Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời cát nói (Phần 2)

2023-12-15 06:30

Tác giả: Roma


blogradio.vn - Hơn hết, cậu cần nụ cười của cô ấy để xoa dịu cơn đau trong cậu. Bởi vậy, cậu quyết định gặp lại cô bạn mà ngày đó cậu nói lời từ chối, chỉ vì cô ấy mang đến cho cậu cảm giác an toàn. Hoàng An thấy mình thật ích kỷ.

***

(Tiếp theo phần 1)

 

Phần 2: Tốt nghiệp,  mắt nâu và mì Udon rong biển

Thời gian thấm thoắt thoi đưa. Chẳng mấy chốc tụi nắng nghịch ngợm nương theo làn gió hạ ấm nóng lại thỏa sức trêu đùa trên bến bãi. Hôm nay là một ngày đẹp trời - ngày bế giảng.

Từ sáng sớm, tôi đã nghe rõ mồn một tiếng trống trường và tiếng giáo viên phát qua loa công suất lớn vọng lại từ một ngôi trường gần đây. Ngày bế giảng báo hiệu đợt nghỉ hè sắp đến. Lòng cát tôi lại náo nức vì những cuộc hội ngộ mai kia. Tôi háo hức vì sẽ gặp lại cô cậu học trò ấy, với lời hò hẹn lần cuối ở chính tại nơi này trước ngày cậu trai đi vào quân ngũ.

Nhưng sự háo hức ấy được thỏa mãn sớm hơn tôi tưởng, nhưng chỉ mới thỏa mãn một nửa thôi, vì cô bạn đã đến vào buổi chiều tà cuối ngày tốt nghiệp, một mình, trước ngày nhập ngũ của cậu bạn cả tháng trời (tôi nghe được lịch nhập ngũ trên loa phát thanh của thị xã). Hôm nay, cô ấy bận một bộ quần áo đơn giản, cầm theo một túi đồ nhỏ màu trắng. Dù nắng chiều sắp tắt nhưng cát tôi vẫn còn dư sức nóng của nắng ban trưa. Tôi tự hỏi cô bạn ấy có thấy bỏng chân không khi đi chân trần lên cát vào một ngày khá nắng như vậy. Nhưng hình như Nhật Linh chẳng quan tâm điều đó. Cô đi một mạch ra chỗ tôi rồi ngồi thụp xuống, đúng chỗ lần trước hai người ngồi.

Mái tóc đen được cột gọn ghẽ nhưng rủ xuống vài sợi tóc mai trên khuôn trán nhỏ nhắn lấm tấm mồ hôi. Tôi nghe rõ những tâm sự trong lòng cô ấy, từ ngày đầu tiên bước chân vào cánh cổng trường mẫu giáo và gặp Hoàng An, đến khi lên cấp hai rồi tới ngày bế giảng cuối cùng của thời học sinh. Tôi biết được Hoàng An đã bắt đầu đi làm bán thời gian ngay sau lần gặp trước và cậu ấy không đến dự lễ bế giảng. Hình như Hoàng An đã né tránh Nhật Linh một thời gian dài, đủ để cho cô thấy hối hận vì đã nói ra tình cảm ấy. Mối quan hệ này, chẳng những không tới được tình yêu mà còn mất đi một tình bạn.

Nhật Linh buồn bã cúi xuống mở túi ra. Bên trong chỉ có một gói snack và một lon coca mua vội. Cô định bụng sẽ ăn đỡ trước khi vào ca học thêm tối. Cô gạt phăng những ý nghĩ vu vơ ra khỏi đầu. Phải. Cô còn phải học, học thật chăm chỉ để trở thành một sinh viên luật như mong muốn, không nên dành thời gian suy nghĩ những việc không đâu. Nhưng ý nghĩ ấy chưa được bao lâu thì Hoàng An đến.

Một cách chậm rãi thôi, Hoàng An đi tới, trên tay cầm một cốc mì còn bốc khói nghi ngút. Nghe thấy tiếng động, Nhật Linh quay đầu lại, bắt gặp tròng mắt nâu đang nhìn mình chăm chú. Hoàng An đang nhìn cô không chớp mắt. Không gian như ngưng đọng, Nhật Linh thấy khó xử. Cô rất muốn biết tại sao cậu lại né tránh mình, nhưng cô không thể cất tiếng hỏi han. Hoàng An bước tới bên cạnh một cách tự nhiên nhất có thể, đưa cho cô cốc mì nóng:

- Sao lại ra biển giờ này? Tưởng Linh có lớp học thêm.

- Tớ ra đây hóng gió tí thôi. Một tiếng nữa mới phải đi cơ. – Nhật Linh đưa tay đỡ lấy cốc mì, cố nói thật tự nhiên.

Hoàng An ngồi xuống, nói:

- Cậu lại định bỏ bữa à?

- Ừ. Tớ lười nấu cơm.

- Thế ăn mì đi. Tớ mới mua đấy.

- Nhưng đây là của cậu mà. – Nhật Linh nhìn vào cốc mì nghi ngút khói.

- Không sao. Tớ mua nhầm loại. May quá có người ăn đỡ. – Hoàng An cười cười.

Tròng mắt nâu tinh nghịch quay trở lại làm Nhật Linh thấy vui vui, cô đùa theo:

- Sao tớ phải ăn hộ cậu thứ cậu không thích nhỉ? Tớ là thùng rác à?

- Đâu phải chỉ có thùng rác mới chứa đồ ăn bị bỏ đi đâu.

- Chứ sao?

- Lợn cũng thế...

Tiếng cười ríu rít vang động một góc bờ biển. Ánh hoàng hôn chiếu xuống hai khuôn mặt non nớt, phủ lên niềm vui trẻ con đang hiện diện một màu vàng kim lấp lánh.

Bỗng, Hoàng An dừng cười đùa, nhắc nhở cô bạn:

- Cậu ăn đi. Mì nguội không còn ngon nữa đâu.

Nhật Linh vui vẻ cầm cốc mì lên ngang mặt. Mì udon rong biển thơm nức mũi. Đây chẳng phải loại mì cô thích nhất sao? Sự nhầm lẫn này có mắt nhìn quá vậy. 

Nhật Linh hút sợi mì dẻo dai thơm ngọt vị nước dùng thanh thanh và thoang thoảng mùi rong biển. Sự ngon miệng và thỏa mãn của cô và nụ cười hiền của cậu bạn là điều mà tôi không ngờ tới. Tôi tưởng lời từ chối của ngày hôm đó sẽ thiết lập một đường biên giữa hai người, nhưng thật may vì ranh giới đó có vẻ không xảy ra. Vì Hoàng An và Nhật Linh đang ngồi đó, cười đùa như thể ngày hôm ấy không tồn tại và câu từ chối chẳng mảy may ảnh hưởng đến tình bạn nguyên thủy.

Thấy bầu không khí thoải mái, Nhật Linh mạnh dạn hỏi:

- Cậu có ghét tớ không?

Nét bất ngờ vụt qua ánh mắt, Hoàng An bình thản nói:

- Hâm à? Tớ chẳng ghét gì cậu đâu.

- Vậy sao cậu không đến lớp? Hôm nay bế giảng cũng chẳng thấy cậu. Cô chỉ bảo cậu bị ốm. Chẳng phải... cậu muốn né tránh... – Nhật Linh khó hiểu, giọng nhỏ dần.

Hoàng An trầm ngâm, như hiểu ý cô bạn. An nhìn xuống cát, nói:

- Đến tớ cũng chẳng hiểu bản thân tớ nữa. Tớ chỉ muốn ở một mình để cân bằng cảm xúc thôi.

- ...

Tôi thấy sự đấu tranh kịch liệt trong tiếng lòng Hoàng An. Không phải như thế. Cậu ấy chọn cách ở một mình để hiểu bản thân trong mối quan hệ với cô bạn thời thơ ấu. Kết quả cho thấy: thiếu Nhật Linh ở bên cạnh, cậu còn tiêu cực hơn gấp bội. Những ngày trôi qua mới thật trống vắng, chẳng có niềm vui nào chạm được tâm hồn cậu. Và cậu thấy rằng, cậu thích cô bạn ấy nhiều hơn cậu tưởng. Hơn hết, cậu cần nụ cười của cô ấy để xoa dịu cơn đau trong cậu. Bởi vậy, cậu quyết định gặp lại cô bạn mà ngày đó cậu nói lời từ chối, chỉ vì cô ấy mang đến cho cậu cảm giác an toàn. Hoàng An thấy mình thật ích kỷ.

Nhưng biết làm sao được, sự ích kỷ đó lại thỏa mãn mong ước của Nhật Linh. Cô muốn nhìn thấy cậu nhưng không sao gặp được. May mắn là cậu đến gặp cô ở bãi biển này, cho cô thỏa lòng mong nhớ. “Gặp lại rồi. Thật tốt” – Nhật Linh nhủ thầm.

- Sắp đến giờ rồi kìa – Hoàng An nhìn vào đồng hồ đeo tay và nói.

- Ừ. Bây giờ tớ phải đi đây.

Nói xong, Nhật Linh vội vã đặt cốc mì chỉ còn một chút nước xuống nền cát, đứng dậy phủi quần áo, khoác balo lên đôi vai nhỏ. Đoạn, cô cúi xuống định nhặt cốc mì đã ăn hết và túi snack chưa kịp ăn lên nhưng Hoàng An cản lại:

- Để đó tớ vứt cho – Hoàng An nhíu mày, tay lấy ra khỏi túi của cô bạn gói snack. Cậu giơ gói snack lên, huơ huơ trong không khí – Còn đây là thuế nhé!

- Đấy là ăn cướp mà – Nhật Linh cười phá lên. – Vậy tớ đi đây. Bye bye.

- Ừ, bye.

Nhật Linh đã đi khuất sau rặng dừa nhưng Hoàng An vẫn nán lại thêm một lúc nữa. Cậu yên lặng một hồi lâu, như pho tượng. Tròng mắt nâu nhíu lại, nghĩ ngợi về những điều cần nói với cô bạn trước khi đi nhập ngũ. Cậu nên làm gì đây? Bảo Nhật Linh đừng nhớ về mình, hay là thổ lộ tình cảm của mình dành cho cô ấy. Thật đau đầu. Nỗi đau gia đình đã tạm lắng xuống nhưng nỗi lòng của cậu vẫn cứ cuộn trào như biển động. Cậu ra về khi trời tối muộn, với gói snack chưa mở và cốc mì rỗng mà cậu đã cố tình mua vì Nhật Linh rất thích mì rong biển.

***

Gần 2 tháng sau...

- Linh! Cậu biết gì không? Tên của cậu trong tiếng Hán nghĩa là lông vũ, thật hợp với kiểu mong manh mít ướt của cậu đấy. Người ta nói tên vận vào người, đúng là không sai thật.

-  Chứ cậu thì sao? Tên An mà cái mỏ không an yên chút nào vậy.

Đôi bạn ấy lại đến đây, theo đúng lời hẹn ngày ấy. Nhật Linh hôm nay xinh quá, cô mặc một chiếc váy dài đến mắt cá, cố tình trang điểm cho lung linh như đi đến một sự kiện nào đó chứ không phải một cuộc hẹn giản đơn trên bờ biển.

Hoàng An vẫn vậy, giống như mỗi lần cậu ra đây hóng gió. Gió biển dạt dào thổi tung những sợi tóc lòa xòa trước trán. Tròng mắt nâu như chất chứa muôn vàn điều khó nói thành lời.

Họ men ra bờ biển cười đùa rồi chơi té nước đến mức quần áo ai cũng ướt hết cả. Sau khi nghịch ngợm chán, họ lại lên chỗ cũ ngồi với nhau trầm ngâm hong gió cho khô quần áo. Bỗng nhiên, Nhật Linh phá tan bầu im lặng, nói vu vơ:

- An đi rồi... biển này nhớ cậu lắm đó.

Hoàng An quay sang nhìn cô bạn chăm chú, chỉ bắt gặp đôi mắt đen láy đang nhìn về khơi xa. Hoàng An cũng nhìn theo ánh mắt ấy, đáp lại:

- Nếu biển có tri giác, biển sẽ nhớ tất cả chúng ta. Tớ đi, tớ cũng rất nhớ...

- Tớ cũng sẽ nhớ cậu. – Nhật Linh vô thức nói.

Chỉ một câu đó thôi mà trái tim Hoàng An như bùng lên ngọn lửa khao khát tình yêu với người con gái bên cạnh. Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời là đây. Nhưng hôm nay, có gì đó thôi thúc cậu thu ngắn khoảng cách ấy. Có lẽ là tiếng lòng của một người sắp chia xa một người chăng? Cậu kéo cô bạn nhìn thẳng vào mình, một tay áp lên má, tay kia đỡ đầu cô bạn. Cậu vô thức đặt lên trán cô một nụ hôn, như lời hồi đáp thực sự cho lời tỏ tình ngày hôm đó.

Nhật Linh thấy trời biển chao nghiêng. Cô không tin vào mắt mình nữa. Tôi nghe thấy tiếng con tim rung lên từng hồi như quả chuông nhỏ, giục giã cô phải làm gì đó. Nhưng điều cô làm được chỉ là mở to cặp mắt đen láy và nhìn Hoàng An không chớp mắt. Thái độ của cô làm Hoàng An gượng gạo, cậu ấy lảng tránh ánh mắt như muốn xuyên thấu tâm can người đối diện của cô.

Bầu không khí trở nên gượng gạo và khó xử. Đáng lẽ cô phải thấy vui mừng thì hành động đó, nhưng không hiểu sao bây giờ cô chỉ muốn trốn chạy. Khuôn mặt cô nóng bừng, đủ để mang đi rán trứng. Cô cần nhảy xuống biển ngay lập tức để tiêu tan đi sự thẹn thùng ấy. Nhưng sau khi đi qua sự thẹn thùng, cô thấy trong lòng xuyến xao như vừa được ăn lại món mì yêu thích sau một thời gian cực khổ giảm cân, và vui như lần đầu được xem pháo hoa nhạc nước ở quảng trường thị xã.

- Như vậy... như vậy là...

- Đúng. Tớ thích cậu – Hoàng An nói với giọng bình thản nhưng trong lòng cũng có chút hỗn loạn. Cậu bộc bạch – Những ngày qua tớ đã thử thách mình rất nhiều, Linh ạ. Đủ để tớ chắc chắn rằng, tớ cần cậu, còn hơn cả một người bạn. 

- Vậy tại sao? – Nhật Linh vẫn chưa hoàn hồn.

- Hướng đi của hai đứa mình quá khác nhau. Tớ nghe nói yêu xa rất khổ. Tớ không muốn cậu phải khổ vì chờ tớ. Tớ...

- Nếu tớ nói, tớ có thể chờ thì sao? – Nhật Linh nhìn cậu bạn thân từ nhỏ với ánh nhìn đầy mạnh mẽ và quả quyết.

Nhật Linh yếu đuối và hiền lành chưa từng có cảm xúc mãnh liệt như lúc này. Các giác quan mách bảo rằng cô có đủ tình yêu để vượt qua tất cả những khó khăn mai sau. Và hơn hết, cô muốn nắm lấy tình đầu dẫu mong manh này.

Bắt gặp ánh mắt quả quyết của cô bạn, Hoàng An như được tiếp thêm động lực để cùng người con gái ấy vượt qua mọi bất hạnh. Tuy nhiên, với niềm tin đã tan vỡ, cậu đã chẳng dám mơ về một kết thúc đẹp. Thế nhưng cậu sẽ cố hết sức để bảo vệ nụ cười của người con gái ấy, nếu niềm vui của cô ấy là có cậu ở bên.

Câu hỏi của Nhật Linh chẳng có lấy một câu trả lời, nhưng ai cũng hiểu ngụ ý trong ánh mắt nhau. Nhật Linh tựa đầu lên bờ vai Hoàng An. Ráng chiều đang in lên chân mây những mảng cam vàng chói lọi. Nhật Linh đang chìm trong những đám mây ấy, mộng mơ hi vọng về ngày họ được sóng đôi trên bờ biển một lần nữa. Còn Hoàng An, cậu trìu mến nhìn cô đang mơ mộng.

Rồi hoàng hôn tắt đi. Rồi bóng tối chìm xuống. Họ không đến cùng nhau. Giờ đây, họ khoác tay cùng nhau ra về.

 

(Còn tiếp)

 

© Quỳnh Hương - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Mối Tình Đầu Của Em | Blog Radio 889

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

back to top