học thêm sẽ ngồi cạnh cậu ấy, đọc sách ở thư viện cũng bắt gặp cậu ấy ngồi ở đối diện... Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn. Biết cậu ấy học cạnh lớp tôi, thế mà trước giờ tôi không để ý. Biết món cậu ấy thích ăn, biết ước mơ cậu ấy đang theo đuổi, biết nơi mà cậu ấy thích đến lúc buồn,... Tôi hầu như biết mọi thứ về cậu ấy, trừ chuyện cậu ấy thích tôi.

Tôi dần quen với việc có cậu ấy bên cạnh. Trước khi quen biết cậu ấy, tôi chỉ thường im lặng ngồi một chỗ trong lớp, thường ru rú trong nhà xem phim, tôi lúc đó có chút giống người từ chối tiếp xúc với thế giới bên ngoài, bạn trong lớp và giáo viên đều cho rằng tôi bị trầm cảm. Là cậu ấy kéo tôi ra khỏi thế giới của mình, nói cho tôi biết ngoài kia có bao nhiêu điều thú vị, nói cho tôi nghe về cả hoài bão của cậu ấy, tôi nghe xúc động đến mức muốn tiến vào thế giới của cậu ấy. Sau này, tôi thật sự có đặc quyền như vậy. Cũng từ một khắc cậu ấy đưa tôi ra ánh sáng, tôi thay đổi, nói chuyện cùng bạn bè nhiều hơn, cười nhiều hơn,...cười nhiều nhất vẫn là lúc ở cạnh cậu ấy.
Tôi cho rằng mối quan hệ giữa chúng tôi sẽ cứ như vậy cho đến khi có một cô bạn xuất hiện. Từ bữa ăn hai người biến thành ba người, cuộc nói chuyện giữa hai người biến thành ba người, rất nhiều thứ đều có cô bạn ấy xen vào. Tôi khó chịu. Tôi biết cô bạn này thích cậu ấy. Tôi bắt đầu giận dỗi với cậu ấy mặc dù cậu ấy chẳng làm sai gì cả, những lúc như vậy cậu ấy lại chọc cười tôi, bao dung sự tuỳ hứng của tôi, thật sự từ trước đến giờ tôi chưa thấy một người bạn nào tốt tính đến vậy.
Mấy ngày sau đó tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung, tôi nghĩ tôi thích cậu ấy, tôi cũng nghĩ cậu ấy thích tôi. Tôi trằn trọc mấy đêm, tìm bạn bè tâm sự, cuối cùng tôi quyết định nói cho cậu ấy biết tôi thích cậu ấy. Nghĩ là một chuyện nhưng thực hiện lại là chuyện khác, mấy lần ở trước mặt cậu ấy ngậm miệng mở miệng cuối cùng toàn là thở ra tiếng gió, một chữ cũng thốt không ra, thất bại. Vẫn là không đủ dũng khí đi.
Tưởng như mọi thứ đã lắng xuống thế nhưng có một ngày tôi nhận được thư tỏ tình nặc danh. Cũng không phải thư viết tay mà là giấy in chữ, ngoài mấy câu tỏ tình ngay ngắn, đều đặn thì chẳng còn gì cả, có chút giống với hành động của mấy kẻ sát nhân biến thái trong truyền hình. Hôm đó tôi sợ đến mức không dám ra khỏi lớp, có cảm giác ai đó ở trong tối đang quan sát tôi. Tôi nói với cậu ấy về chuyện lá thư, nằng nặc đòi cậu ấy đưa tôi về, tôi nói mình sợ biến thái.
Mấy hôm sau vẫn là cậu ấy đưa đón tôi, có điều hôm nay khá im lặng. Tôi nhìn bóng mình và bóng cậu ấy gần như hoà thành một dưới mặt đường, cười khúc khích. Chỉ nghe tiếng cậu ấy theo tiếng gió ùa vào tai tôi, hình như nói "Tớ thích cậu", tôi cũng mơ hồ chẳng rõ, chỉ biết sau hôm đó chúng tôi hình như trở thành một cặp. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đối với tôi.
Hai năm sau cậu ấy phải đi du học. Ngày tiễn cậu ấy ở sân bay, cậu ấy nói:
"Đợi tớ nhé."

Tôi thật sự ngây ngốc đợi ba năm. Có một thời gian cậu ấy bắt đầu không nhắn tin với tôi nữa. Có những lúc gọi điện nhưng chẳng bao giờ cậu ấy nhấc máy, tôi nghĩ cậu ấy bận học. Cậu ấy không trả lời những câu hỏi của tôi, chỉ viết thư bảo nhớ tôi, nhớ tôi nhưng chẳng bao giờ chịu video call với tôi, tôi lại tìm giúp cậu ấy một cái cớ "mệt mỏi". Tôi có tự lừa mình dối người nhưng tôi biết, có lẽ cậu ấy chán tôi hoặc có lẽ cậu ấy mệt mỏi rồi, cũng có lẽ cậu ấy có người mới... Đúng vậy, tôi trách cậu ấy, chỉ là tôi không nỡ buông tay, tôi lưu luyến.
Ngày cậu ấy về nước, tôi lặng lẽ ra sân bay đứng chờ lại chờ không được cậu ấy. Hôm đó mẹ cậu ấy đến gặp tôi, gửi cho tôi một xấp thư, đều là thư cậu ấy viết.
"Thật xin lỗi, đã hứa sẽ về với cậu nhưng cuối cùng không thể, là tớ sai, cậu đừng buồn."
"Thật xin lỗi, là tớ dặn mọi người không được nói cho cậu chuyện của tớ, tớ không muốn cậu quên tớ nhanh như thế, là tớ ích kỉ."
"Xin lỗi, nhưng tớ nhớ cậu nhiều lắm, phải chi có thể gặp cậu lần cuối nhỉ?"
"Tớ muốn viết thật nhiều, sau này gửi dần cho cậu."
"Tay tớ bắt đầu run, tớ có rất nhiều điều muốn viết cho cậu, nhưng tớ mệt quá!"
"Chúng ta chia tay đi."

Càng về sau chữ viết càng xiêu vẹo, tôi phải căng mắt đọc, còn bị nước mắt nhoè đi. Cậu ấy muốn chia tay, muốn tôi không còn vướng bận về cậu ấy.
"Nếu đã lỡ ích kỉ tại sao không ích kỉ đến cùng đi?"
Phải, tôi mất cậu ấy, mất trong tay tử thần. Rõ ràng đã từng nắm tay thế nhưng đến cuối cùng vẫn là vụt mất sao? Nước mắt từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống, vỡ tan. Trước mắt nhoè đi, tôi như nhìn thấy chàng trai ấy, che ô, mỉm cười nhìn tôi.
© Đặng Thị Ngọc Diễm – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.







