Ký ức đẫm vị nước mắt
2017-07-06 01:05
Tác giả:
Tôi không nghĩ giữa Hà Nội rộng lớn như thế này tôi lại gặp được chị Hạnh một cách tình cờ đến thế, tôi bị cuốn hút vào câu chuyện về dòng chảy cuộc đời là chị, và tôi thường trêu chị rằng: “Chị Hạnh, chị rõ ràng là người bất Hạnh nhất trên thế gian này rồi”. Những lúc ấy chị lại cười, nhấp nháp ly rượu trước mặt rồi thả hồn vào màn đêm không điểm dừng trên cao. Tôi xin được phép kể về một câu chuyện rất ngắn, rất nhỏ so với những gì chị đã trải qua...
Hà Nội vào đông lạnh lắm, từng cơn gió đột ngột luồn vào sống lưng lạnh buốt, tê tái tới tận từng thớ thịt. Thời tiết dẫu có khắc nghiệt như vậy cũng không thể ngăn nổi dòng người vẫn hối hả ngoài kia vẫn hào hứng lướt xe nhanh trên con phố đêm đầu mùa. Hạnh rảo đều từng bước chân trên vỉa hè, phóng ánh mắt về phía bầu trời xa xăm, mù mịt, chẳng lấy nổi một ánh sao. Bất giác, Hạnh đổ dồn ánh mắt về một gia đình nọ, bố đi ngoài cùng, mẹ ở phía bên kia và một bé con đang lon ton ở giữa, một hình ảnh gia đình kiểu mẫu.
“Hôm nay Cún được 9 điểm bài tập làm văn.” - Bé con hí hửng khoe bố mẹ nhưng vẫn thấp thoáng nét mặt không hài lòng. “Nhưng mà cái Như lớp trưởng được tận 10 điểm cơ, nên được cô giáo mời lên đọc diễn cảm trước lớp” .
“Cún nhà ta được 9 điểm là giỏi quá rồi. Lát về bố mẹ mua ô mai để thưởng Cún nhé, chịu không nè?”

Ở một góc nhìn nào đó, Hạnh thấy hình ảnh của mình trong đó. Chị có năng khiếu làm văn từ nhỏ, hồi cấp I, bạn bè ai cũng sắm một quyển sổ để chép nhạc chứ riêng mình chỉ, chị sắm hẳn một tập vở dày để làm thơ. Những bài thơ ngây ngô nhưng vô cùng chân thật dẫu nó chẳng tuân theo một quy luật vần điệu gì cả. Hồi cấp II, có lần cô giáo ra đề tập làm văn như thế này: “Điều đáng nhớ nhất về tuổi thơ?”. Bài đó Hạnh được 9 điểm, cao nhất lớp, cũng được cô giáo mời lên đọc trước lớp. Tôi còn nhớ câu đầu tiên của bài văn như thế này: “Điều đáng nhớ nhất về tuổi thơ là tiếng xe của bố, tiếng xe ấy từ lúc em còn nhỏ cho đến bây giờ vẫn là thứ âm thanh mà em không thể nào quên.”
Lúc đó, cả lớp cười, chỉ mình Hạnh lặng yên một hồi lâu rồi hít một hơi thật sâu trước khi chuẩn bị đọc tiếp phần còn lại. Sẽ là nói dối nếu tôi nói rằng khi Hạnh vừa dứt lời, cả lớp không một ai đỏ hoe cả mắt. Tôi xin phép Hạnh được trích bài tập làm văn của chị dưới đây.
"Điều đáng nhớ nhất về tuổi thơ là tiếng xe của bố, tiếng xe ấy từ lúc em còn nhỏ cho đến bây giờ vẫn là thứ âm thanh mà em không thể nào quên. Cứ mỗi lần tiếng xe của bố vừa đến đầu ngõ, không khí trong nhà em bỗng dưng thay đổi hẳn. Có hôm trời sập tối, ba mẹ con em đang vừa coi phim vừa ngồi cười rất là vui vẻ nhưng khi nghe tiếng xe bố về, cái Tân lại hốt hoảng chạy đến núp sau lưng mẹ, em và cái Thảo thì phải chạy ngay vào bàn học. Lúc nào bố cũng rú ga thật mạnh vài lần rồi mới tắt hẳn trước khi vào nhà. Và sau đó, bố sẽ chào cả nhà với một câu nói quen thuộc: “Về nhà nhìn thấy cái mặt chúng mày là chỉ muốn chết quách đi cho xong”.
Và theo lời chị kể, cứ đều đặn như vậy mỗi đêm, ngày này qua tháng nọ, bố chị lại về nhà lúc chập tối với hơi men ngà và nồng nặc mùi bia. Ông đánh mẹ chị vô cớ hoặc với những lý do chẳng đâu vào đâu. Chẳng hạn như lúc mẹ chị dọn cơm ra trước mặt ông, mặt mày cứ chúi húi xuống đất là y rằng sẽ bị ăn ngay một bợp tai chỉ vì: “Mày khinh tao à? Vợ kiểu gì trước mắt chồng con lúc nào cũng ũ rũ”, chị và mấy đứa em chỉ biết ăn cơm chan nước mắt, chẳng một ai dám lên tiếng cho đến khi toàn bộ mâm cơm bị ông ném xuống sàn.
Bấy giờ, chị Hạnh chỉ mới là một cô bé tiểu học nhưng là con cả trong nhà, hơn ai hết, chị phải nhận thức được rằng mình cần phải mạnh mẽ cùng với mẹ và các em. Nhưng những lúc như thế, chị chỉ biết ôm các em chui ru rú trong góc phòng mà khóc, khóc trong tiếng đổ vỡ của đồ đạc và tiếng la hét của mẹ ngoài kia. Bà nội chẳng dám ra can ngăn vì bà toàn ngất xỉu và lên cơn tim vào những lúc trước, hàng xóm chỉ biết đứng ngoài nhìn vào chỉ trỏ.
Tôi hỏi chị: “Làm sao chị có thể sống được những tháng ngày dài cùng cực như thế?”.
Chị chỉ cười, rồi chị lại khóc, khóc chẳng ra nước mắt vì có lẽ chị đã khóc quá nhiều trong quá khứ. Tôi cứ thế nhìn chị thật lâu, mặc cho chị thỏa sức lạc về dòng ký ức: “Có những ngày chị chẳng muốn về nhà, đi học về là cứ rong ruổi trên phố, chị sợ về nhà lại gặp nụ cười gượng gạo của mẹ. Có lần, mẹ cho tiền ba chị em đi ăn chè đầu ngõ, đến khi bố về chẳng thấy bọn chị đâu lại lôi mẹ chị ra đánh.”

Lắm lúc chẳng muốn ra khỏi nhà, mỗi lần bước ra khỏi cổng là bắt gặp bao nhiêu ánh mắt đổ vào, ánh mắt thương hại có, đồng cảm có mà khinh khi cũng không ít.
Tôi nghẹn lòng theo từng câu nói của chị, có lẽ tôi đã có thể lý giải một phần nào đó sự nghi vấn của mình.Tôi thử hỏi, có phải là quá khắt khe và nghiệt ngã khi chị và những đứa em của chị phải sống trong một tuổi thơ như vậy? Sống trong một môi trường như thế, nơi mà bạo lực gia đình xảy ra như một thói quen hằng ngày, còn người ta quên đi mất giá trị của tình thân và phải học cách thích nghi, mạnh mẽ và chống chọi cùng nó để vượt qua. Có lẽ đối với chị Hạnh, một người con gái gầy gò và nhỏ nhắn là thế nhưng dường như sự trưởng thành và cứng rắn hằn rõ trên gương mặt của chị. Nhìn chị, tôi có thể dễ dàng đoán rằng chị là một con người nặng trĩu suy tư và ít nhiều đã chai mòn đi cảm xúc.
Đó chỉ là một giai đoạn ngắn của tuổi thơ trong cuộc đời đầy sóng gió của chị. Người con gái ấy đã học cách mạnh mẽ từng ngày, từng giờ và mãi mê lạc trong con đường đi tìm một mái ấm trọn vẹn. Có những ngày chẳng biết đi về đâu, không thể quay lại phía sau vì đó là nhà, chẳng thể bước tiếp vì đó là một cuộc sống với rất nhiều cám dỗ, trái phải cũng chẳng có ai là người thân, chỉ biết ngoảnh mặt lên trời và tự hỏi: “Đôi khi nhà còn có phải là nơi để ta trở về?”
© Tác giả ẩn danh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.







