Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời cát nói (Phần 2)

2023-12-15 06:30

Tác giả: Roma


blogradio.vn - Hơn hết, cậu cần nụ cười của cô ấy để xoa dịu cơn đau trong cậu. Bởi vậy, cậu quyết định gặp lại cô bạn mà ngày đó cậu nói lời từ chối, chỉ vì cô ấy mang đến cho cậu cảm giác an toàn. Hoàng An thấy mình thật ích kỷ.

***

(Tiếp theo phần 1)

 

Phần 2: Tốt nghiệp,  mắt nâu và mì Udon rong biển

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Chẳng mấy chốc tụi nắng nghịch ngợm nương theo làn gió hạ ấm nóng lại thỏa sức trêu đùa trên bến bãi. Hôm nay là một ngày đẹp trời - ngày bế giảng.

Từ sáng sớm, tôi đã nghe rõ mồn một tiếng trống trường và tiếng giáo viên phát qua loa công suất lớn vọng lại từ một ngôi trường gần đây. Ngày bế giảng báo hiệu đợt nghỉ hè sắp đến. Lòng cát tôi lại náo nức vì những cuộc hội ngộ mai kia. Tôi háo hức vì sẽ gặp lại cô cậu học trò ấy, với lời hò hẹn lần cuối ở chính tại nơi này trước ngày cậu trai đi vào quân ngũ.

Nhưng sự háo hức ấy được thỏa mãn sớm hơn tôi tưởng, nhưng chỉ mới thỏa mãn một nửa thôi, vì cô bạn đã đến vào buổi chiều tà cuối ngày tốt nghiệp, một mình, trước ngày nhập ngũ của cậu bạn cả tháng trời (tôi nghe được lịch nhập ngũ trên loa phát thanh của thị xã). Hôm nay, cô ấy bận một bộ quần áo đơn giản, cầm theo một túi đồ nhỏ màu trắng. Dù nắng chiều sắp tắt nhưng cát tôi vẫn còn dư sức nóng của nắng ban trưa. Tôi tự hỏi cô bạn ấy có thấy bỏng chân không khi đi chân trần lên cát vào một ngày khá nắng như vậy. Nhưng hình như Nhật Linh chẳng quan tâm điều đó. Cô đi một mạch ra chỗ tôi rồi ngồi thụp xuống, đúng chỗ lần trước hai người ngồi.

Mái tóc đen được cột gọn ghẽ nhưng rủ xuống vài sợi tóc mai trên khuôn trán nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi. Tôi nghe rõ những tâm sự trong lòng cô ấy, từ ngày đầu tiên bước chân vào cánh cổng trường mẫu giáo và gặp Hoàng An, đến khi lên cấp hai rồi tới ngày bế giảng cuối cùng của thời học sinh. Tôi biết được Hoàng An đã bắt đầu đi làm bán thời gian ngay sau lần gặp trước và cậu ấy không đến dự lễ bế giảng. Hình như Hoàng An đã né tránh Nhật Linh một thời gian dài, đủ để cho cô thấy hối hận vì đã nói ra tình cảm ấy. Mối quan hệ này, chẳng những không tới được tình yêu mà còn mất đi một tình bạn.

Nhật Linh buồn bã cúi xuống mở túi ra. Bên trong chỉ có một gói snack và một lon coca mua vội. Cô định bụng sẽ ăn đỡ trước khi vào ca học thêm tối. Cô gạt phăng những ý nghĩ vu vơ ra khỏi đầu. Phải. Cô còn phải học, học thật chăm chỉ để trở thành một sinh viên luật như mong muốn, không nên dành thời gian suy nghĩ những việc không đâu. Nhưng ý nghĩ ấy chưa được bao lâu thì Hoàng An đến.

Một cách chậm rãi thôi, Hoàng An đi tới, trên tay cầm một cốc mì còn bốc khói nghi ngút. Nghe thấy tiếng động, Nhật Linh quay đầu lại, bắt gặp tròng mắt nâu đang nhìn mình chăm chú. Hoàng An đang nhìn cô không chớp mắt. Không gian như ngưng đọng, Nhật Linh thấy khó xử. Cô rất muốn biết tại sao cậu lại né tránh mình, nhưng cô không thể cất tiếng hỏi han. Hoàng An bước tới bên cạnh một cách tự nhiên nhất có thể, đưa cho cô cốc mì nóng:

- Sao lại ra biển giờ này? Tưởng Linh có lớp học thêm.

- Tớ ra đây hóng gió tí thôi. Một tiếng nữa mới phải đi cơ. – Nhật Linh đưa tay đỡ lấy cốc mì, cố nói thật tự nhiên.

Hoàng An ngồi xuống, nói:

- Cậu lại định bỏ bữa à?

- Ừ. Tớ lười nấu cơm.

- Thế ăn mì đi. Tớ mới mua đấy.

- Nhưng đây là của cậu mà. – Nhật Linh nhìn vào cốc mì nghi ngút khói.

- Không sao. Tớ mua nhầm loại. May quá có người ăn đỡ. – Hoàng An cười cười.

Tròng mắt nâu tinh nghịch quay trở lại làm Nhật Linh thấy vui vui, cô đùa theo:

- Sao tớ phải ăn hộ cậu thứ cậu không thích nhỉ? Tớ là thùng rác à?

- Đâu phải chỉ có thùng rác mới chứa đồ ăn bị bỏ đi đâu.

- Chứ sao?

- Lợn cũng thế...

Tiếng cười ríu rít vang động một góc bờ biển. Ánh hoàng hôn chiếu xuống hai khuôn mặt non nớt, phủ lên niềm vui trẻ con đang hiện diện một màu vàng kim lấp lánh.

Bỗng, Hoàng An dừng cười đùa, nhắc nhở cô bạn:

- Cậu ăn đi. Mì nguội không còn ngon nữa đâu.

Nhật Linh vui vẻ cầm cốc mì lên ngang mặt. Mì udon rong biển thơm nức mũi. Đây chẳng phải loại mì cô thích nhất sao? Sự nhầm lẫn này có mắt nhìn quá vậy. 

Nhật Linh hút sợi mì dẻo dai thơm ngọt vị nước dùng thanh thanh và thoang thoảng mùi rong biển. Sự ngon miệng và thỏa mãn của cô và nụ cười hiền của cậu bạn là điều mà tôi không ngờ tới. Tôi tưởng lời từ chối của ngày hôm đó sẽ thiết lập một đường biên giữa hai người, nhưng thật may vì ranh giới đó có vẻ không xảy ra. Vì Hoàng An và Nhật Linh đang ngồi đó, cười đùa như thể ngày hôm ấy không tồn tại và câu từ chối chẳng mảy may ảnh hưởng đến tình bạn nguyên thủy.

Thấy bầu không khí thoải mái, Nhật Linh mạnh dạn hỏi:

- Cậu có ghét tớ không?

Nét bất ngờ vụt qua ánh mắt, Hoàng An bình thản nói:

- Hâm à? Tớ chẳng ghét gì cậu đâu.

- Vậy sao cậu không đến lớp? Hôm nay bế giảng cũng chẳng thấy cậu. Cô chỉ bảo cậu bị ốm. Chẳng phải... cậu muốn né tránh... – Nhật Linh khó hiểu, giọng nhỏ dần.

Hoàng An trầm ngâm, như hiểu ý cô bạn. An nhìn xuống cát, nói:

- Đến tớ cũng chẳng hiểu bản thân tớ nữa. Tớ chỉ muốn ở một mình để cân bằng cảm xúc thôi.

- ...

Tôi thấy sự đấu tranh kịch liệt trong tiếng lòng Hoàng An. Không phải như thế. Cậu ấy chọn cách ở một mình để hiểu bản thân trong mối quan hệ với cô bạn thời thơ ấu. Kết quả cho thấy: thiếu Nhật Linh ở bên cạnh, cậu còn tiêu cực hơn gấp bội. Những ngày trôi qua mới thật trống vắng, chẳng có niềm vui nào chạm được tâm hồn cậu. Và cậu thấy rằng, cậu thích cô bạn ấy nhiều hơn cậu tưởng. Hơn hết, cậu cần nụ cười của cô ấy để xoa dịu cơn đau trong cậu. Bởi vậy, cậu quyết định gặp lại cô bạn mà ngày đó cậu nói lời từ chối, chỉ vì cô ấy mang đến cho cậu cảm giác an toàn. Hoàng An thấy mình thật ích kỷ.

Nhưng biết làm sao được, sự ích kỷ đó lại thỏa mãn mong ước của Nhật Linh. Cô muốn nhìn thấy cậu nhưng không sao gặp được. May mắn là cậu đến gặp cô ở bãi biển này, cho cô thỏa lòng mong nhớ. “Gặp lại rồi. Thật tốt” – Nhật Linh nhủ thầm.

- Sắp đến giờ rồi kìa – Hoàng An nhìn vào đồng hồ đeo tay và nói.

- Ừ. Bây giờ tớ phải đi đây.

Nói xong, Nhật Linh vội vã đặt cốc mì chỉ còn một chút nước xuống nền cát, đứng dậy phủi quần áo, khoác balo lên đôi vai nhỏ. Đoạn, cô cúi xuống định nhặt cốc mì đã ăn hết và túi snack chưa kịp ăn lên nhưng Hoàng An cản lại:

- Để đó tớ vứt cho – Hoàng An nhíu mày, tay lấy ra khỏi túi của cô bạn gói snack. Cậu giơ gói snack lên, huơ huơ trong không khí – Còn đây là thuế nhé!

- Đấy là ăn cướp mà – Nhật Linh cười phá lên. – Vậy tớ đi đây. Bye bye.

- Ừ, bye.

Nhật Linh đã đi khuất sau rặng dừa nhưng Hoàng An vẫn nán lại thêm một lúc nữa. Cậu yên lặng một hồi lâu, như pho tượng. Tròng mắt nâu nhíu lại, nghĩ ngợi về những điều cần nói với cô bạn trước khi đi nhập ngũ. Cậu nên làm gì đây? Bảo Nhật Linh đừng nhớ về mình, hay là thổ lộ tình cảm của mình dành cho cô ấy. Thật đau đầu. Nỗi đau gia đình đã tạm lắng xuống nhưng nỗi lòng của cậu vẫn cứ cuộn trào như biển động. Cậu ra về khi trời tối muộn, với gói snack chưa mở và cốc mì rỗng mà cậu đã cố tình mua vì Nhật Linh rất thích mì rong biển.

***

Gần 2 tháng sau...

- Linh! Cậu biết gì không? Tên của cậu trong tiếng Hán nghĩa là lông vũ, thật hợp với kiểu mong manh mít ướt của cậu đấy. Người ta nói tên vận vào người, đúng là không sai thật.

-  Chứ cậu thì sao? Tên An mà cái mỏ không an yên chút nào vậy.

Đôi bạn ấy lại đến đây, theo đúng lời hẹn ngày ấy. Nhật Linh hôm nay xinh quá, cô mặc một chiếc váy dài đến mắt cá, cố tình trang điểm cho lung linh như đi đến một sự kiện nào đó chứ không phải một cuộc hẹn giản đơn trên bờ biển.

Hoàng An vẫn vậy, giống như mỗi lần cậu ra đây hóng gió. Gió biển dạt dào thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước trán. Tròng mắt nâu như chất chứa muôn vàn điều khó nói thành lời.

Họ men ra bờ biển cười đùa rồi chơi té nước đến mức quần áo ai cũng ướt hết cả. Sau khi nghịch ngợm chán, họ lại lên chỗ cũ ngồi với nhau trầm ngâm hong gió cho khô quần áo. Bỗng nhiên, Nhật Linh phá tan bầu im lặng, nói vu vơ:

- An đi rồi... biển này nhớ cậu lắm đó.

Hoàng An quay sang nhìn cô bạn chăm chú, chỉ bắt gặp đôi mắt đen láy đang nhìn về khơi xa. Hoàng An cũng nhìn theo ánh mắt ấy, đáp lại:

- Nếu biển có tri giác, biển sẽ nhớ tất cả chúng ta. Tớ đi, tớ cũng rất nhớ...

- Tớ cũng sẽ nhớ cậu. – Nhật Linh vô thức nói.

Chỉ một câu đó thôi mà trái tim Hoàng An như bùng lên ngọn lửa khao khát tình yêu với người con gái bên cạnh. Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời là đây. Nhưng hôm nay, có gì đó thôi thúc cậu thu ngắn khoảng cách ấy. Có lẽ là tiếng lòng của một người sắp chia xa một người chăng? Cậu kéo cô bạn nhìn thẳng vào mình, một tay áp lên má, tay kia đỡ đầu cô bạn. Cậu vô thức đặt lên trán cô một nụ hôn, như lời hồi đáp thực sự cho lời tỏ tình ngày hôm đó.

Nhật Linh thấy trời biển chao nghiêng. Cô không tin vào mắt mình nữa. Tôi nghe thấy tiếng con tim rung lên từng hồi như quả chuông nhỏ, giục giã cô phải làm gì đó. Nhưng điều cô làm được chỉ là mở to cặp mắt đen láy và nhìn Hoàng An không chớp mắt. Thái độ của cô làm Hoàng An gượng gạo, cậu ấy lảng tránh ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can người đối diện của cô.

Bầu không khí trở nên gượng gạo và khó xử. Đáng lẽ cô phải thấy vui mừng thì hành động đó, nhưng không hiểu sao bây giờ cô chỉ muốn trốn chạy. Khuôn mặt cô nóng bừng, đủ để mang đi rán trứng. Cô cần nhảy xuống biển ngay lập tức để tiêu tan đi sự thẹn thùng ấy. Nhưng sau khi đi qua sự thẹn thùng, cô thấy trong lòng xuyến xao như vừa được ăn lại món mì yêu thích sau một thời gian cực khổ giảm cân, và vui như lần đầu được xem pháo hoa nhạc nước ở quảng trường thị xã.

- Như vậy... như vậy là...

- Đúng. Tớ thích cậu – Hoàng An nói với giọng bình thản nhưng trong lòng cũng có chút hỗn loạn. Cậu bộc bạch – Những ngày qua tớ đã thử thách mình rất nhiều, Linh ạ. Đủ để tớ chắc chắn rằng, tớ cần cậu, còn hơn cả một người bạn. 

- Vậy tại sao? – Nhật Linh vẫn chưa hoàn hồn.

- Hướng đi của hai đứa mình quá khác nhau. Tớ nghe nói yêu xa rất khổ. Tớ không muốn cậu phải khổ vì chờ tớ. Tớ...

- Nếu tớ nói, tớ có thể chờ thì sao? – Nhật Linh nhìn cậu bạn thân từ nhỏ với ánh nhìn đầy mạnh mẽ và quả quyết.

Nhật Linh yếu đuối và hiền lành chưa từng có cảm xúc mãnh liệt như lúc này. Các giác quan mách bảo rằng cô có đủ tình yêu để vượt qua tất cả những khó khăn mai sau. Và hơn hết, cô muốn nắm lấy tình đầu dẫu mong manh này.

Bắt gặp ánh mắt quả quyết của cô bạn, Hoàng An như được tiếp thêm động lực để cùng người con gái ấy vượt qua mọi bất hạnh. Tuy nhiên, với niềm tin đã tan vỡ, cậu đã chẳng dám mơ về một kết thúc đẹp. Thế nhưng cậu sẽ cố hết sức để bảo vệ nụ cười của người con gái ấy, nếu niềm vui của cô ấy là có cậu ở bên.

Câu hỏi của Nhật Linh chẳng có lấy một câu trả lời, nhưng ai cũng hiểu ngụ ý trong ánh mắt nhau. Nhật Linh tựa đầu lên bờ vai Hoàng An. Ráng chiều đang in lên chân mây những mảng cam vàng chói lọi. Nhật Linh đang chìm trong những đám mây ấy, mộng mơ hi vọng về ngày họ được sóng đôi trên bờ biển một lần nữa. Còn Hoàng An, cậu trìu mến nhìn cô đang mơ mộng.

Rồi hoàng hôn tắt đi. Rồi bóng tối chìm xuống. Họ không đến cùng nhau. Giờ đây, họ khoác tay cùng nhau ra về.

 

(Còn tiếp)

 

© Quỳnh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mối Tình Đầu Của Em | Blog Radio 889

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

back to top