Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng gặp anh!
2017-01-03 01:30
Tác giả:
8000 cây số, 3 giờ đồng hồ. Cứ tưởng hữu duyên thiên lý, năng tương ngộ, vậy mà em với anh chỉ gặp nhau vỏn vẹn được một lần duy nhất...
Chúng tôi biết nhau từ hồi tháng 4, khi tôi thực tập ở chỗ chị bạn thân của anh. Anh ở Melbourne, còn tôi ở Hà Nội. Anh đang học thạc sĩ ở tuổi ngót nghét 30, là admin của một page toàn những con người lãng đãng - có học thức - yêu cái đẹp - lãng mạn, còn tôi là đứa lông bông, xì tin và dở hơi. Tôi thích ngắm những bức ảnh phim anh chụp, thực tế mà thấy người ta cô đơn trong từng bức ảnh của anh, chính anh cũng cô đơn nữa.
Thế rồi dần dần, quen nhau bởi cơ duyên nào đấy, sự mạnh dạn nào đấy. Chúng tôi cách nhau 3 giờ đồng hồ, tôi ở bên này, đã trồng hoa hướng dương, ngày nào cũng gửi anh hành trình lớn của những cây hoa tôi trồng. Và tôi cảm thấy thích anh - anh già, tóc bạc nhiều, bụng béo, trông anh như Doraemon vậy, hẳn anh cũng chẳng gọn gàng gì, nhưng cách anh nói chuyện và truyền đạt kiến thức khiến tôi phải ngỡ ngàng, anh cũng kiêu ngạo và tỏ vẻ trưởng thành nữa, anh sợ nhất là sống mòn, anh cũng hay bảo anh đang sống mòn... Từ ngày tôi biết tôi thích anh, tôi làm quen với tất cả thói quen, sở thích của anh, đọc sách, nghe nhạc Rock, nhạc Trịnh, nhạc Lý, tìm hiểu máy film, đọc thơ...

Anh bị dị ứng phấn hoa khi ở Úc đang là mùa xuân, anh hay thức dậy vào 8 giờ sáng, tối ngủ muộn lúc ba giờ sáng, anh chơi game gì, mặc áo sơ mi thế nào, đi giày gì, dùng nước hoa loại gì.... tôi đều thuộc làu làu. Sau khi anh biết tôi thích anh, thì anh cũng khác và nguyên môtk khoảng thời gian tôi chỉ còn nước ngồi nghĩ về một ngày mùa đông Hà Nội, tôi mặc áo len đỏ dài, váy ren trắng dài, đội mũ len đỏ đi bộ trên phố và thấy anh, tại cà phê Đinh, tại đâu đó ở Hà Nội nhỏ bé này, tôi thề sẽ vồ lấy anh và chất vấn anh. Vậy mà cuối cùng, anh về nước, mùa đông cũng chẳng lạnh đến thế, tôi cũng không có nổi một chút thời gian thảnh thơi đi bộ dạo phố và cơ hội gặp anh nữa.
Anh về, anh đến số 8 Chân Cầm, ngồi đợi tôi, lặng lẽ, anh đi qua những nơi tôi hay đến, âm thầm. Và cuối cùng khi anh sắp hết thời gian, anh mới lại nhắn cho tôi. Anh vòng vèo, lằng nhằng, cuối cùng tôi vẫn phải chủ động nói tối nay anh đi với em. Vâng, thế là tôi được gặp anh, không phải tình cờ, mà là sắp đặt, chủ định. Anh nuông chiều tôi quá, anh biết tôi thích ăn gì, đưa tôi đúng đến những quán tôi hay ngồi, ăn đúng những gì tôi muốn. Dù tôi luôn miệng nói "Tuỳ anh, em thế nào cũng được."
Chúng tôi ngồi trên tầng 8 lộng gió, nơi cây đèn này, anh chẳng nói gì nhiều, tôi cũng chẳng nói gì, ngồi vắt hai chân lên ghế, bó gối, nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống ngã tư đường đầy xe, đầy đèn ở dưới. Tóc tôi bay, hôm nay tôi xài Flora by Gucci thơm nhẹ thoang thoảng, man mát. Tôi nhuộm đen tóc rồi nhưng sau mấy lần gội nó vẫn bị phai thành màu nâu, dưới ánh đèn tóc lại rực đỏ lên, bay tứ tung và tôi cá là tôi quá xinh đẹp so với anh. Anh với lấy cái máy ảnh film của anh, đợi lúc tôi quay đi, anh đã chụp tôi vài bức. Rồi tôi hờn dỗi, tôi lôi điện thoại ra nghịch, tôi chẳng thèm nói với anh vì anh cứ im lặng mãi thế. Vẫn còn sớm, anh lại đưa tôi đi ăn kem, trong siêu thị Circle K, bọn tôi đi vào chọn kem, ngồi vào bàn, ăn với nhau, tôi mua tặng anh socola và chúng tôi lại cùng ăn socola tôi mua. Mà lại chả nói gì nhiều với nhau. Đến khi anh đưa tôi về đến, anh mới ngập ngừng, anh nói anh sẽ lại bay. Tôi dĩ nhiên sốc, sao ai cũng có giấc mơ nước Úc thế?

Đầu tôi lúc đấy đặc kẹt sự thất vọng, hoảng loạn, chờ mong, níu kéo. Nhưng bên ngoài mặt tôi đã đờ đẫn, mắt long lanh từ lúc nào rồi. Thế là anh lại bảo tôi lên xe, đi dạo thêm một chút, anh đưa tôi đến chợ hoa Quảng Bá, từ lúc anh thốt ra câu trên, tôi không nói bất cứ một câu nào nữa. Mà tôi mệt, buồn ngủ và lạnh như thế nào. Tôi không còn sức mà nói hay thổ lộ gì thêm với anh, tay co ro ở sau lưng anh. Đột nhiên anh kéo chặt tay tôi, nhét vào túi áo của anh, tôi không muốn, bỏ tay của tôi ra, anh lại kéo cả hai tay tôi nhét vào túi áo anh. Và thế là tôi gần anh thêm một chút. Sau đó tôi lại ngủ mê mệt, trong khi anh đã khẽ nắm lấy tay trái tôi rồi, đến khi về đến, anh lại phải đánh thức tôi tỉnh dậy. Tôi im lặng, tôi chả nói gì, cứ thế lẳng lặng đi vào, sau đó tôi lại quay ra nói lời tạm biệt anh. Anh nhắn:
"Đừng buồn, em buồn, anh cũng buồn".
Và thế là chúng tôi xa nhau, có quá nhiều cảm xúc đọng lại mà con người ta xa nhau dễ đến thế, đi qua nhau nhanh đến thế. Một ngày nào đấy, tôi hi vọng sẽ thấy ảnh mình lang thang đâu đó trên page của anh...
Ơ buồn nhỉ, thành phố này, một lần nữa lại bóp nghẹt trái tim nhỏ bé và phù phiếm này rồi.
Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.







