Hôm nay là hạnh phúc
2021-09-21 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh
***
Tôi vẫn còn nhớ không khí lành lạnh và âm u của buổi tối hôm đó trong bệnh viện
Cả lớp tôi có mặt đầy đủ rất nhanh sau khi thông tin Huê bị đau bụng dữ dội phải cấp cứu. Không biết bạn nào đó đã nhắn được tin cho thầy trưởng khoa, thầy đến bệnh viện lập tức sau đó
Chúng tôi yên lòng khi nhìn thấy thầy
Điều mà chúng tôi không ngờ là những bác sĩ y tá ở đó đều từng là học trò của thầy, họ xưng hô kính trọng và lễ phép, một điều hai điều gì cũng dạ thưa thầy
Thầy đứng ra ký bảo lãnh cho Huê được mổ, bạn ấy được chẩn đoán bị đau ruột thừa. Các công đoạn tiếp theo cho ca mổ được diễn ra rất nhanh, tôi biết, là nhờ sự có mặt của thầy
Huê được đầy vào phòng mổ, chúng tôi đứng chờ bên ngoài, hồi hộp lo lắng, không ai chịu về. Ca mổ thành công, Huê bị đau ruột thừa thật, bác sĩ nói chỉ cần hai bạn ở lại để chăm sóc. Tôi và Khang được phân công ở lại. Tôi nhớ lúc đó đã gần mười hai giờ đêm. Mọi người về hết, trả lại cho bệnh viện Huế một sự tĩnh lặng, một không khí trầm mặc của đêm khuya. Lúc đó tôi cảm thấy lạnh và sực nhớ không mang theo bất cứ đồ đạc nào, vì nghe tin là rủ nhau chạy vội vào đây

Huê như đang ngủ say, vì thuốc mê vẫn còn, Khang nói nếu tôi mệt thì cứ nhắm mắt một lát, nhưng sao tôi ngủ được, tôi cứ đứng sát bên Huê mà nhìn, như sợ mình rời khỏi thì bạn tỉnh đậy lại hoảng sợ. Khang đi mua bánh mì cho tôi, bảo tôi phải ăn vì thức khuya sẽ đói, tôi cũng không ăn được khi xung quanh toàn là mùi của bệnh viện
Một tuần sau đó Huê được xuất viện, các bạn trong lớp thay nhau chăm sóc nên Huê hồi phục rất nhanh
Đó là câu chuyện của mấy chục năm trước, khi tôi đang ở Huế
Sao bỗng dưng tôi lại viết về câu chuyện này, hay vì người ta nói càng lớn tuổi càng hay hoài niệm về quá khứ về những gì đã qua. Chỉ là mỗi ngày mở mắt để đón một ngày mới, tôi lại tự nói với mình câu này
Hôm nay hạnh phúc của mình là gì?
Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh
Tôi thích câu nói của Chủ tịch nước
“Ở nhà là yêu nước”
Tôi ở nhà nhưng không ở yên một chỗ, tính tôi là vậy, tôi phải làm cái gì đó về tay chân, về đầu óc thì mới chịu được. Tôi viết mẩu chuyện nhỏ trên vì sáng nay nghe tin bệnh viện tỉnh đang phong tỏa khu nhà dịch vụ mười mấy tầng
Mọi người có thích viết như tôi không, tôi tin là với mỗi người thì có trăm ngàn câu chuyện để viết, chỉ là họ có thích chia sẻ không thôi
Đã hơn một tuần giãn cách, tôi đi mua thực phẩm, đi đổ xăng nên được nhìn thấy cả một thành phố im ắng lạ thường, ngay cả dòng người đang xếp hàng để vào Bách hóa xanh, cũng cách xa nhau trong im lặng. Gíá nhiều mặt hàng tăng gấp đôi, như trứng, như bún. Tôi đi nhanh rồi quay về nhà, không biết mỗi người sẽ chịu đựng được bao lâu
Tôi nhớ cái vẫy tay chào của vị Chủ tịch nước khi kết thúc chuyến đi thăm người dân ở thành phố mang tên Bác trên ti vi, tôi nhớ câu nói của Người
“Khi nào hết gạo thì bà con nhớ báo cho chính quyền biết”
Một câu nói vô cùng đơn giản mà bao la tình người, tôi chỉ có thể cảm nhận như thế
.jpg)
Tôi được nhận phiếu đi chợ nhưng nói thật là đến thời điểm này tôi chưa sử dụng. Con phố nhỏ nơi tôi sống vẫn nhà nào ở nhà nấy, của đóng then cài khi đồng hồ chưa chạy đến sáu giờ tối, nhưng mọi buổi chiều vẫn vang vang tiếng cười đùa của trẻ con, vẫn hình ảnh những chiếc xe đạp nhỏ xinh tung tăng khắp con hẻm, thậm chí các bé vững tin hơn với những vòng quay từ đầu hẻm đến cuối hẻm, vì chẳng còn xe máy chạy vào như những ngày bình thường trước kia
Có mấy bé trai chơi đá bóng bên cạnh nhà tôi, hình ảnh quả bóng tròn được in hằn rõ rệt trên bức tường bên hông nhà, là vô số những hình tròn với vết đen nhạt mờ, không hiểu sao tôi không thấy bực bội mà ngược lại lại thấy thích thú
Tôi nghĩ thầm
Chờ con trai về mẹ sẽ chỉ cho con xem, đó là dấu vết của quả bóng mà các em đã gửi lại nhà mình, con trai mẹ cũng là một tín đồ của bóng đá mà
Tôi rất lo cho sức khỏe của má tôi, nếu có gì bất ổn phải nhập viện trong những ngày này sẽ rất mệt, và tôi nghĩ tốt nhất, mỗi người tự biết chăm sóc tốt cho bản thân mình, vậy là dịch sẽ biến
Không còn những buổi sáng được ăn sáng bình thường ở cái quán quen thuộc, không còn nhìn thấy phố xá rộn ràng tưng bừng với những dòng xe cộ và dòng người đi lại, không còn được hòa mình vào những tiếng mua bán í ới của khu chợ trước nhà má tôi. Cuộc sống như đang chậm lại, mọi người như đang cùng im lặng
Tôi chỉ có thể tự làm mình vui bằng tiếng hát của chính tôi, ngay trong ngôi nhà nhỏ của tôi
Tôi biết ở nơi xa, ông xã tôi đang đi loanh quanh trong chỗ làm, kiểm tra công việc trong lặng thầm, hoặc là anh đang đánh đàn, đang hút thuốc, đang ôm lap. Con tôi thì đang miệt mài với những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên.
Tất cả đang giãn cách rất xa, nhưng trái tim chúng tôi thì lại rất gần
Mọi người thích nghe bài hát gì lúc này
Rợp trời thương ấy mấy màu xanh suốt
Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh
Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Người yêu tôi qua đời một mình trên giường bệnh | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.






