Phát thanh xúc cảm của bạn !

Kỉ niệm mùa sim chín

2023-07-20 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Chỉ sáng mai thôi, tôi sẽ vòng qua đai quần đeo cái giỏ lủng lẳng theo sau đàn bò tiến lên núi bắt đầu hành trình thu phục những cô, cậu sim bóng mỡ. Tôi cười tủm tỉm. Những bụi sim chín trĩu cành đi vào giấc mơ tôi đẹp đến lạ.

***

Chiều nay, nghe điện thoại của Hồng, đứa bạn cùng xóm, thân với nhau từ thời Tiểu học, giọng nó phơi phới: “Đang mùa sim chín mày ạ! Về quê lên núi hái đi? Nhiều lắm!” Nó còn làm mấy cái động tác chép miệng rồi diễn tả đủ trò khiến tôi thèm thuồng… Tuổi thơ ai ở miền quê nghèo cũng từng một thời làm bạn với núi rừng, với những quả sim chín mọng, béo múp ấy. Hình ảnh đó bỗng gọi về trong tôi bao kỷ niệm.

Bọn trẻ quê tôi cứ sáng ra lại rủ nhau lùa đàn bò lên đồi núi trập trùng. Mặc cho những chú bò nhà mình luồn lách tìm đám cỏ xanh non, say sưa đánh chén, tôi và con Hồng sau một hồi thỏa thuận chia nhau địa phận, rồi mỗi đứa một hướng. Trong khi nó đem theo cái túi vải có dây rút mà mẹ nó đã chuẩn bị sẵn cho nó từ mấy hôm trước thì tôi lại đem cái giỏ đựng cua mà mẹ đã dày công đan suốt mấy tối liền bằng những cành tre chặt sau nhà. Trong bữa cơm gia đình chiều qua, tôi đã nài nỉ mẹ: “Mẹ cho con mượn cái giỏ để đựng sim nhé!” Mẹ mắng yêu tôi với cái cười âu yếm: “Cha bố cô!” Tôi cười sung sướng, và nhanh bát cơm, rồi chạy ngoắt sang nhà Hồng khoe với nó. Tối đến, tôi lấy miếng quần kaki đã ngả màu vàng ố vì rêu đồng nhuộm của mẹ bỏ, rồi tỉ mỉ cắt thành hai dây dài. Bên ngọn đèn dầu soi tỏ, tôi cẩn thận cột hai bên miệng giỏ, luồn hai đường chắc chắn vòng quanh cổ giỏ buộc chặt, để hai đầu dây thòng lòng, chỉ sáng mai thôi, tôi sẽ vòng qua đai quần đeo cái giỏ lủng lẳng theo sau đàn bò tiến lên núi bắt đầu hành trình thu phục những cô, cậu sim bóng mỡ. Tôi cười tủm tỉm. Những bụi sim chín trĩu cành đi vào giấc mơ tôi đẹp đến lạ.

Hai đứa tôi đã phát hiện ra bãi sim này từ khi nó mới là những chùm hoa lốm đốm, tím mơn man nhìn đã mắt. Con Hồng nói: “Bí mật này chỉ tao với mày biết nhé! Nhớ đừng nói cho bọn con Thoa, con Yến đấy!” Vì hai đứa nó cũng đi chăn bò trên núi như bọn tôi. Tôi gật gù đồng ý. Chưa hết, nó còn không quên nhắc đi nhắc lại: “Tao đã chia đều lãnh thổ rồi. Không được ăn gian đấy!” Tôi ước giá như có lá cờ đỏ, cờ xanh làm cột mốc thì đỡ phải mất công nhớ từng phiến đá, gốc cây làm gì cho mệt người. Nhưng mà cũng vui. Chả sao. Tôi nghĩ bụng. Nó cười lém lỉnh rồi cả hai cùng chờ đợi…

Rồi mùa sim chín đã đến. Đứa nào cũng háo hức. Tay tôi thoăn thoắt nhưng cũng rất nhẹ nhàng hái từng quả. Quả nào quả nấy bụng căng tròn, vành tai vểnh lên, tím bầm. Tự thưởng cho mình, tôi chọn quả to nhất cho vào miệng, vị ngọt thơm như mật quyện với vị chan chát nơi đầu lưỡi, càng ăn càng thích. Hết bụi này đến bụi khác, chẳng mấy chốc, chiếc giỏ đeo vắt vẻo ngang bụng tôi đã lưng lưng. Thi thoảng, tôi ngó nhìn về phía con Hồng xem nó thế nào, bóng nó nhấp nhô rồi nhỏ dần theo những vạt sim cao thấp. Mải nhìn nó, sơ ý, tay tôi vương phải bụi gai bên cạnh làm một đường rớm máu. Tôi vội ngắt mấy lá tàu bay non, nhai nhuyễn đắp vào vết thương rồi lại tiếp tục. Sợ con Hồng hái được nhiều sim hơn, tôi tự động viên mình không được lơ là, từng ngón tay tôi lại thoăn thoắt lần tìm trong những bụi sim.

Mặt trời gần đứng bóng, như đã hẹn, tôi và nó đã có mặt tại địa điểm ban đầu. Nhìn túi vải dài hai gang tay của nó đầy ứ ự, thêm cả cái túi áo trước ngực đầy phè những sim là sim, tôi cũng tự bằng lòng vì giỏ sim của tôi đã đầy ngang thành miệng. Nắng trời làm khuôn mặt cả hai đứa đỏ phừng phừng, mồ hôi nhễ nhại đầm đìa trên trán và hai cánh mũi, nhưng miệng vẫn cười nói tím ngắt, vang vọng cả một triền rừng. Nâng niu thành quả hái được, tôi đem về nhà khoe với mẹ rồi đổ ra cái rá mẹ vẫn thường dùng để vo gạo, chọn những quả ngon nhất mời mẹ. Mấy đứa em tôi nhanh như chớp, nhặt lấy nhặt để cho vào miệng nhai ngấu nghiến, rồi cười khì khen chị giỏi đáo để.

Mấy hôm sau đó, quê tôi vào mùa tập thiếu nhi. Đội 4 Lĩnh Tiến chúng tôi bận với lịch tập tành cả ngày. Tôi và con Hồng cũng được chọn vào đội. Mấy vạt sim trên núi chắc đã chín rộ và đang chờ chúng tôi lên hái. Nó thầm thì vào tai tôi sau mỗi buổi tập: “Nhanh thi xong thiếu nhi để bọn mình lại lên núi hái sim mày nhỉ”. Hai đứa nhìn nhau cười, rồi cùng đưa ngón tay trỏ lên môi “xuỵt…xuỵt!”

Lớn lên, tôi học tập rồi lập nghiệp xa nhà, còn Hồng vì điều kiện gia đình đành phải bỏ học, lấy chồng sớm ở quê. Tuy vậy, tình bạn giữa chúng tôi vẫn  nguyên vẹn như xưa. Mỗi dịp tháng tám về, nó lại điện thoại cho tôi ra điều nhắc nhở. Thế là hình ảnh đồi núi trập trùng với những quả sim đen sậm, lớp lông trắng mịn như tơ phủ bên ngoài, bên trong có nhiều hạt và vị ngọt chát khi ăn lại hiện về trong tôi vướng vít.

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Khi Hạnh Phúc Chỉ Là Ảo Ảnh | Blog Radio 831

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những Ngày Nước Rút

Những Ngày Nước Rút

Những ngày cuối, bảng phấn viết thêm vội

Dưới tán bằng lăng

Dưới tán bằng lăng

Ta là bằng lăng tím Nở đầy khoảng sân quen

Quên Ước Hẹn Trở Về

Quên Ước Hẹn Trở Về

Những chuyến tàu đi quên ước hẹn trở về

Thế giới song song của tuổi 17

Thế giới song song của tuổi 17

Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Những người không giàu_Phần 1

Những người không giàu_Phần 1

Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.

Hương vị bình yên

Hương vị bình yên

Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

back to top