Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những cơn mưa mùa hạ đáng nhớ

2017-06-21 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Thấm thoắt sáu năm rồi nhưng mỗi lần thấy học trò xôn xao nghỉ hè, Liễu lại nhớ những cơn mưa mùa hè đầy ắp kỷ niệm với Thành. Cô không biết tin gì của Thành nhưng cô có niềm tin mãnh liệt vào lời hứa hẹn của anh. Cho dù sóng gió cuộc đời thế nào Liễu cũng không hề ân hận vì đã trao hết tình yêu cho anh.

***

Liễu vuốt cái mái chèo đã mòn bóng, đưa mắt nhìn con đò cũ kỹ gắn bó với cô nhiều năm. Hôm nay là lần cuối cùng cô gái xinh xắn của xóm cây Me đưa đò ngang nơi bến sông này còn ngồi đây, bởi vì ngày mai cô sẽ đi lấy chồng xa.

Điều đó có nghĩa là cô phải từ bỏ dòng sông quen thuộc từ khi thơ ấu đã gắn bó với nó. Cô phải từ bỏ con đò hàng ngày đưa khách sang sông để kiếm tiền phụ mẹ nuôi đàn em năm đứa đang tuổi ăn học. Cô vẫn chưa quên cảm giác đau buồn ngày cô đang học lớp chín thì ba mất. Gia đình cả thảy bảy miệng ăn làm sao một mình mẹ cô lo được. Nuốt nước mắt, Liễu từ giã bảng đen áo trắng để làm cô gái đưa đò lênh đênh sóng nước. Mỗi khi cô đưa mạnh tay chèo là trong lòng lại quay quắt nỗi nhớ trường, nhớ lớp, nhớ Thành - người bạn thân nhất của cô - suốt một thời học cấp hai. Trời ngã về chiều, vài bóng mây u ám báo hiệu một cơn mưa đầu tháng sáu. Ký ức về mùa hè cuối cùng quyện với hình ảnh của Thành bỗng ùa về...

***

Lớp 6A3 chào đón một học sinh mới chuyển trường đến. Thành là tên của người bạn mới. Vì Liễu là trưởng lớp nên nàng tiếp xúc với Thành nhiều hơn. Nhận xét đầu tiên của Liễu, đó là chàng trai nói chuyện nhỏ nhẹ với khuôn mặt hiền lành. Nhà Thành ở tận vùng núi Ngỗng. Nơi ấy đường giao thông còn khó khăn, chỉ có một ngôi trường tiểu học trong làng còn từ cấp hai học sinh phải ra thị xã học tiếp. Thành tích học tập của Thành rất tốt nên cha mẹ gửi con xuống ông bà nội tại xóm cây Me cho thuận tiện việc học tập. Suốt những năm sống cùng ông bà, Thành một buổi đi học một buổi ra bến phà Mỹ Thuận bán nước trà đá, bánh kẹo cho khách đi xe để kiếm tiền lo sách vở khỏi phải xin ông bà đã già yếu.

 Những cơn mưa mùa hạ đáng nhớ

Ngày ấy gia đình Liễu có ba làm tài xế lái xe đường dài, mẹ dạy học nên kinh tế khá hơn nhiều người trong xóm. Biết và thông cảm cho hoàn cảnh của Thành nên có lần Liễu đập heo đất, lấy số tiền tiết kiệm được tặng cho Thành để bạn mua cái áo trắng mới vì thấy bạn mặc áo đi học đã ngả màu. Nhưng Thành nhất định không nhận:

- Cảm ơn bạn nhưng mình không nhận được. Mình sẽ tự để dành lo cho bản thân.

Giọng nói của Thành run run vì cảm động trước sự quan tâm của Liễu. Và khi Liễu đi khuất rồi, Thành mới tìm đến một góc khuất nơi bến phà nhộn nhịp để khóc vì cảm xúc dâng trào. Trong cuộc đời Thành, đây là lần đầu tiên cậu nhận được một tình cảm chân thành đến vậy từ một người cùng trang lứa.

Ba năm sau khi gia đình Liễu gặp biến cố, Thành là người rất nhiều lần khuyên nàng đừng bỏ học dang dở. Chiều nào đi học về ngang bến đò, cậu học trò nghèo hiếu học đều đứng nhìn bóng dáng người bạn gái trưởng lớp dễ thương trong chiếc áo bà ba tay quai mái chèo đưa khách sang sông. Giữa nắng gió thổi từ mặt sông, đôi mắt giấu dưới vành nón của người con gái ấy cũng đỏ hoe nhìn người con trai đứng trên bờ. Họ vẫn tìm cách duy trì tình bạn dù chỉ vài phút gặp gỡ ngắn ngủi buổi tối.

Làm sao Liễu quên được bao dòng chữ thân thương của Thành viết trong lưu bút cuối năm học, những lần bất chợt nàng nhận được gói ổi, quả xoài của Thành để trong ngăn bàn.

Còn Thành nhớ mãi những lần hai đứa ngồi nhìn hoa phượng rơi đỏ sân trường mà lo sợ chín mươi ngày hè phải xa nhau. Niềm mến thương một mái tóc dài phủ ngang vai áo dài trắng. Liễu ngồi học bên cửa sổ có gió thổi mùi hương bồ kết trên tóc, có mây bay bồng bềnh trên bầu trời xanh như ngấm vào từng tế bào, mạch máu của Thành rồi.

Mùa hè tuổi mười tám...

Thời gian lặng lẽ trôi qua... Thành học xong cấp ba rồi thi đậu vào một trường đại học tại Sài gòn. Hôm Thành tạm biệt Liễu để lên Sài Gòn nhập học cũng là một chiều mưa trên bến sông. Hai đứa ngồi im lặng trên con đò lao xao theo dòng nước. Nhìn chiếc cầu Mỹ Thuận bắt đầu được xây dựng, Thành cười nói:

- Chắc Thành học xong bốn năm đại học thì cây cầu này sẽ xây xong. Bà con miền Tây mình không còn vất vả chờ phà nữa. Nhưng Thành nhìn lại bến phà cũng thấy nhớ vì có nhiều vui buồn với nó. Mấy năm qua cũng nhờ bán hàng cho khách mà Thành tự lo cho bản thân được. Sau này rồi Liễu sẽ làm gì khi không còn người đi đò?

- Liễu cũng chưa biết. Thôi để lúc đó sẽ tính...

- Mai Thành đi xa rồi, lên Sài Thành nơi đó người đông nhưng lại không có người thân bên cạnh nên chắc hẳn buồn lắm. Thành sẽ rất nhớ ông bà, nhớ dòng sông và... nhớ cả Liễu nữa.

Liễu đưa mắt nhìn sâu vào mắt Thành, giọng đượm buồn:

- Em cũng vậy. Liệu xa mặt có cách lòng không anh?

Lần đầu tiên, Thành nghe Liễu xưng em thật gần gũi. Như được mở lòng, Thành lấy can đảm nắm lấy bàn tay có những nốt chai sần vì mưu sinh của người con gái anh thương :

- Anh yêu em. Anh hứa với em sẽ mãi mãi không bao giờ quên em. Hãy chờ đợi khi anh học xong, đi làm có tiền anh sẽ xin cưới em làm vợ.

Liễu gật đầu. Vòng tay của người con trai ôm chặt lấy vai nàng. Hình như họ nghe nhịp tim và nhịp thở của nhau rất gấp gáp. Họ tin vào lời hứa hẹn của nhau có trời đất, sông nước chứng kiến.

Vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu khi bước chân đến thành phố, Thành mau chóng hòa nhập vào cuộc đời sinh viên xa nhà. Bản chất là người chăm chỉ nên Thành nhận làm mọi việc ngoài giờ học như phụ quán ăn, dạy kèm để kiếm tiền sinh hoạt phí và nhà trọ.

 Những cơn mưa mùa hạ đáng nhớ

Chàng lao vào học tập rồi miệt mài mưu sinh. Thậm chí bao mùa hè đã qua, Thành đều ở lại thành phố làm việc, thanh thủ chắt chiu từng đồng tiền thấm đẫm mồ hôi.Sự mệt nhọc khiến chàng không còn thời gian, sức lực để dành cho nỗi nhớ về Liễu.Nhưng trong giấc ngủ cô đơn ấy, Thành vẫn được gặp nàng trong giấc mơ.

Mùa hè tuổi hai mươi hai...

Sau khi cầm tấm bằng đại học xuất sắc, Thành nhận được học bổng của một tổ chức giáo dục quốc tế sang Pháp du học. Trong giai đoạn về quê lấy giấy tờ làm thủ tục xuất cảnh, Thành chỉ gặp được Liễu duy nhất một lần vì ngày đi cận kề. Cũng lại vô tình một buổi chiều tháng sáu trên bến sông vắng người vì mưa tầm tã. Xa xa mờ ảo qua màn mưa là bóng cây cầu Mỹ Thuận đang sắp hoàn thành trên sóng nước. Lần chia tay này, người khóc nhiều nhất là Liễu bởi vì nàng đang giấu Thành việc gia đình nàng thúc giục chuyện lấy chồng. Những tưởng rằng Thành học xong, ra đi làm sẽ tính chuyện hai đứa nhưng bây giờ vì tương lai của anh, Liễu không thể làm vật cản đường. Thành bối rối vì nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của người yêu:

- Anh xin lỗi em nhưng đây là cơ hội cho cuộc đời anh. Gia cảnh anh quá cực khổ nên anh phải xây dựng sự nghiệp để sau này giúp đỡ được cha mẹ và lo cho hạnh phúc sau này. Nếu em tin tưởng vào anh, vào tình yêu của chúng ta thì hãy chờ đợi anh trở về, em nhé!

Liễu nghẹn ngào không nói được gì, chỉ biết gật đầu. Thành và Liễu đã ở bên nhau đến lúc bóng tối phủ đầy con đò cũ kỹ ven sông. Họ đâu ngờ đây là dịp cuối cùng họ nói tiếng yêu nhau, hẹn hò với nhau về một ngày chung một mái ấm trong cơn mưa mùa hè...

Thành sang Pháp được ba tháng thì biết tin Liễu sắp đi lấy chồng. Chàng bất ngờ như sét đánh ngang tai! Đánh rơi mất tình yêu của Liễu, người con trai nơi xứ lạ quê người bị suy sụp tinh thần. Thành muốn quay ngay về quê ăn hương để giữ một tình yêu, nhưng từng lời căn dặn của cha mẹ phải cố gắng học tập cho thành đạt. Không thể quay về vì như thế là phụ lòng tin của cha mẹ, ước mơ của bản thân nên Thành chỉ biết giấu nỗi buồn vào lòng. Những bước chân của chàng trên vỉa hè lát đá cổ kính của đại lộ Chams Elysées bây giờ là những bước chân của người nửa say nửa tỉnh. Dòng sông Seine mất hết vẻ thơ mộng vốn có khi Thành nhìn xuống làn nước chỉ thấy Liễu bên người khác trong lễ Vu Quy. Người ta bảo tình yêu là biểu hiện cao nhất của tâm hồn quả là không sai! Và khi Thành sắp rơi vào vực sâu của sự thất vọng thì Loan đã cứu vớt đúng lúc. Loan cũng là một du học sinh cùng lớp với Thành. Nàng để ý và yêu đơn phương Thành từ ngày đầu tiên gặp gỡ.

Gạt bỏ kiêu hãnh của người con gái mới lớn, nàng quan tâm bất chấp sự xua đuổi của Thành. Chính sự chân thành của trái tim Loan đã xoa dịu nỗi đau trong lòng của Thành. Anh đã vượt qua được đổ vỡ để đứng dậy. Và trong một ngày hè nắng đẹp nơi ngoại ô Paris, Loan đã nhận lời làm em gái của Thành bởi nàng đã hiểu không ai thay thế được hình ảnh người con gái trong tim của chàng.

***

 Những cơn mưa mùa hạ đáng nhớ

Mùa hè tuổi hai mươi tám.

Một khu lao động nghèo tại Sài gòn...

Liễu nhanh tay múc từng ly chè đưa cho khách. Nhờ tài nấu các món chè miền Tây do mẹ chỉ dạy nên cái quán vỉa hè của cô lúc nào cũng đông khách. Sau lưng Liễu là đứa trẻ khoảng năm tuổi đang ngủ say trên ghế dựa.

Liễu chưa khi nào quên cha của đứa bé, đó là người cô yêu đầu đời và cả đến bây giờ. Chính vì vậy mà mấy năm về trước, bị gia đình ép lấy một người cô không yêu, Liễu đã bỏ nhà trốn lên Sài Gòn. Nàng đang mang trong mình giọt máu của Thành nên phải đi xa để cho nó chào đời mà cha mẹ cô không chịu sự thị phi của xóm làng. Với số tiền ít ỏi đem theo, nàng thuê một chỗ trọ rồi gánh bán hàng rong mưu sinh. Sau khi sinh con một mình còn yếu, được những người bạn buôn bán chung giúp đỡ cùng sự thông cảm của bà chủ nhà trọ, nhường cho khoảng sân trước nhà nên Liễu mở quán chè nhỏ. Nấu ngon, bán rẻ lại vui vẻ nên quán của Liễu ngày càng đông khách ủng hộ.

Thấm thoắt sáu năm rồi nhưng mỗi lần thấy học trò xôn xao nghỉ hè, Liễu lại nhớ những cơn mưa mùa hè đầy ắp kỷ niệm với Thành. Cô không biết tin gì của Thành nhưng cô có niềm tin mãnh liệt vào lời hứa hẹn của anh. Cho dù sóng gió cuộc đời thế nào Liễu cũng không hề ân hận vì đã trao hết tình yêu cho anh.

Thành về nước một tháng nay. Nghe cha mẹ kể chuyện, anh mới biết vì không muốn lấy chồng mà bỏ nhà lên Sài Gòn sáu năm. Chàng vội vã lên thành phố đăng báo, thuê người tìm kiếm nhưng chưa có kết quả. Hôm nay khi đang đi trên đường thì trời đổ mưa to. Thành vội tấp xe vào mái hiên một quán ven đường để trú mưa. Chàng nói với người phụ nữ đang quay lưng đùa với một đứa trẻ:

- Cô ơi! Cho tôi đứng trú mưa nhờ một lát nha cô.

Người phụ nữ quay lại. Thành bỗng sững người khi nhận ra Liễu. Sau giây phút sững sờ, họ ôm chặt lấy nhau trong nước mắt hạnh phúc của ngày gặp lại. Và đấy cũng lại là một buổi chiều mưa mùa hạ trong cuộc đời họ...

© Hải Triều – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top