Hương xa bay
2022-11-23 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Minh đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nếu nói về những cô gái từng đi qua đời anh thì nhiều lắm. Nhưng thực sự chưa một ai Minh gặp mà lại xốn xang trái tim như lần gặp chóng vánh này với Thương. Là tiếng sét ái tình đây chăng?
***
Minh theo đoàn tàu đỗ ở ga Bắc Ninh vào lúc trời vừa sầm sập tối. Khoác ba-lô trên vai, những cô lái buôn lại thoăn thoắt xếp từng khối hàng vuông vức chất lên rồi chất xuống. Họ bận rộn như chính cái hối hả của cuộc sống này không cho họ nghỉ ngơi. Vết nám da hằn lên đôi má lấm tấm mồ hôi của họ, hằn lên cả sự ghê gớm trong lời nói liên hồi ganh đua, sân ga trở nên chật chội bởi những âm thanh hỗn tạp.

Minh nhìn sang bên phải, phía đằng Tây mặt trời sắp lặn rồi, vài quán nước gần sân ga vẫn lặng lẽ phía trước người vào người ra. Chuyến về quê lần này, Minh chủ yếu về thăm cậu Vinh rồi nghiên cứu xem vườn hoa hồng của cậu, có thể chiết xuất thứ mùi hương như loại nước hoa bên Pháp, hồi anh được học ở Paris, người ta vẫn gọi Minh là chàng kỹ sư về các mùi hương.
Một cô gái tên Thương đang đặt chiếc va-li đứng ở hàng nước. Minh nhìn cô gái ấy, đôi môi cô tô son vụng về, chân cô đi giầy cao gót, thứ giầy vải dành cho người khiêu vũ đã cũ mèm. Nhưng nổi bật hơn cả là nét xinh xắn, trẻ trung của Thương. Phải nói như thế nào nét đẹp ấy trong cảm nhận của Minh lúc này. Chiếc mũi cao và ánh mắt đăm chiêu như cô gái Pháp, thứ mà anh say lòng vẻ đẹp các cô gái ở đó mà chẳng thể nào mang về, như mùi hương ướp trọn trong chiếc lọ theo về Việt Nam. Mái tóc Thương màu hạt dẻ, thả dài ngang lưng, thỉnh thoảng mấy sợi tóc bay bay lên trán cô, lên làn môi và đôi má ửng hồng. Mái tóc màu hạt dẻ cứ ve vãn khuôn mặt Thương như thế khiên cho Minh không thể kìm lòng mà tiến đến gần Thương.
- Xin lỗi! Nếu không phiền, tôi có thể xách chiếc va-li này giúp cô đỡ nặng nhé!
Thương hơi bất ngờ với đề nghị lịch lãm của chàng trai trước mặt. Thương nhoẻn miệng cười đồng ý.
Hai người lững thững bước ra ga khi trời vừa sụp bóng tối. Minh nhìn vào Thương, tranh thủ cất lời hỏi cô:
- Cô về đâu bây giờ?
- Dạ, em về làng Tẩy, cách sân ga này chừng 20 cây số.
Mắt Minh chợt sáng lên.
- Vậy chúng ta đi cùng đường rồi đó. Cô đi cùng xe taxi với tôi nhé!
Đường từ thành phố về quê buổi tối thật đep, những ánh đèn cao áp thưa dần rồi khuất hẳn theo con đường trải nhựa, qua thị trấn rồi qua những cánh đồng quê. Bỏ lại phố thị tập nập đằng sau, phía trước chỉ hun hút gió và những chiếc xe băng qua thưa thớt. Thương nhìn lên trời, cô ngắm những vì sao mới mọc, những ánh sao lấp lánh trên bầu trời nhưng không đủ sáng cho khoảng tối phía con đường trên mặt đất.
Minh lén nhìn Thương khi cô đưa mắt lãng đãng nhìn ra ô cửa kính. Lúc này trông Thương đẹp quá! Một chút ánh sáng vừa đủ ở đâu hắt vào khiến Thương trở nên xinh đẹp cuốn hút. Đôi hàng mi cong của Thương cứ uốn lên thách thức cái lén nhìn trộm của Minh. Bất giác, Minh không kiềm chế được vẻ đẹp đó, Minh đặt tay mình lên bàn tay mềm mại của Thương. Một chút gì ấm nóng khiến Thương ngoảnh lại, cô không rụt tay ra khỏi bàn tay Minh mà cứ để im trong đó. Cả hai cứ lặng im, không ai nói với ai lời nào, bàn tay đan nhau ở giữa, hai người đều suy tư nhìn ra ô cửa kính ô tô, trên con đường phủ dần bóng tối và chiếc xe tiến về phía làng Tẩy.
- Sắp tới nhà em rồi này! Nhà em ở cuối ngõ kia!
Thương nói với Minh nhẹ nhàng như thế rồi lại nở nụ cười. Lúc này Thương mới rút bàn tay của mình ra khỏi tay của Minh.
- Em tên là gì? Mai anh qua nhà em nhé!
.jpg)
Thương gật đầu nhè nhẹ, cô lấy trong ví ra một tấm thiệp nho nhỏ, có tên và số điện thoại của mình trong đó và đưa cho Minh. Cô mở cửa xe, ngoái nhìn lại Minh. Giây phút ấy, Thương cảm giác như Minh trở nên thân thuộc lắm, thân thuộc như tri kỷ, như quen biết nhau từ tiền kiếp nào đó mà Thương không thể định hình nổi.
Minh cũng thế, từ lúc Thương bước mở cửa bước ra, anh bỗng thấy lòng trống trải mênh mang đến lạ. Minh cảm giác Thương thật gần mà cũng thật xa. Minh nhìn theo Thương, cô đặt bàn tay lên đôi môi tô son vụng về, gửi tới Minh một nụ hôn gió và quay đầu chạy vào ngõ thật nhanh, khuất sau bóng tối dày đặc cùng tán cây trứng cá sẫm màu gần cột điện.
Minh trở về nhà cậu Vinh, sau khi tắm rửa xong Minh lên giường nằm nghỉ. Cả một ngày với chuyến đi dài nhưng đêm nay anh thao thức không sao ngủ được. Hình ảnh về Thương chiều nay với vẻ đẹp tranh tối tranh sáng cứ làm anh xao động mãi. Minh đã ngoài ba mươi tuổi rồi, nếu nói về những cô gái từng đi qua đời anh thì nhiều lắm. Nhưng thực sự chưa một ai Minh gặp mà lại xốn xang trái tim như lần gặp chóng vánh này với Thương. Là tiếng sét ái tình đây chăng? Minh băn khoăn chợt nghĩ và ngắm nghía vầng trăng đêm chưa kịp lặn.
Buổi sáng ngày hôm sau, bình minh mùa thu thật đẹp khi mặt trời ló rạng chiếu tia nắng vàng óng ả xuống cánh đồng hoa nhà cậu Vinh. Những bông hồng ngậm giọt sương đêm còn e ấp chưa muốn nở. Minh hái vài bông đẹp nhất, tản bộ qua con đường đất ngoằn nghèo sẽ tới nhà của Thương.
- Thương ơi!
Tiếng gọi của Minh vang lên từ đầu ngõ, nghe giọng nói trầm ấm ấy, Thương vội vã chạy ra. Minh đưa bó hồng tươi thắm trước mặt cô gái xinh xắn.
- Tặng em này, cô gái tên Thương? Sáng nay anh thấy bàn tay của mình lưu dấu một mùi thơm, anh cứ nghĩ đó là mùi thơm của hoa hồng. Nhưng từ lúc tản bộ đi tới đây, anh mới nhớ ra, không phải mùi thơm từ hoa hồng, mà từ bàn tay em.
- Tai sao anh lại nói vậy?
- Vì hôm qua anh đã nắm tay em!
Thương nheo mắt cười, nàng dụi dụi bông hồng vào ngực Minh mà thổn thức. Nụ cười của tình yêu tràn ngập hạnh phúc long lanh từ đáy mắt. Buổi sáng mùa thu nơi làng quê, mọi thư thật thanh khiết và nhẹ nhàng như muốn tan chảy.
- Anh sẽ đợi vườn hoa hồng này chín đỏ mùi thơm. Anh sẽ chưng cất nó thành thứ mùi hương tuyệt hảo như mùi hương làm ngây ngất lòng người ở chốn Paris hoa lệ. Một hệ thống sản xuất nước hoa của anh và bố đã được đặt trên thành phố. Anh có hai tháng ở quê để làm thí nghiệm, nghiên cứu những bông hồng này.
Thương đi bên Minh dưới vườn hồng ngát thơm và chan nắng. Nghe Minh thuyết giảng về những thứ mùi hương, Minh nói về những câu chuyện xa hoa nơi Paris nước Pháp anh từng được sống và học ở đó năm năm. Sự kiêu hãnh và sang trọng thể hiện trên khuôn mặt Minh, thể hiện trong từng lời nói và thể hiện trong cả thứ nước hoa anh dùng đang lưu dấu ở một nơi nào đó trong cơ thể anh.
- Em đã quá chán sự xô bồ của phố thị. Em muốn về quê, làm gì cùng được nhưng em sẽ không lên thành phố nữa.
.jpg)
Thương cũng từng có ý định học xong và ở lại thành phố làm việc. Nhưng ba năm trôi qua, thời gian chưa đủ dài nhưng đủ để Thương nhận ra thành phố không thuộc về cô. Thương cảm thấy chán ngắt nơi phồn hoa đô hội này. Ngoài khuôn mặt lạnh tanh trong công sở mọi người luôn giữ ý với nhau ra, Thương thấy đâu đâu cũng sặc mùi toan tính. Thế nên Thương nhất định về quê. Thương rất thích văn học, cô sẽ viết những điều cô yêu thích, cùng mẹ ra đồng, cùng bố trò chuyện mỗi tối. Đó chẳng phải hạnh phúc sao?
Minh nghe những điều Thương nói, anh kiên định ý kiến của mình, rằng thành phố với anh là một điều gì đó lấp lánh như mùi hương anh đang nung nấu để chưng cất từ nơi đây, từ vườn hoa hồng nhà cậu Vinh để mang về thành phố. Nhưng Minh thực sự có cảm tình với Thương mất rồi. Minh nắm tay Thương, bàn tay thơm ngày hôm qua còn lưu dấu. Hai người đứng giữa vườn hoa hồng, cứ thế mà hôn, mà say. Thứ men tình ngất ngây trong buổi sáng mùa thu hôm ấy, đôi tình nhân trẻ như bức tranh in vào tầm mắt của nữ thần tình yêu đến mênh mang dịu dàng.
Những ngày sau và cả nhiều ngày sau nữa. Con đường đất quê từ nhà cậu Vinh tới nhà Thương, Minh thường men theo lối cỏ mà đi đến mòn vẹt dấu giày. Minh vẫn thường hái một vài bông hoa hồng đẹp nhất khu vườn để tặng cho Thương. Thương lại dụi dụi cánh hoa hồng vào ngực Minh. Hai người lại cùng nhau đến vườn hồng. Minh hái đầy một giỏ hoa hồng đang nở vào độ viên mãn nhất, lúc này cũng là lúc hương thơm của hoa hồng bung tỏa nhiều hơn. Minh cho hoa hồng vào phòng thí nghiệm của mình, một phòng thí nghiệm nhỏ với những ống thủy tinh khử trùng sạch sẽ. Cả một giỏ hoa hổng đầy ắp nay chỉ còn lại vài giọt tinh chất đặc sếnh, đựng trong chiếc ống thủy tinh bé bằng ngón tay. Minh có vẻ hạnh phúc với thứ mùi hương anh pha chế:
- Mùi hương quả là tuyệt vời, nó như ánh đèn cao nhất nơi tòa tháp trung tâm thương mại lấp lánh vậy.
Minh cứ thao thao với Thương nói về mùi hương bên bàn ăn tối, về cả thành phố lấp lánh của anh nữa. Còn Thương, cô cũng miên man nói về những rặng ngô xanh mướt trên bãi bồi phù sa ven sông Đuống nhà cô. Ngôi làng Tẩy, một ngôi làng thuần nông, người dân thường chở những đụn cỏ to đùng trên chiếc xe trâu trong buổi chiều chầm chậm trôi. Trên bãi bồi phù sa quanh năm tươi tốt, mẹ cô tháng hai trông đậu, tháng ba trồng cà, trồng khoai, mùa thu mẹ trồng ngô, trồng lạc. Cả một cánh đồng mênh mông một màu xanh mát, nơi tuổi thơ của Thương ngụp lặn ở đây, Thương yêu nơi này đến khao khát chảy bỏng, đã yêu rồi chẳng muốn rời xa. Người ta cho Thương là bảo thủ cũng được, nhưng hạnh phúc là do chính mình lựa chọn. Thương rất thích hình ảnh một nhà văn, một người yêu viết lách. Lúc rảnh cô sẽ cùng mẹ làm trên cánh đồng, mùa nào thức ấy, vui cùng thiên nhiên.
.jpg)
Hai người Minh và Thương yêu nhau. Họ yêu nhau đắm đuối, Minh nhìn vào mắt Thương mà tan chảy trong vẻ đẹp ngọt ngào như mùa thu dịu dàng hương đồng nội. Thương yêu Minh một chàng trai lịch lãm và từng trải, một say đắm đôi khi bảo thủ như trong chính mùi hương còn lưu dấu trên vườn hoa hồng hay trên áo anh, Thương không biết nữa. Họ yêu nhau và tan vào nhau. Nhưng quan điểm về thành phố và thôn quê họ lại hoàn toàn trái ngược nhau. Minh kiêu hãnh với mùi hương và phố thị, Thương cho rằng hạnh phúc là nơi đồng quê trải dài trong mắt cô, đó là nơi cô thuộc về. Minh kiêu hãnh còn Thương kiên định. Họ ăn tối cùng nhau, đưa mắt nhìn nhau đầy yêu thương nhưng tuyệt nhiên không nói về chuyện tương lai. Mỗi người luôn tôn trọng quan điểm cá nhân của mỗi người.
Cũng đến ngày Minh phải rời nhà cậu Vinh để lên thành phố, dự án của Minh còn rất dài. Minh nắm chặt bàn tay Thương khẽ nói:
- Thương! Nếu em đi cùng anh về thành phố, anh sẽ thương lượng bố mẹ hủy hôn với Linh và xin phép cưới em.
- Em sẽ không về thành phố theo anh đâu! Nơi ấy không thuộc về em.
- Vậy còn việc chúng ta yêu nhau thì sao?
- Em không biết!
Thực ra Thương luôn hiểu rằng, thân phận của cô và Minh khác xa nhau nhiều lắm. Nhà Minh giàu có nức tiếng Hà Thành, những chuyện tình của Minh thì dài như thế kỷ. Một cô gái tên Linh nào đó sẽ hợp với Minh hơn, mặc dù Minh không yêu cô ấy. Nhưng cuộc đời này, người ta thường cưới nhau vì hợp, hơn là vì yêu.
Minh vuốt vài sợi tóc mai còn vương trên gò má Thương và ân cần:
- Em cứ suy nghĩ về câu hỏi của anh! Anh phải về lại thành phố thu xếp công việc, hãy đợi anh!
Buổi chiều mùa thu không có nắng, cơn mưa giống như mùa hạ cũ ở đâu ghé sang giăng mành trắng xóa những giọt rơi. Đứng dưới gốc cây trứng cá cạnh cột điện, mái tóc hạt dẻ của Thương ướt đẫm. Minh ôm trọn Thương vào lòng. Hai thứ mùi hương từ làng quê thanh bình phảng phất cùng mùi hương sang trọng nơi phố thị đan quện vào nhau.
Minh đi khuất ngõ, nơi Thương đứng cùng cơn mưa vẫn còn lưu lại đâu đây chút hương thơm.
© Nguyễn Thanh Nga - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Miền đất nhớ, nơi có người tôi yêu | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.






