Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời từ biệt bên giàn thiên lý

2020-08-06 01:22

Tác giả: Tháng tám


blogradio.vn - Nàng thơ của anh giờ thuộc về những đứa trẻ không phải của anh. Thôi thì ảnh hình của năm hai mươi đó, anh cứ tuỳ nhiên cất giữ.

***

Thành phố buổi chiều xao lãng, ngọn gió gầy đùa trêu giàn thiên lý. Từ quán cao, tôi dõi mắt xuống đường tìm anh, Phan An từng là của tôi ngày xưa, sau những mười hai năm xa cách biệt tăm, liệu có còn là hình ảnh Phan An mà tôi nghĩ mình chưa bao giờ quên được. Cánh thiên lý chẳng hiểu sao có thể ngược gió rơi trên trang sách tôi đang đọc dỡ dang, khi dòng suy nghĩ về anh chợt đến. Cái thói quen đọc sách khi phải chờ đợi ai đó cũng có từ anh, tập trung vào một việc sẽ khiến mình quên đi cảm giác đợi trông, cũng không thấy phiền lòng khi ai trễ hẹn. Anh sẽ đến từ đâu dưới con đường đông đúc kia, anh sẽ đi bằng gì, và có dáo dác tìm tôi bằng hình ảnh của cô gái trẻ trung mười hai năm về trước?

Nhận được email anh tôi như người loay hoay trong dòng nước chảy, một nữa tha thiết gặp anh, một nữa thấy có lỗi với người luôn bao dung nỗi nhớ của tôi về anh. Chồng tôi biết Phan An, biết những bức ảnh tôi giữ như báu vật, nhưng không trách, anh bảo, ngoại trừ tôi nhớ người xưa, thì tôi không làm gì có lỗi, và cũng là do chính anh chọn lựa để ở bên tôi. Nhưng nhớ một người khi ở bên một người đã là quá sai, đâu phải tôi không biết, nhưng có thứ cứ lâu lâu ghé lại làm mình thơ thẩn nhớ, mà lại là kiểu người hoài niệm nên khó quên. “Anh về rồi, mình hẹn gặp được không em?”, email của An chỉ ngắn ngủi chưa trọn một dòng như thế kèm bức ảnh những gương mặt trẻ thơ lấm lem giữa vùng chiến sự. Cũng hành trình đó mà tôi và An chia tay.

Tôi và Phan An quen nhau khi tôi chập chững bắt đầu cầm bút, anh là tên nhiếp ảnh tay ngang, sinh hoạt trong câu lạc bộ nghệ sĩ không chuyên. Anh không làm thơ, nhưng lại rất yêu thơ, anh thuộc làu những bài thơ kể cả rất lâu, như Núi đôi, Quê hương, Hoa trắng thôi cài trên áo tím… tôi mê thơ, mê cách anh ngâm nga thơ, cách anh phổ lời nhạc cổ cho nó. Và dường như ở bên anh không bao giờ làm tôi buồn chán. Nghe anh kể về câu chuyện trong những bức ảnh anh tâm đắc, tôi lấy làm nguồn cảm hứng cho trang viết của mình. Tôi làm thơ cho anh đọc, anh sửa giúp tôi những tứ hay. Chúng tôi tìm đến nhau trong những điềm nhiên đó, và yêu. Thế nhưng tuổi trẻ có nhiều cái lớn lao hơn tình yêu mà sau này tôi mới biết.

Có lần tôi say sưa trải cảm xúc của mình lên giấy, bị anh bắt lấy vào máy ảnh. Chính cái quán này, và giàn thiên lý kia cũng đi vào bức ảnh. Chủ nhân của quán đặc biệt thích thiên lý, giàn này tàn chị lại trồng nên giàn khác, qua năm tháng tôi quen gọi là quán thiên lý. Nói quán thiên lý là An tự động đến đúng chỗ hẹn dù quán có cái tên khác – Lặng, nghe cái tên cũng làm người ta hình dung được sự trầm tĩnh của nó. An hay hái chùm hoa cài lên mái tóc suông mềm lúc nào cũng xoã dài tận hông của tôi, khẽ hôn vào tóc. Tôi bảo với An tôi thích thiên lý, hoa tượng trưng cho một tình yêu thanh cao và trong sáng. Tôi yêu anh như thế, và cả say đắm. Mai mốt, khi chúng tôi kết hôn, tôi sẽ trồng một giàn hoa thiên lý trước nhà, đêm đêm nghe hoa toả hương dịu dặt, viết vài câu thơ tình lãng mạn, pha cho anh tách trà để anh phổ nhạc bài thơ, buổi sáng hái hoa để tẩm bổ cho anh bằng món thiên lý xào thịt bò, thứ hoa gì mà nhiều công dụng đến vậy. Nhưng cây thiên lý lại mang trong mình chất rất độc, có lần nghe An nói rằng ở cuống lá thiên lý già có một chất keo chứa Alkaloid có thể gây chết người, “nếu có giận anh đừng cho lá vào món xào em nhé”. Tôi có biết đâu, anh nói mà. Dĩ nhiên chẳng có món xào nào, kể cả giàn thiên lý nở bông muộn, và những bài thơ tôi viết cho anh phổ nhạc…

An nhận được lời mời từ một Tổ chức phi chính phủ tham gia dự án về chống bạo động và bảo vệ trẻ em ở Châu Phi. Sau tất cả những bất đồng căng thẳng giữa hai chúng tôi, An vẫn lựa chọn ra đi, từ bỏ những thứ anh đang có, vì anh bảo đấy là giấc mơ anh vẫn hay mơ, nếu anh không đi mãi mãi anh không tìm được cơ hội nào khác, anh cúi đầu nói lời xin lỗi. Rồi anh đi, chúng tôi lạc nhau bằng cái mà tuổi trẻ phải lựa chọn: một là giấc mơ, hai là tình yêu, bởi ở thời điểm đó, chẳng mấy người có được cả hai thứ trọn vẹn. Tôi trả thù mối tình của mình bằng cái đám cưới vội vàng với anh chàng đã theo đuổi mình rất lâu, mặc cho vết thương với An còn đau rát. Tôi muốn An hối hận về quyết định của anh, để ngày anh trở lại, một năm, hai năm hay bao lâu từ vùng chiến sự, tôi không còn là của anh nữa. Cũng không rõ là đúng hay sai, mà chỉ biết chúng tôi đã cách biệt với vô vàn khoảng cách, An biệt tăm, tôi sống êm đềm bên anh chồng hết lòng yêu thương, trân trọng, dẫu những bộn bề trong lòng vẫn hay thức dậy.

Phan An băng qua con đường đã lên đèn, bóng ngã liu xiu, anh đến khá trễ so với lời hẹn. Người đàn ông chạm mốc bốn mươi đẹp một vẻ phong trần, mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ. Chiếc túi máy ảnh đã cũ sờn bạc thếch, tôi tự hỏi anh có nghèo quá không khi giữ mãi một chiếc túi hơn mười hai năm tuổi, tôi đã tặng cho anh mừng anh đạt giải báo ảnh. Anh chắc chẳng nhận ra tôi khi cứ ngó nghiêng, cũng phải, hai lần nằm lửa, những cơm áo sữa tả đã biến cô gái nhỏ hay mộng mơ thành người phụ nữ già dặn, khô khan, sồ sề. Chính tôi còn không nhận ra mình trong gương so với mấy bức ảnh anh chụp cho tôi năm hai mươi, tôi đâu còn nét nàng thơ của anh ngày nào nữa.

- Phan An, em ở đây.

An nhìn tôi hồi lâu, ánh đèn hắt vào mắt anh đỏ thẫm. Chứa trong nó biết bao câu hỏi anh lần lựa không biết bắt đầu từ đâu. Giọt cà phê nhỏ lặng lẽ như thêm vào câu chuyện của chúng tôi. An đưa tôi quyển sách ảnh anh vừa xuất bản, nó như dòng hồi ký năm tháng mà chúng tôi cách trở. Tôi thấy anh trong nắng gay gắt và khói lửa của Châu phi, uy nghi của toà Kim tự tháp, mơ màng bên sông Thames, trùng trùng ruộng bậc thang Tây Bắc… Không chỉ Châu Phi, mười hai năm qua An đã đặt dấu chân mình trên bao vùng đất mới. Đó chính là giấc mơ anh hay nói với tôi thời còn trẻ, giấc mơ phiêu du không dừng lại. Phan An đang là phóng viên của tờ báo du lịch nỗi tiếng với một bút danh khác mà tôi không ngờ tới “Thiên Lý”. Hoá ra cuộc triển lãm ảnh của nhiếp ảnh gia Thiên Lý được tổ chức vào ngày mai là của anh, mà tôi cứ đinh ninh chính là một tác giả nữ. Cái tên Thiên Lý làm tôi tò mò, tên cuộc triễn lãm “Chữ trên ảnh” càng làm tôi tò mò thêm, nó thôi thúc tôi đặt vé.

- Em có mua vé tham quan cuộc triển lãm, dù không biết là của anh.

- Anh rất muốn mời em đến, nhưng ngại em còn ghét nhiếp ảnh.

- Anh trách em đấy à?

- Thôi, anh lỡ lời. Sao em không hỏi anh có hối hận hay không?

- Em nghĩ là không, mà nên là không, vì có cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Anh buông nhẹ từ “có” như tiếng thở, tim tôi ngừng lại đúng một nhịp. Đã né tránh rồi sao còn phải nói ra, cuộc đời đâu cho ai cơ hội để quay lại. Người ta không ai lại dằn vặt mình, dằn vặt người vì thứ đã dỡ dang. Ngày đó tôi đã so sánh mình với chiếc máy ảnh, với tình yêu anh giành cho nhiếp ảnh, để rồi ném vỡ chiếc máy ảnh mà anh quý. Lòng tự trọng đã khiến anh làm ngơ với lời tuyên bố đám cưới của tôi. Ngày trẻ mình háo thắng chi để cuối cùng trong nhau chỉ là day dứt, chúng ta là vết thương sâu nhất của lòng nhau. Ngẫm lại, nếu ngày xưa giữ được chân anh thì anh đã không là nhiếp ảnh gia có tiếng, giấc mơ vẫy vùng đời trai của anh không thành chắc anh ray rứt tiếc nuối một đời, và tôi sẽ cảm thấy có lỗi cả đời, sống chung với nhau cũng trở nên khó khăn biết mấy. Âu chính là sự sắp đặt của số phận để mỗi người có thể sống cuộc đời mình trọn vẹn nhất.

Phan An vẫn theo dõi bài viết của tôi trên báo, nhưng anh bảo không còn chất lãng mạn, tình tứ. Đôi khi anh nghĩ là của một người trùng tên nào khác chứ không phải tôi, văn thơ gì mà đọc nghe bốp chát, nặng mùi thời sự. An quên rồi, mười hai năm trôi, tôi đã là mẹ của hai đứa trẻ, chẳng thể viết câu yêu thương của tuổi hai mươi rạo rực. Tôi thực tế hơn theo dòng biến động ngoài kia, trở thành cây bút chính luận, trăn trở với những nóng bỏng của xã hội. Tôi là bông thiên lý chỉ còn chờ người ta đem vào món ăn hoặc đợi gió lay rụng, chứ không còn là bông thiên lý ngát hương gợi tình trong đêm nữa. An bảo tôi mãi mãi là nàng thơ duy nhất trong cuộc đời anh, là điều nuối tiếc nhất khi không giữ được cho riêng mình. Biết nói gì đây Phan An ơi, khi anh chồng nhắn dòng tin “em xong việc chưa, con khóc đòi em”. Đấy, tôi nào còn ngồi được bên anh thâu đêm, nghe anh ngâm thơ, đánh đàn, kể những bóng hồng trong cuộc đời nghệ sĩ. Đứa con gái nhỏ đêm đêm mẹ phải ôm vào lòng mới chịu ngủ. Anh chồng bao dung mấy, cũng không thể làm thay được việc này. Nàng thơ của anh giờ thuộc về những đứa trẻ không phải của anh. Thôi thì ảnh hình của năm hai mươi đó, anh cứ tuỳ nhiên cất giữ.

Anh không cách nào giữ một người mà trái tim họ đã hướng về một phía khác, một người mẹ thấp thỏm cho đứa con bé bỏng của mình, đành để tôi về trong ánh mắt đầy da diết. Câu chuyện lỡ dở lưng chừng. Biết đâu lần gặp này trở thành sau cùng, khi người ta không làm sao nói với nhau trọn vẹn một câu chuyện, không tìm được sự đồng điệu ngày xưa. Và có khi lòng người ta thấy có lỗi với người đã âm thầm suốt mười hai năm qua chỉ để thương một người thi thoảng đem lòng dạ nhớ người khác. Người ta đâu có lỗi, chỉ vì quá thương, sao hành hạ người ta nhiều đến vậy. Những buổi tối về muộn, thấy ba cha con ôm nhau ngủ, đứa con gái chờ mẹ mòn mỏi trên mình cha mà chạnh lòng, từ bao lâu tôi không rõ, ngôi nhà nhỏ luôn sáng đèn lúc tôi về. Ví mà không dang dở, có khi mình là kẻ ôm con chờ đợi gã lãng du đang phiêu bạt với chiếc máy ảnh ở phương trời tít tắp. Hoặc lại bỏ bọn trẻ bơ vơ vì chẳng ai chịu hy sinh cho ai.

- Em cảm ơn về chiếc vé, ngày mai em sẽ rủ ông xã đi cùng, hẹn gặp anh ngày mai nhé.

Tôi lấy chiếc vé anh để trên bàn, sau khi tôi bảo đã mua vé đến cuộc triễn lãm. Cũng ngờ ngợ lời mình vừa thốt. Thì tôi đã có một cái, nghĩ tới đó tự dưng đầu hiện ra hình ảnh anh chồng. Có ngọn đèn đường nào vừa chợt tắt mà tôi thấy tối đi trong ánh mắt An, anh im lặng ngó giàn thiên lý. Hoa bắt đầu đưa vào gió cái mùi hương quen thuộc, có lẽ anh còn ngồi đây lâu lắm vì tôi đã bỏ lửng câu hỏi có giàn thiên lý nào trước nhà tôi không. Anh chồng nhắn một tin “con bé ngủ rồi” như thông báo tôi có thể ở lại lâu hơn, sao tôi cứ thấy u uẩn trong từng chữ. Anh biết tôi gặp Phan An nhưng không nói, anh chồng cứ rộng lượng như vậy để tôi thấy mình vô tình tệ hại biết bao. Tôi vội vàng bước xuống cầu thang, mơ hồ thấy cánh cửa nhà sáng đèn thân thương qua những ánh đèn quán nhập nhoạng, có lẽ anh chồng còn đợi tôi về. Gặp An rồi tôi mới biết An trong tôi chỉ còn là nỗi nhớ, là hoài niệm một thời đẹp đẽ nhất, chẳng còn cái tình cảm của mười hai năm trước từng khiến mình mơ hồ lo sợ lỗi lầm. Phía sau lưng vang lên tiếng máy ảnh, có lẽ là bức ảnh cuối cùng An chụp cho tôi chìm trong giàn thiên lý, bức ảnh không thấy mặt, chỉ có tấm lưng không còn rõ từng đường cong thời con gái, bức ảnh như một lời từ biệt cho nhau, cho mười hai năm đã qua, và nhiều cái mười hai năm sau này.

Bông thiên lý nào rơi trên tóc rối!

© Tháng tám - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Thương mấy cũng chỉ là người cũ đã từng | Radio Tình Yêu

Tháng tám

yêu những điều giản dị, bình yên

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top