Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tạm biệt cơn mưa thanh xuân

2017-06-26 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Chúng ta ai rồi cũng sẽ trưởng thành qua vấp váp cùng thời gian. Chẳng thể mãi là đứa trẻ vô tư đùa nghịch dưới mưa được nữa. Có lẽ, tớ cũng nên đi tìm cho mình những ngày nắng đẹp, đúng không?

***

Có người nói thanh xuân giống như một cơn mưa, dù biết rằng có thể bị cảm lạnh nhưng vẫn muốn được một lần đắm mình trong cơn mưa ấy. Nhưng tớ biết hiểu rõ rằng, một người chẳng thể nào sống mãi là cơn mưa tuổi trẻ, ai rồi cũng khác,và rồi đến một lúc nào đó trong cuộc đời của mình... Chúng ta cũng sẽ trở mình để đi tìm những ngày nắng đẹp!

"Tớ bận rồi, xin lỗi cậu nhé!"

"Hôm nay tớ dính lịch học thêm, mình chuyển sang thứ bảy được không?"

"Hôm đấy tớ đi thi, không xem được buổi biểu diễn của cậu rồi, sao đây nhỉ?"

"Mẹ tớ bắt tắt máy tính đi rồi, chán quá tớ phải off đây, xin lỗi cậu nhiều nhiều nhé!"

"Ừ, tớ không sao đâu." - Đã lâu lắm rồi tớ chẳng còn thể được nói câu ấy, và cũng bẵng đi một thời gian tớ cũng không còn được nghe những lời xin lỗi chóng vánh từ cậu. Hôm nay giữa thành phố tấp nập, tớ ngồi lẳng lặng trong quán nhỏ, không phải chỗ mà trước chúng ta vẫn hay lui tới đâu, chỗ ấy, tớ đã không còn quay lại từ rất lâu rồi. Một ly capuchino hình chiếc lá nhỏ xinh, cây bút, cuốn sổ và tai phone, vẫn là những thứ quen thuộc ấy, chỉ có tớ, đã chẳng còn là cô gái tuổi 17 năm nào nữa rồi.

Giữa những bộn bề của một Hà Nội ngày mưa, những tiếng xe cộ ồn ào, những bước chân rảo thật nhanh để tránh ướt. Mọi thứ ở thành phố này, sao từ trước đến nay vẫn vội vã thế nhỉ? Chẳng phải chính vòng xoay này của 3 năm trước đã cuốn chàng trai 17 tuổi của tớ đi thật xa hay sao. Cửa bật mở, sau tấm mành xanh mướt của cây lá, bóng hình cậu ùa về, chẳng biết là thực hay mơ. Trước mắt tớ lúc này, vẫn dáng cao gầy, vẫn chiếc balo nặng trịch, vẫn là mái tóc mềm hơi rối, nhưng ánh mắt cậu, trông lạnh lùng và xa lạ quá, cũng chẳng còn hướng về tớ nữa rồi.

Tạm biệt cơn mưa thanh xuân

Cơn mưa kia có làm cậu thấy vất vả lắm không?

Cuộc sống này có lần nào làm cậu quá sức và muốn từ bỏ không?

Bây giờ cậu có còn thích nhâm nhi trà thảo mộc với vài miếng ô mai gừng?

Có còn say sưa đọc mấy cuốn sách tâm lí khô khan chán ngắt ấy nữa không?

Cậu có còn nói "Xin lỗi, tớ bận rồi" với cô gái của cậu không?

Những điều ấy, thực lòng tớ rất muốn biết...

Ngày ấy, trong chiều mưa tháng 6, trước kì thi chỉ vài tuần, cậu và tớ đã tự tay cắt đứt quãng thanh xuân gắn bó bên nhau chỉ bằng sự im lặng. Hôm ấy tớ đã quay lưng đi thật nhanh, tớ hòa vào màn mưa để che đi những giọt nước mắt. Tớ đã từng nói với cậu, mưa là thứ tớ yêu nhất trên thế gian, những lúc nào cũng tươi mới, mát rượi, tinh nghịch. Nhưng đó là lần đầu tiên trong đời, tớ ghét mưa đến thế. Vì mưa xóa nhòa hình bóng cậu. Sau màn mưa ấy, tớ biết sẽ không còn ai đứng đó cầm ô đợi tớ nữa. Tất cả, đã vỡ tan như bong bóng mưa.

Năm ấy cậu đỗ trường mà cậu ao ước, tớ vì thiếu chút điểm mà đã bỏ lại cái góc nhỏ có cây hoa giấy giữa thủ đô để sang một thành phố xa lạ. Chúng ta không còn liên lạc, bởi tớ chắc mẩn rằng đó là quyết định của cậu, rằng tớ chẳng thể trở thành vật cản trên con đường cậu bước... Và có lẽ, chính bản thân tớ cũng không còn muốn nghe những lời xin lỗi từ cậu nữa, chán ghét cả cái việc nói rằng mình ổn, trong khi chỉ muốn lao đến bên cậu.

Tớ là cơn mưa, và cuộc đời cậu cần những ngày nắng đẹp, có phải vì thế mà chúng ta ai đi đường nấy không?

Hôm nay, tớ trở lại thành phố này, cũng không còn bận lòng nhiều nữa. Và rồi, cậu lại xuất hiện. Cậu ngồi đó thư thái, đôi mắt ngẩn ngơ nhìn về một khoảng trời xa xăm, góc nghiêng của cậu trong làn khói từ ly cà phê, đã lâu rồi tớ chưa được thấy. Cậu rất thư thả, không có vẻ gì là sốt ruột hay chờ đợi ai.B ỗng thấy cậu lấy điện thoại ra, bấm số, tựa hồ như đã thuộc lòng rồi. Tớ nhớ ra thói quen khi xưa của cậu, cậy mình trí nhớ tốt nên không mấy khi lưu số những người thân quen. Người đó, là người thân quen sao? Còn tớ, giờ chỉ còn nằm gọn trong hai từ "đã-từng".

Bất chợt...

Từ tai nghe của tớ, nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ

Khúc nhạc quen thuộc ấy, khúc nhạc mà tớ và cậu đều yêu thích, khúc nhạc năm ấy cả hai vẫn thường hay nghe dưới mưa, tớ vẫn còn cài làm nhạc chuông. Cái thói quen cố hữa ấy, làm tớ thấy ghét chính bản thân mình.

Tạm biệt cơn mưa thanh xuân

Tim tớ hẫng một nhịp, không dám nhìn vào màn hình điện thoại. Cảm giác ấy, là thế nào? Quỳnh, mày điên rồi hay sao? Mày đang nghĩ gì thế này. Tay tớ run run với chiếc điện thoại trên mặt bàn. Ba năm rồi, đã ba năm nhưng tớ vẫn giữ số điện thoại cũ. Tớ vẫn gieo vào lòng mình cái hi vọng một ngày nào đấy sẽ được nghe giọng nói ấm áp của cậu vang lên từ đầu dây bên kia. Tai tớ như không còn cảm giác, chỉ nghe thấy trong lồng ngực, con tim cứ loạng choạng như gã say trên đường vắng. Có thể nào, là cậu không?

"Pet đang gọi..."

Bấy giờ tớ mới thực sự cảm nhận được giọng nói oang oang quen thuộc:

"Ê, mày còn đó không vậy. Con dở, nay về mà để quên trợ thính ở bển à? Ơ, đơ tạm thời hả con, hay được nghe giọng tao giữa lòng Hà Nội xúc động quá à?"

"Thùy à, tao đây, có việc gì vậy?"

"Giờ mày còn hỏi câu đấy, mày về Hà Nội mà không gọi cho tao à, có còn coi tao là bạn không đấy!"

"Tao vừa về mà, xin lỗi mày, giờ mày có rảnh không tao tới."

"Đang mưa ầm ầm mà con dở, mày đang ở quán nào, lát tao tới."

"Ở quán mà hôm trước mày review ý."

"Đợi tao."

Cái Thùy là bạn thân của tớ từ ngày cậu đi. Khi ấy tớ bơ vơ và hoàn toàn trống rỗng, toàn ngồi lì trong nhà lấy cớ ôn thi. Thi xong, cũng chẳng còn lí do để nhốt mình nữa, tớ đăng kí vào một chương trình du lịch tình nguyện,chỉ mong để đổi gió chút thôi, may rủi thế nào lại gặp nó. Nó năng động vui tươi, lúc nào cũng toe toét cười. Lúc thì mạnh mẽ như một thằng con trai lớn, lúc thì dịu dàng, sẵn sàng lắng nghe mọi tâm tư của tớ. Nhưng tớ không bao giờ nhắc về cậu trước mặt nó, vì cậu, là một mảng kí ức mà tớ không muốn nhớ. Ở bên cạnh cô bạn ấy, tớ thấy mình như vui lây những hạnh phúc nhỏ nhặt, tớ trải lòng mình hơn, và thấy cuộc đời này có ý nghĩa nhiều lắm.

Trời ngớt mưa, cậu vẫn ngồi đó ngâm nhi li cà phê. Hẳn cậu chẳng thể nhìn thấy tớ, vì lần nào đi cà phê tớ cũng chọn vị trí cuối cùng, lặng lẽ, không quá ồn ào, lại có thể quan sát bao quát không gian của cả quán. Quán cà phê này thú vị lắm, từ cái tên đã thu hút tớ rồi: Mầm Coffe. Một không gian xanh mướt, rộng rãi và rất thoáng. Mọi thứ mát mắt vô cùng. Chỗ tớ ngồi bị khuất, chỉ có thể nhìn thấy cậu qua những chậu cây xanh xanh. Lại thấy cậu hí hoáy chiếc điện thoại, bấm số rồi lại gọi, lần này đã có người bắt máy, tớ chỉ nghe được thấp thoáng giọng nói nhè nhẹ của cậu

"Máy bận hả, gọi cho ai đó."

"Anh đang ở đâu á, đố biết đấy, giỏi thì tự đi tìm đi."

"Hờ hờ, lại đi cà phê hả, ừ vậy đi lẹ đi, chiều gặp nhé!"

Hai mươi phút sau, tớ thấy bóng Thùy ở cửa trước, đang định nhấc máy để gọi cho cô ấy vì sợ không nhìn thấy chỗ tớ, thì bỗng thấy cô ấy réo lên vui mừng:

"Ơ ông này sao lại ở đây, bắt quả tang đi cà phê mảnh nhé!"

"Em giỏi nhỉ, nói tìm là tìm được liền, thế bạn em đâu?"

"Ở đâu nhỉ, anh đợi em chút để em tìm nó nhé! Em đã hứa là khi nào nó về sẽ để nó thẩm định anh mà."

Tai tớ như ù đi, như không còn nghe thấy gì nữa:

"Tao đang quen một anh đáng yêu lắm nhé, là sinh viên Y năm 3 mày ạ. Điềm đạm mà dịu dàng vô cùng, nào về mày chấm cho tao nhé! Mày ưng là tao tiến tới liền!"

Tạm biệt cơn mưa thanh xuân

Thì ra chàng trai ấy là cậu sao? Trái đất tròn, ba chúng ta, vì sao lại trùng hợp như thế chứ. Liệu rằng, tớ có phải là cơn mưa rào ẩm ướt chen ngang giữa những ngày nắng tạnh không? Mưa đã tạnh từ lâu, mà tớ như thấy mưa ở trong lòng. Một mảng kí ức chợt ùa về, đầy tiếng cười nói. Có cô cậu học trò vì không mang ô mà phải ở lại trên hành lang tránh mưa. Sân trường vắng lặng, đôi chân vắt vẻo, lưng tựa lưng, và những ngón tay nhỏ bé đưa ra đón lấy từng hạt mưa mát lạnh. Trăm ngàn giọt mưa rào rào gọi nhau ùa xuống, lá bàng xanh mướt rung rinh:

"Mưa có gì mà cậu thích thế chứ?"

"Ừ thì mưa vui mà, cậu không thích nghịch nước à?"

"Hấp, chẳng lẽ lúc nào mưa cũng ra nghịch nước để ướt đầm rồi mà ốm à, ốm chả ai chăm đâu!"

"Ai mượn, cứ làm như tớ có mình cậu ý."

"Thế không phải à?"

"Không."

"Tiếc thật, còn tớ thì chỉ có mình cậu mà thôi."

“Con người luôn ghét chờ đợi, không phải họ tiếc thời gian bỏ ra, mà bởi vì họ ghét cảm giác bị động, cảm giác phải lệ thuộc vào một điều gì đó hay một ai khác. Nhưng chẳng phải chúng ta luôn chờ đợi một điều gì đó hay sao? " Hóa ra bấy lâu nay, tớ luôn tự huyễn rằng nếu cứ tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi, thì tớ sẽ có thể tìm lại được cơn mưa năm ấy, được một lần nữa đắm chìm trong cái cảm giác ướt nhẹp dưới mưa, được cười giòn tan trên lưng cậu. Tớ tự cho mình cái hi vọng, để đến hôm nay, thấy tim đau nhói thế này. Cậu vốn đã nói rồi mà, cuộc đời cậu nên là những ngày lấp lánh ánh nắng, chứ không thể mãi là những ngày mưa dầm được. Và bây giờ, dù có mưa hay nắng, thì bên cậu cũng đã có một chiếc ô nhỏ xinh, sẽ là nơi che chắn bình yên nhất trước mọi sóng gió của cuộc đời. Tớ lấy cớ bận việc rồi đi ra từ cửa sau, đành gặp Thùy vào một dịp khác vậy, vì tớ không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với cậu hay không.

Sau cơn mưa cầu vồng đã tới rồi kia, ánh nắng chan hòa và ấm áp quá. Bỗng tớ thấy lòng nhẹ bẫng, cảm giác an yên đến lạ.

Tớ xin lỗi và cũng cảm ơn cậu, vì đã cho tớ biết rằng đời người chẳng thể mãi là nắng hay mưa được. Đất trời xoay vần và lòng người rồi cũng thay đổi, ai rồi cũng sẽ đi tìm cho mình một khoảng trời mà họ cho là thích hợp nhất để tận hưởng những ngày đẹp trời. Chúng ta ai rồi cũng sẽ trưởng thành qua vấp váp cùng thời gian. Chẳng thể mãi là đứa trẻ vô tư đùa nghịch dưới mưa được nữa. Có lẽ, tớ cũng nên đi tìm cho mình những ngày nắng đẹp, đúng không?

© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top