Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời cát nói (Phần cuối)

2023-12-20 04:20

Tác giả: Roma


blogradio.vn - Cô đã từng lên đơn vị thăm cậu, nhưng đều không gặp được. Thế nhưng giờ phút này, cô như quên hết tất cả mọi muộn phiền ấy. Bao nhiêu nhung nhớ vỡ òa thành nước mắt. Cô mếu máo khóc thành tiếng.

***

(Tiếp theo phần 2)

 

Phần cuối: Trùng phùng

Người ta nói yêu một người mà phải chờ đợi, cũng giống như đánh cược với thời gian. Kể từ ngày Hoàng An nhập ngũ đến nay đã ba năm trôi qua. Năm nào Nhật Linh cũng cố gắng thu xếp việc học và công việc để quay trở về nơi bờ cát ấy, đôi khi chỉ để ăn một cốc mì rong biển rồi vội đi.

Tôi đã chứng kiến sự thay đổi của người thiếu nữ qua từng năm. Giờ đây, cô đã trở thành người con gái đôi mươi xinh đẹp. Đôi mắt chưa từng mất đi nét to tròn đen láy nhưng ánh mắt đã trở nên sắc sảo đôi phần. Mái tóc dài thường xuyên được búi cao, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn với những đường nét thanh tú. Khác hẳn với cô bé rạng rỡ như nắng hạ ba năm trước, tôi chưa từng thấy Nhật Linh nở một nụ cười tươi, ngay cả khi cô tình cờ gặp lại người quen trên bờ biển.

Hôm nay là ngày 30 tháng 4 – ngày giải phóng...

Cô được nghỉ mấy ngày nên đã gác lại việc thực tập ở văn phòng luật sư để tranh thủ về quê với gia đình. Từ sáng sớm, tôi đã thấy Nhật Linh đã đi ra chỗ tôi. Chiếc váy maxi trắng dài đến mắt cá, đủ che nắng cho đôi chân nhỏ. Mái tóc ức vạn sợi mảnh mai được cài một chiếc băng đô, không có tác dụng gì trong việc giữ nếp tóc trước sức gió. Cô ngồi bó gối trên nền cát trắng, mở một cuốn sổ có in hình gấu dâu ra và đọc chăm chú. Đọc lướt qua một vài trang, cô cúi xuống cặm cụi viết lách.

- Chị có phải Nhật Linh không ạ? – Một giọng trẻ con lanh lảnh vang lên.

Nhật Linh bất ngờ dừng bút và quay lại. Một bé gái chạc 12, 13 tuổi xinh xắn với khuôn mặt bầu bĩnh và mái tóc thắt bím. Đôi mắt cô bé tròn vo đang nhìn cô chằm chằm.

- Ừ. Đúng rồi. Chị là Linh. Có chuyện gì sao bé?

Lúc này, cô bé con mới nở một nụ cười tươi, đưa cho cô năm bông hồng nãy giờ cô bé cầm sau lưng.

- Có một anh trai nhờ em đưa cho chị nè.

Nhật Linh bất ngờ, trong lòng có chút rung rinh. Cô đón lấy bó hoa hồng. Tim cô bắt đầu đập nhanh hơn. Có lẽ nào, có lẽ nào lại là cậu ấy.

- Anh ấy đâu em? – Vừa hỏi, cô vừa dáo dác nhìn xung quanh để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc.

- Em không biết ạ. Anh ấy vừa nhờ em cái là đi về hướng rặng dừa kia luôn. Em cũng không kịp hỏi tên nữa chị ạ.

Nhật Linh càng gấp gáp hơn, cô hỏi:

- Vậy em có để ý anh ấy trông như nào không? Kể chị với.

Giọng cô bé tiu nghỉu:

- Em chỉ nhớ là anh ấy mặc quần áo thể thao màu xanh đen thôi ạ.

Một lúc sau, cô bé trầm tư nghĩ ngợi. Đoạn, cô bé reo lên:

- A... Em nhớ rồi. Tròng mắt. Tròng mắt của anh ấy có màu nâu sậm.

Nhật Linh không khỏi xúc động. Là cậu ấy thật sao? Cậu ấy đã về rồi. Nhưng tại sao không đích thân đến gặp cô? Còn cô bé này, bông hồng này? Trong lòng cô có một nghìn câu hỏi. Cô phải đi gặp cậu ấy. Cô hỏi lại cô bé:

- Anh ấy đi hướng này phải không em?

- Vâng ạ.

- Chị cảm ơn bé nha!

Nhật Linh vội vàng từ biệt cô bé, hối hả đi về hướng rặng dừa cuối bãi. Càng về trưa, cát tôi càng nóng ran lên, nhưng chẳng thể nóng lòng bằng cô ấy. Chưa đi được năm bước, một cánh tay rắn chắc kéo cô lại.

Nhật Linh quay đầu, thấy hiện hữu trước mắt hai tròng mắt nâu quen thuộc. Tưởng mình đang gặp ảo ảnh giữa ban ngày, cô không dám chớp mắt. Người con trai cô hằng mong nhớ đây rồi. Buổi đêm trước mỗi ngày về quê cô lại mất ngủ, trong tiềm thức vẽ ra cảnh tượng gặp lại cậu cả trăm lần, để rồi lần nào cũng hụt hẫng. Nhưng lần này thì khác, Hoàng An đang ở trước mắt cô, không phải sản phẩm của trí tưởng tượng.

- Cậu “lớn lên” nhiều quá. – Hoàng An cất giọng trầm trầm.

Cậu trai đã trưởng thành hơn nhiều, không còn dáng vẻ gầy gò như xưa nữa. Bây giờ, cậu đã trở thành một thanh niên 20 tuổi khỏe khoắn với từng bó cơ rắn chắc. Bộ quần áo thể thao màu xanh đen càng tôn lên vẻ nam tính.

Nhật Linh chưa thể đáp lời cậu, vì cô vẫn chưa thích nghi được sự bất ngờ này. Trong quân ngũ không được phép dùng điện thoại, cô biết Hoàng An là người rất nguyên tắc, nhưng cậu vẫn có thể liên lạc cho cô vào những dịp nghỉ phép cơ mà. Ấy vậy, ba năm rồi, cậu chưa từng gửi cho cô một tin nhắn hay gọi một cuộc gọi. Cô đã từng lên đơn vị thăm cậu, nhưng đều không gặp được. Thế nhưng giờ phút này, cô như quên hết tất cả mọi muộn phiền ấy. Bao nhiêu nhung nhớ vỡ òa thành nước mắt. Cô mếu máo khóc thành tiếng.

Hoàng An vội ôm cô vào lòng, để mặc cô làm ướt ngực áo mình. Cậu vỗ nhẹ lên lưng cô an ủi đầy dịu dàng.

- Tớ xin lỗi mà. Được rồi. Linh, đừng khóc nữa.

Nhật Linh càng khóc to hơn. Nước mắt ướt đẫm ngực áo cậu bạn. Sau khi cơn xúc động đi, cô ấm ức trách móc:

- Sao bây giờ cậu mới ló mặt vậy? Cậu tưởng mình là mặt trời mùa đông à? Này nhé, mặt trời mùa đông cũng không trốn kĩ bằng cậu đâu.

Hoàng An sững sờ trước sự ví von có một không hai của cô bạn. Cậu phì cười đưa tay vuốt ve mái tóc cô:

Trốn hay không thì mặt trời vẫn ở đấy mà, chứ có đi đâu đâu – Hoàng An nói - Tớ không được nghỉ nhiều. Cậu biết mà. Nhưng lần nào được nghỉ tớ cũng cố thu xếp về đây, nhưng cậu chẳng bao giờ nhìn thấy tớ, vì tớ thường ở chỗ rặng dừa kia kìa.

- Sao cậu không gọi tớ? – Linh đã dừng tiếng nấc, chỉ đôi mắt là còn long lanh.

- Tớ không muốn cậu nặng lòng vì tớ. Linh ạ, tớ luôn nghĩ chờ đợi một người rất đau khổ. Tớ không muốn cậu chịu đau khổ vì chờ tớ. Nên tớ...

- Đồ đại ngốc – Nhật Linh gắt lên – Chính vì cậu thờ ơ như vậy nên tớ mới càng đau khổ. Đồ ngốc Hoàng An, cậu thậm chí còn chẳng biết yêu là như thế nào.

...

Hoàng An im lặng nhìn cô. Tình yêu là thứ cậu rất tù mù. Cậu nghĩ tránh mặt là tốt cho Nhật Linh, vì cô có thể sớm quên đi tình cảm non trẻ ấy mà bước vào cuộc sống muôn sắc ngoài kia, có thể đi gặp gỡ nhiều người và có thể sóng đôi với một chàng trai. Cậu buồn khi nghĩ tới cảnh tượng đó nhưng cậu trai ấy sẽ dành cho cô tình yêu chân thành. Cậu nghĩ, nếu được vậy thì ba năm thanh xuân của cô đã không hoài phí vì chờ đợi đợi chờ. Thế nhưng, cậu không biết rằng, chờ đợi một tình yêu dại khờ cũng là một trải nghiệm của tuổi thanh xuân. Và cô, dù đau khổ cũng đã sống rất nhiệt huyết trong sự chờ đợi đó. Hôm nay, sự nhiệt huyết của tình yêu tuổi trẻ đã chiến thắng sự băng hoại của thời gian.

Họ đã trùng phùng tại nơi họ từ biệt. Bao lâu vắng bóng một trong hai, nay đôi trẻ lại tựa vào nhau, viết tiếp câu chuyện tình yêu dang dở vào ba năm trước. Câu chuyện lần này theo chiều hướng tích cực hơn nhiều.

Hoàng An đã xuất ngũ. Cậu đang chuẩn bị hành trang cho thanh xuân của mình tại ngôi trường đại học kiến trúc mơ ước. Sau khi lo xong mồ mả cho bố mẹ và em gái, ngôi nhà của cậu được chú dì chăm chút bấy lâu sẽ được bán đi. Cậu sẽ dùng toàn bộ tiền đó và tiền thừa kế để mua một căn chung cư nhỏ ở Hà Nội. Cuộc sống của cậu sắp sang một trang mới.

Về phía Nhật Linh, cô sẽ tiếp tục đi thực tập và học chứng chỉ hành nghề luật sư để trở thành một luật sư thực thụ. Con đường phía trước còn rất xa. Nhưng cô luôn lạc quan và tin tưởng: tình yêu chắp cho ta đôi cánh để ta bay càng cao, càng xa hơn nữa.

- Cùng cố gắng nhé! - Hai đôi mắt nhìn nhau lấp lánh, sẵn sàng cùng tiến về phía trước, dường như sẽ chẳng có giông bão nào quật ngã được những trái tim kiên cường.

Ráng chiều đổ bóng xuống hai dáng hình ngồi sát nhau gần như chẳng còn khoảng cách. Họ khát khao đến với nhau, như tôi khát khao được hòa vào dòng nước biển để chu du muôn nơi vậy.

Chẳng biết khi nào tôi có được diễm phúc ấy, được đi nơi nơi, nhìn ngắm thế giới rộng lớn muôn hình vạn trạng là mong muốn của bao nhiêu bạn cát. Nếu thế giới vật chất đã rất rộng lớn thì thế giới của tâm hồn loài người còn rộng lớn hơn. Gặp con người, tôi mới mở mang được rằng: hóa ra tình cảm con người phong phú đến thế. Khi yêu, bạn sẽ chẳng biết mong muốn của đối phương là gì nếu bạn nêm vào nồi lẩu tình yêu quá nhiều lí trí. Bạn tưởng đã hiểu hết người ta, nhưng có những thứ bạn muốn hiểu thì phải dành ra cả đời.

Các bạn hiểu hơn tôi vụ này chứ? Các bạn có thể đi đây đó, gặp gỡ và yêu thương đồng loại. Còn tôi, tôi sẽ ở đây và chiêm nghiệm về loài người, cho đến khi thiên nhiên cao hứng cho tôi diễm phúc được rong ruổi giữa những ngọn sóng.

 

(Hết)

 

© Quỳnh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Ngày Mai Cầu Vồng Sẽ Xuất Hiện | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

back to top