Phát thanh xúc cảm của bạn !

'Khi lỗi thuộc về những vì sao' - John Green: Bản Blue đượm buồn da diết của tuổi trẻ

2021-12-15 01:20

Tác giả: Gia Nghi


blogradio.vn - Nó gửi cho chúng ta một thông điệp rằng dù cuộc đời có nghiệt ngã với ta đến mấy, ta hãy sống thật trọn vẹn từng ngày với những người thân yêu của ta. Để khi ta nhắm mắt, ta không hối tiếc về thời gian mà ta bỏ lỡ để than trách cuộc đời.

***

Đượm buồn nhưng đầy hy vọng, “Khi lỗi thuộc về những vì sao” đã cướp đi không ít nước mắt của người đọc về câu chuyện tình “sớm nở tối tàn” của cặp đôi trẻ mắc bệnh ung thư. Tình yêu của họ là minh chứng cho sức mạnh vô hình của tình yêu, giúp con người vượt qua nghịch cảnh của số phận.

Nhân vật chính của cuốn sách là Hazel, một nữ sinh 17 tuổi. 10 năm trước, Hazel được bác sĩ chẩn đoán mắc ưng thư tuyến giáp và nay đã di căn tới phổi. Ở cái tuổi còn hiếu động và vui tươi, Hazel phải trải qua tuổi thơ với những lần vào bệnh viện để trị liệu, và từ đó khiến cô thu mình và tâm trí lúc nào cũng nghĩ tới cái chết. Trong một lần tham gia vào câu lạc bộ dành cho những bệnh nhân ung thư, Hazel tình gặp Augustus, một chàng trai mắc bệnh ung thư xương, có tính cách lạc quan, vui vẻ khác hẳn cô. Từ chỗ đồng cảm, họ trở thành bạn và rồi yêu nhau.

Ngay từ những lời giới thiệu đầu, mình đã nghĩ ngay tới kết thúc buồn khi một trong hai sẽ là người ra đi trước. Nhưng câu chuyện trong sách lại mang một màu sắc tươi tắn và lạc quan. Nó gửi cho chúng ta một thông điệp rằng dù cuộc đời có nghiệt ngã với ta đến mấy, ta hãy sống thật trọn vẹn từng ngày với những người thân yêu của ta. Để khi ta nhắm mắt, ta không hối tiếc về thời gian mà ta bỏ lỡ để than trách cuộc đời.

Augustus là một chàng trai ấm ấp và chân thành, cậu có một gia đình luôn yêu thương, động viên cậu bằng cách dán hàng loạt câu nói trích dẫn tích cực quanh nhà. Cậu như một làn gió thổi vào cuộc sống tẻ nhạt của Hazel, khiến cô cười và luôn hạnh phúc bên cậu. Hazel rất hâm mộ nhà văn Van Houten và cuốn sách “Nỗi đau tột cùng” của ông. Vì lẽ đó Augustus quyết định tặng cô điều ước của mình và cùng nhau đến Amsterdam để gặp nhà văn Van Houten. Tình yêu của Augustus và Hazel thật ngắn ngủi nhưng trọn vẹn và đầy ý nghĩa. Augustus tâm sự rằng nỗi sợ lớn nhất của anh không phải là cái chết mà là sự lãng quên. Nhưng để không bị lãng quên thì con người ta cần một dấu ấn và thường đó là những vết sẹo. Và vết sẹo của Augustus chính là Hazel, “Trên thế gian này, ta sẽ không lựa chọn nếu biết mình sẽ tổn thương, thưa ông nhà văn, nhưng ta vẫn lựa chọn một số người mà ta biết là sẽ làm tổn thương ta. Tôi thích sự lựa chọn của tôi. Tôi hy vọng cô ấy cũng sẽ thích sự lựa chọn của cô ấy”.

Trong tiếng Anh, tiêu đề sách là “The fault in our stars” và nó được tác giả lấy cảm hứng từ câu thoại trong vở “Julius Caesar” của đại thi hào William Shakespreare. Trong phân cảnh 2, màn 1, ngài quý tộc Cassius đã nói với Brutus rằng: “The fault, dear Brutus, is not in our star. But in ourselves, that we are underlings.” (Tạm dịch: Lỗi không phải bởi những vì sao, lỗi thuộc về chúng ta). John Green đã nói rằng ông đặt tên cho cuốn sách này với hàm ý lỗi thuộc về những vì sao định mệnh đã chiếu sai đường nên dù hai người có yêu nhau đi chăng thì cũng sẽ rời xa nhau. Ý nghĩa của John Green đi ngược lại ý nghĩa của Shakespreare vì ông muốn nhấn mạnh rằng cuộc sống này chúng ta không thể thay đổi hay kiểm soát được nó. Nhưng chúng ta có thể quyết định cách chúng ta sẽ sống một cuộc sống ra sao và thái độ sống của ta thế nào.

Bìa xanh của cuốn sách không chỉ là màu xanh của sự chia ly mà còn là màu xanh đại diện cho tuổi trẻ và hy vọng. Không chỉ là một tiểu thuyết tình cảm thông thường, “Khi lỗi thuộc về những vì sao” còn gửi gắm cho ta những thông điệp cuộc sống, dù ta có gần kề cái chết đi chăng thì hãy luôn sống thật trân quý từng phút giây mà ta đang có và biết ơn vì ta đã có mặt trên cuộc đời này.

© Gia Nghi Nguyễn Trọng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa? | Radio Tâm sự

Gia Nghi

Bad things at times do happen to good people

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

Hạ đưa ai về

Hạ đưa ai về

Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều không gọi thành tên

Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể

Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

back to top