Kiên trì là chìa khóa để thành công
2023-10-30 04:20
Tác giả:
blogradio.vn - “Những thành tựu vĩ đại không được gặt hái bằng sức mạnh mà bằng sự kiên trì” (Samuel Johnson). Bởi vậy, nhiều thất bại, đau khổ trong đời rất có thể là do thiếu sự kiên trì.
***
Có nhiều con đường để mỗi người có thể nắm giữ chìa khóa mở được cánh cửa thành công cho riêng mình. Điều quan trọng nhất chính là sự kiên trì, bởi “Nghị lực và kiên trì sẽ chiến thắng tất cả!” (Benjamin Franklin).
Kiên trì là nỗ lực, cố gắng không ngừng trên con đường đã chọn dù cho có gặp bao gian nan, thử thách. Đây chính là thái độ sống tích cực nhằm hướng tới mục tiêu, thành công và hạnh phúc của mỗi người. Kiên trì thể hiện ở việc đặt ra mục tiêu rõ ràng và tập trung hành động cho chính mục tiêu đó. Đó còn là việc ta dám đối mặt với những thay đổi và thích nghi với mọi đổi thay của hoàn cảnh; biết kiên nhẫn chờ đợi những điều tốt đẹp bằng tinh thần tin tưởng, lạc quan.
Có được sự kiên trì, mỗi người sẽ vững vàng về ý chí, nghị lực để vượt qua thử thách. Họ không sợ vấp ngã, không dễ dàng bị vấp ngã hoặc dẫu có vấp ngã, thất bại cũng sẽ không đầu hàng, buông xuôi. Sự kiên trì sẽ nuôi dưỡng khát vọng, tiếp thêm lí tưởng, hoài bão và nỗ lực để mỗi người có thể dấn bước, tiến tới được vạch đích như mong đợi.
Thực tế cho thấy, mọi thành công có được phần lớn đến từ sự kiên trì, khổ luyện chứ không phải do may mắn. Có rất nhiều tấm gương sáng trong đời sống là những minh chứng cho đức tính kiên trì. Là Thomas Edison với việc thử nghiệm tới 10 ngàn lần để mang lại ánh sáng cho nhân loại. Là chủ tịch Hồ Chí Minh không ngừng học hỏi, bôn ba để tìm ra con đường cứu nước cho dân tộc. Đó còn là biết bao tấm gương chiến sĩ, trí thức, người lao động,… vẫn ngày đêm miệt mài với nhiệm vụ, công việc của bản thân để xã hội ngày càng ổn định, đất nước ngày càng đẹp giàu.

“Những thành tựu vĩ đại không được gặt hái bằng sức mạnh mà bằng sự kiên trì” (Samuel Johnson). Bởi vậy, nhiều thất bại, đau khổ trong đời rất có thể là do thiếu sự kiên trì. Người thất bại thường hay đắn đo, ngần ngại. Họ thấy khó khăn trước mắt mà sinh ra chán nản, ủ dột. Họ tự ti, bi quan; sợ mình thiệt thòi, nấn ná, không dám bước về phía trước. Vì họ không thay đổi cách suy nghĩ. Vì họ không mạnh mẽ, tự tin. Vì họ không nỗ lực và không dám đặt niềm tin ở bản thân,… nên thành công đã bỏ rơi họ.
Thành công có được trong đời phải được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt, đôi khi là cả sự hi sinh trong quá trình khổ luyện. Cậu bé Trần Văn Lạc mà tôi biết là một ví dụ. Lạc sinh ra đã bị cụt tứ chi. Thế nhưng Lạc vẫn không hề chịu thua, không chịu lùi bước trước số phận. Bằng sự nỗ lực cố gắng, từ việc dùng cùi tay kẹp bút viết chữ đến kẹp đồ chơi, kẹp thức ăn,... cậu đã trở nên thành thạo. Chẳng những học tập chăm chỉ, cậu còn đạt học sinh khá giỏi, đậu đại học và ra trường với tấm bằng khá, tích cực làm việc, được mọi người ngưỡng mộ, thán phục!
Thực tế cho thấy, ranh giới giữa thành công và thất bại chỉ cách nhau trong gang tấc. Người thành công là vì họ đã cố gắng thêm một chút sức lực, thời gian; người thất bại lại dễ dàng bỏ cuộc khi chỉ còn chút nữa là sẽ chạm tay tới thành công, hạnh phúc. Sự kiên trì đem đến thành công toàn diện. Bởi một khi đã nhận ra được những điểm yếu, điểm mạnh, nguyên nhân dẫn tới thất bại của chính mình, chúng ta sẽ bền bỉ và dồn sức cố gắng, sẽ có nhiều cơ hội để thành công.
Tuy nhiên, rất nhiều người đã và đang thiếu đi đức tính kiên trì. Một số có tư tưởng “cả thèm chóng chán”. Một số vì được bao bọc, sống trong nhung lụa, cung phụng, đủ đầy thành ra ngại, sợ, rồi bỏ cuộc. Một số khác bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng đám đông, nay theo đuổi mục tiêu này, mai theo đuổi mục tiêu khác, cuối cùng chẳng làm được gì cho trọn vẹn…
Sự kiên trì không phải tự nhiên mà có, bởi đó vừa là phẩm chất vừa là một thói quen. Người có tài năng, học vấn,… nhưng nếu thiếu đi sự kiên trì cũng sẽ thất bại. Thế nên ý thức rèn luyện, không ngừng trau dồi bản thân mới thực sự là chìa đưa ta đến với thành công!
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chạm Tay Vào Hạnh Phúc | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?
Khi một ngọn cỏ được tự do
Tự do là điều giúp mỗi con người, dù nhỏ bé, có thể sống đúng với bản chất của mình, từ đó tạo nên giá trị riêng và góp phần làm xã hội trở nên nhân văn hơn.
An yên với chính mình
“Cô đơn không phải lúc nào cũng đến từ việc thiếu người bên cạnh. Đôi khi, nó chỉ xuất hiện khi chúng ta chưa kịp làm quen với chính mình trong những khoảng lặng của cuộc sống. Và cũng từ những khoảng lặng ấy, hành trình chữa lành bắt đầu, rất chậm, rất nhẹ, nhưng đủ để lòng người dịu lại.”
Sài Gòn nắng dịu, lòng tôi thì thương....
Hóa ra, dù chúng ta có bao nhiêu tuổi, dù đã đi bao xa hay đứng ở vị trí nào ngoài xã hội, thì khi đứng trước hiên nhà cũ, chúng ta vẫn mãi là những đứa trẻ cần được ôm ấp, vỗ về. Giữa thế gian rộng lớn, gia đình vẫn là bến đỗ duy nhất, bình an đến lạ.





