Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lựa chọn ký ức tuổi thơ cho riêng mình

2018-09-30 01:26

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi nhìn ngắm đường phố và cái ý nghĩ tự cao rằng thật tiếc cho các em vì không có tuổi thơ lại xuất hiện, nhưng tôi lại chợt nghĩ, ai là người định nghĩa tuổi thơ? Có phải nhất nhất phải giống như tôi mới gọi là tuổi thơ? Và các em liệu có cần, hay muốn một tuổi thơ giống tôi?

***

blog radio, Lựa chọn ký ức tuổi thơ cho riêng mình

Khi cuộc sống ngày càng trở nên hiện đại hơn, bận rộn hơn thì những gì xưa cũ, mang chút hoài niệm luôn khiến cho người ta cảm thấy thư thái, bình yên. Không khí của những góc phố cổ, cảm giác yên tĩnh của những quán café mang phong cách xưa, những khu nhà tập thể đã cũ, những viên gạch hoa, họa tiết chim công đỏ, hay những bộ bàn ghế bằng gỗ sồi đen bóng, những thứ mang hơi thở của ký ức như vậy luôn khiến người ta thấy bồi hồi, thích thú.

Em có mong chờ một góc bình yên trong tâm hồn không? Khi cuộc sống thường ngày của em cuốn quanh trường lớp, bài vở, mạng xã hội, những trào lưu, những giật gân vô nghĩa, em có mong tiếc về một thời đơn sơ giản dị như tôi. Có lẽ bởi vậy mà tôi hay mong ngóng đến Trung Thu, với tôi, đó giống như một tấm vé ngược chiều về quá khứ, về cái thời tôi không phải lo nghĩ quá nhiều, cái thời tôi sống trong sự bảo bọc của gia đình. Em có nghe người ta vẫn hay nói khi trẻ con, chúng chỉ muốn lớn thật nhanh để được tự do, để được tự làm chủ bản thân, còn khi lớn rồi, lúc nào cũng chỉ muốn mình bé lại. Tôi không phải ngoại lệ, một người đang lớn đã mong mình bé lại.

Trung Thu, ngày tết của những đứa trẻ, tôi thường ngồi lặng lẽ ở một quán café cũ kỹ, ngắm nhìn chúng, năm nào cũng vậy, trong tôi luôn là những cảm xúc vui buồn lẫn lộn. Trung Thu của em không giống như tôi ngày trước. Ngày ấy, tôi không biết đến những món đồ chơi hiện đại, không có smartphone trên tay, không biết đến những món đồ chơi, tôi cũng không có những tấm ảnh đẹp để lưu giữ lại trên các trang mạng xã hội, càng không có những địa điểm vui chơi được trang hoàng đẹp đẽ như ở các trung tâm thương mại. Tôi đã từng nghĩ, một suy nghĩ hẹp hòi rằng bọn trẻ ngày nay thật kém may mắn vì không có một Trung Thu như tôi. Trung Thu của tôi chỉ là những đứa bạn hàng xóm, những chiếc đèn ông sao, đèn kéo quân màu mè, đứa nào có điều kiện hơn thì được mua đèn lồng, chiếc đèn màu vàng cam bé xíu phát ra âm thanh eo éo của nhạc phim Tây Du Ký khiến người lớn nhức đầu. Rồi chúng tôi tranh nhau những cây nến bé xíu, gắn vào đèn ông sao và đèn kéo quân của mình, và một hàng những đứa trẻ nối đuôi nhau đi vài chục vòng quanh con xóm nhỏ, hát ầm ầm bài hát đèn ông sao năm cánh tươi màu, lại khiến người lớn phải nhức đầu. Em có từng nghe bài hát đó, hay có từng hát theo?

blog radio, Lựa chọn ký ức tuổi thơ cho riêng mình

Trung Thu của tôi là những mâm cỗ bày trên những chiếc bàn nhựa xếp giữa xóm, có những con gấu làm từ bưởi, vài loại trái cây đặc trưng, vài cái bánh nướng bánh dẻo mà lúc phá cỗ đứa nào nhanh tay mới lấy được, nhưng rồi cuối cùng vẫn xúm lại chia nhau. Là tranh thủ chơi trốn tìm hay rồng rắn lên mây trong khi một đứa đứng canh ở đầu xóm chờ đoàn múa lân đi qua là chạy vội vào thông báo. Là các bố mẹ tụ tập ngồi bệt với nhau trước cửa nhà ăn bánh uống trà và thỉnh thoảng quát ầm ĩ đứa nào đấy nghịch ngợm lửa đèn.

Trung Thu của tôi gói gọn trong con xóm nhỏ, với đèn với bánh và đoàn múa lân, với những trò nghịch ngợm và bài hát hát mãi không chán, không hoành tráng, không đông nghịt phố phường. Tôi nhìn bọn trẻ đi cùng bố mẹ, trên tay là một món đồ chơi bắt mắt hơn thời chúng tôi rất nhiều, tôi tự hỏi, liệu chúng có cảm nhận được đây là một cái Tết khác biệt dành riêng cho chúng, chứ không phải như những ngày lễ hội khác?

Còn em, em có cảm nhận được sự khác biệt dành cho mình, khi mà tôi thấy, mọi dịp lễ tết giờ cứ giống nhau quá, các em cứ xuống đường, hòa vào dòng người đông đúc, chụp vài tấm ảnh. Tôi nhìn ngắm đường phố và cái ý nghĩ tự cao rằng thật tiếc cho các em vì không có tuổi thơ lại xuất hiện, nhưng tôi lại chợt nghĩ, ai là người định nghĩa tuổi thơ? Có phải nhất nhất phải giống như tôi mới gọi là tuổi thơ? Và các em liệu có cần, hay muốn một tuổi thơ giống tôi? Tôi may mắn vì được trải qua những ký ức đơn giản bình dị, mộc mạc đơn sơ nhất. Nhưng các em lại may mắn được hưởng những điều thật hoành tráng, rực rỡ và nhộn nhịp. Các em theo dòng chảy của cuộc sống hiện đại, đâu phải là một điều kém may mắn, chỉ là những điều làm nên tuổi thơ của mỗi người đều khác nhau.

Những ký ức mang màu đen trắng, có hương thơm của trà và vị ngọt của bánh, có rộn ràng tiếng cười và tiếng nhạc, thuộc về riêng tôi, khiến tôi cảm thấy bình yên mỗi khi Trung Thu đến. Em giữ Trung Thu của mình như thế nào?

Trung Thu này, tôi sẽ lại chọn cho mình một chiếc đèn ông sao nhỏ.

Còn em, em đã chọn được Trung Thu của riêng mình chưa?

© Nguyễn Thanh Xuân – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết Nợ thanh xuân một lời xin lỗi. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thương em

Thương em

Cuộc sống quả nhiên vô thường, tuổi 20 đẹp đẽ của em đã không thể trọn vẹn, còn bao ước mơ, hoài bão vẫn chưa thể thực hiện. Thương em...

Anh như vị trà

Anh như vị trà

Thế rồi, mùa xuân qua đi Tâm hồn em vẫn ngây thơ lạnh lùng Còn anh, trái tim nồng cháy, Lâu ngày, cũng có lúc chia làm hai.

Tạm biệt những điều đã cũ

Tạm biệt những điều đã cũ

Một năm tưởng dài lê thê Vậy mà trôi nhanh tựa gió Việc làm xong, việc dang dở In dấu hành trình đi qua.

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

TÌM VỀ KÝ ỨC YÊN BÌNH

Có những lúc cho mình khoảng lặng ngồi suy tư, tôi thèm được trở về tuổi thơ. Thèm được sống lại những cảm xúc yên bình trong sâu thẳm tâm hồn một thời xa ngái.

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

back to top