Khoảng trời bình yên tuổi mười tám
2017-10-24 01:10
Tác giả:

Chỉ đơn giản là vùng đất ven sông ấy không có Wifi, không có internet để hắn tạm xa cái màn hình be bé mà thanh thản ngắm nhìn những đàn chim ríu rít bay từng đàn về tổ giữa nhạt nhòa nắng chiều. Ở đó bầu trời to rộng hơn vì không bị những cao ốc, nhà chung cư che bóng. Ở đó, hắn được hít thở bầu không khí trong lành xen lẫn mùi thơm của cây cỏ. Thật lòng mà nói, thành phố có cuộc sống quyến rũ lắm. Đi một bước là ngồi lên xe, cần mua bán gì cũng không thiếu. Nói chung tất tần tật đều văn minh, hiện đại. Duy nhất hắn và những người rời làng ra phố thị làm việc cảm thấy thiếu tình quê nhà!
Sau một chuyến xe đường dài, hắn có mặt tại nhà ngoại. Ông bà vui mừng đón thằng cháu đích tôn chịu về quê thăm ngoại. Bao nhiêu lần nhớ nó, gọi điện thoại kêu nó tranh thủ về chơi vài ngày, nó cứ bảo công việc của công ty nhiều quá nên chưa nghỉ phép được. Cậu út lấy vợ, cất nhà bên cạnh ông bà nghe tiếng cười nói cũng vội sang gặp hắn. Cậu nói trưa nay nấu cháo, xé phay con gà mái tơ, nướng trui mấy con cá lóc vừa đặt bẫy được để ăn mừng thằng cháu thành phố về quê. Hắn chỉ nghe ông cậu nói đã thèm chảy nước miếng bởi cậu Út nấu ăn rất giỏi.
Buổi chiều, hắn một mình thả bộ... Kia là dòng sông gắn bó với suốt tuổi thơ. Trước lúc gia đình hắn trở thành dân thành phố thì hắn sinh ra, lớn lên nơi quê ngoại. Hắn thích tắm, vui đùa với lũ bạn lúc nào mặt mày cũng nhem nhuốc vì mồ hôi và đất cát. Trẻ em nông thôn đâu được nuông chiều, bảo bọc như trẻ em thành phố. Đi học về, đứa nào cũng vội vàng đem trâu bò ra đồng ăn cỏ. Hắn nhớ lắm những buổi chiều bọn trẻ trai lẫn gái ra sông nô đùa trên dòng nước, vô tư hụp lặn bên cạnh lũ trâu bò cũng đang được tắm mát.
Bến đò ngang bây giờ chỉ còn là ky ức bởi vì một cây cầu được xây nối kết hai vùng ven sông. Cũng tại bến đò này, biết bao trái tim đau xót khi nhìn người mình yêu đơn phương sang sông làm dâu người khác. Bên vùng ấy là phố, là chợ, là trung tâm của thị trấn nhỏ bé này nên những chàng trai, cô gái xóm cù lao đều ao ước được đối đời bằng việc một lần đem sính lễ qua sông. Hắn nhớ đến Xuân, cô bạn từ thời cùng tắm mưa, học chung một lớp.

Vâng! Năm mười tám tuổi, chính hắn cùng bạn bưng tráp đưa Xuân sang sông lấy chồng tại bến đò này. Về nhà, hắn đổ bệnh. Bạn bè bảo hắn ốm tương tư vì con nhỏ Xuân. Hắn chẳng biết có đúng hay không nhưng hắn rất nhớ Xuân và không thiết ăn uống gì cả. Hắn chỉ tâm sự duy nhất với một người mà hắn tin sẽ giữ bí mật cho hắn, đó là chú Út. Hắn nhớ rõ buổi sáng hôm ấy, hắn ra đồng tìm chú. Đang lúi húi cuốc đất, chú Út ngạc nhiên khi thấy hắn bước tới với nét mặt buồn so:
- Ủa, thằng Hai đang bệnh mà ra đây làm chi?
- Con muốn tâm sự với chú cho đỡ buồn!
Chú mỉm cười như có vẻ biết trước nội dung hắn muốn nói. Hai chú cháu bước vào bóng cây ven cánh đồng. Hắn mở lời trước:
- Bạn con nói con không bị bệnh thông thường mà con bị bệnh tương tư. Bệnh này không có thuốc chữa, phải trị liệu bằng tâm lý đúng không chú?
- Con thương thầm con bé Xuân phải không? Chú để ý thấy hai đứa chơi thân với nhau lâu rồi.
Hắn cúi xuống, với tay bứt mấy cọng cỏ dại, im lặng gật đầu.
- Con ơi! Tình cảm đến được với nhau hay không còn là duyên nợ. Xuân nó lấy chồng là do cha mẹ gả. Chưa chắc con được họ chọn lựa. Theo chú, con đừng suy nghĩ nhiều về điều đó nữa. Con phải tập trung học xong cấp ba rồi theo cha mẹ về Thành phố học đại học. Đàn ông, con trai đừng ủy mị, còn trách nhiệm với cha mẹ và em của mình nữa. Ngày xưa chú yêu một người con gái nhưng không thành, rồi lấy người khác làm vợ cũng hạnh phúc.
Chú vỗ vai hắn thân mật. Nói chuyện với chú xong, hắn thấy nhẹ lòng.

Vừa học xong lớp 12 cũng là lúc cha mẹ hắn quyết định chuyển lên Sài Gòn sống vì ông nội mất, di chúc lại căn nhà cho ba hắn. Bốn năm đại học vất vả đủ để hắn quên chuyện thất tình cô bạn tên Xuân kia. Hắn hòa nhập vào cuộc sống mới rất nhanh. Tuy nhiên, trong giấc mơ vẫn thi thoảng hiện về hình ảnh dòng sông, bến đò va khuôn mặt của Xuân. Hắn như ngửi thấy mùi hương hoa cau trước sân nhà ngoại. Hắn cảm nhận hình như giữa hương vị các món ngon thành thị, hắn bỗng thèm vị ngọt của những trái xoài, quả ổi hái sau vườn hay sự đậm đà của bát canh mướp nấu tép, cái nồi đất cá kho tiêu thơm phức... Thế nhưng đã bảy năm, hắn không trở lại quê ngoại vì hắn sợ đối diện ký ức về Xuân.
Ở quê đến ngày thứ ba thì chú Út cho hắn biết Xuân không hạnh phúc, cô chia tay với chồng rồi đem đứa con về sống cùng cha mẹ hai năm nay. Hắn đón nhận tin ấy với tâm trạng bất định. Hắn cảm thấy thương và tội nghiệp cho cô bạn gái của mình ngày xưa. Hắn đấu tranh tâm lý giữa nên hay không nên gặp lại Xuân.
Thao thức suốt đêm, sáng hôm sau hắn xin phép ông bà ngoại trở về thành phố. Hắn đi đột ngột bởi vì hắn không đủ can đảm đối diện thực trạng buồn của người hắn từng yêu thương. Hắn không muốn là ngọn gió thổi tung quá khứ đã ngủ yên. Hắn muốn tất cả những hình ảnh ngày xưa của Xuân vẫn trọn vẹn, tươi đẹp trong lòng hắn. Con đường hắn ra bến xe phải đi qua ngôi nhà có giàn tigôn trước ngõ. Sau cánh cổng lạnh lùng là một đôi mắt ngấn lệ trộm nhìn theo hắn.
Cô gái ấy tin rằng giống như cô, người con trai kia sẽ trân quý và giữ mãi khoảng trời bình yên tuổi mười tám...
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






