Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hôm nay là hạnh phúc

2021-09-21 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Hôm nay hạnh phúc của mình là gì? Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

***

Tôi vẫn còn nhớ không khí lành lạnh và âm u của buổi tối hôm đó trong bệnh viện

Cả lớp tôi có mặt đầy đủ rất nhanh sau khi thông tin Huê bị đau bụng dữ dội phải cấp cứu. Không biết bạn nào đó đã nhắn được tin cho thầy trưởng khoa, thầy đến bệnh viện lập tức sau đó

Chúng tôi yên lòng khi nhìn thấy thầy

Điều mà chúng tôi không ngờ là những bác sĩ y tá ở đó đều từng là học trò của thầy, họ xưng hô kính trọng và lễ phép, một điều hai điều gì cũng dạ thưa thầy

Thầy đứng ra ký bảo lãnh cho Huê được mổ, bạn ấy được chẩn đoán bị đau ruột thừa. Các công đoạn tiếp theo cho ca mổ được diễn ra rất nhanh, tôi biết, là nhờ sự có mặt của thầy

Huê được đầy vào phòng mổ, chúng tôi đứng chờ bên ngoài, hồi hộp lo lắng, không ai chịu về. Ca mổ thành công, Huê bị đau ruột thừa thật, bác sĩ nói chỉ cần hai bạn ở lại để chăm sóc. Tôi và Khang được phân công ở lại. Tôi nhớ lúc đó đã gần mười hai giờ đêm. Mọi người về hết, trả lại cho bệnh viện Huế một sự tĩnh lặng, một không khí trầm mặc của đêm khuya. Lúc đó tôi cảm thấy lạnh và sực nhớ không mang theo bất cứ đồ đạc nào, vì nghe tin là rủ nhau chạy vội vào đây

Huê như đang ngủ say, vì thuốc mê vẫn còn, Khang nói nếu tôi mệt thì cứ nhắm mắt một lát, nhưng sao tôi ngủ được, tôi cứ đứng sát bên Huê mà nhìn, như sợ mình rời khỏi thì bạn tỉnh đậy lại hoảng sợ. Khang đi mua bánh mì cho tôi, bảo tôi phải ăn vì thức khuya sẽ đói, tôi cũng không ăn được khi xung quanh toàn là mùi của bệnh viện

Một tuần sau đó Huê được xuất viện, các bạn trong lớp thay nhau chăm sóc nên Huê hồi phục rất nhanh

Đó là câu chuyện của mấy chục năm trước, khi tôi đang ở Huế

Sao bỗng dưng tôi lại viết về câu chuyện này, hay vì người ta nói càng lớn tuổi càng hay hoài niệm về quá khứ về những gì đã qua. Chỉ là mỗi ngày mở mắt để đón một ngày mới, tôi lại tự nói với mình câu này

Hôm nay hạnh phúc của mình là gì?

Câu nói ấy như một mệnh lệnh của cuộc sống này, không cho phép tôi yếu đuối hay nản lòng khi mà cả đất nước đang đứng trước thách thức rất lớn của dịch bệnh

Tôi thích câu nói của Chủ tịch nước

“Ở nhà là yêu nước”

Tôi ở nhà nhưng không ở yên một chỗ, tính tôi là vậy, tôi phải làm cái gì đó về tay chân, về đầu óc thì mới chịu được. Tôi viết mẩu chuyện nhỏ trên vì sáng nay nghe tin bệnh viện tỉnh đang phong tỏa khu nhà dịch vụ mười mấy tầng

Mọi người có thích viết như tôi không, tôi tin là với mỗi người thì có trăm ngàn câu chuyện để viết, chỉ là họ có thích chia sẻ không thôi

Đã hơn một tuần giãn cách, tôi đi mua thực phẩm, đi đổ xăng nên được nhìn thấy cả một thành phố im ắng lạ thường, ngay cả dòng người đang xếp hàng để vào Bách hóa xanh, cũng cách xa nhau trong im lặng. Gíá nhiều mặt hàng tăng gấp đôi, như trứng, như bún. Tôi đi nhanh rồi quay về nhà, không biết mỗi người sẽ chịu đựng được bao lâu

Tôi nhớ cái vẫy tay chào của vị Chủ tịch nước khi kết thúc chuyến đi thăm người dân ở thành phố mang tên Bác trên ti vi, tôi nhớ câu nói của Người

“Khi nào hết gạo thì bà con nhớ báo cho chính quyền biết”

Một câu nói vô cùng đơn giản mà bao la tình người, tôi chỉ có thể cảm nhận như thế

Tôi được nhận phiếu đi chợ nhưng nói thật là đến thời điểm này tôi chưa sử dụng. Con phố nhỏ nơi tôi sống vẫn nhà nào ở nhà nấy, của đóng then cài khi đồng hồ chưa chạy đến sáu giờ tối, nhưng mọi buổi chiều vẫn vang vang tiếng cười đùa của trẻ con, vẫn hình ảnh những chiếc xe đạp nhỏ xinh tung tăng khắp con hẻm, thậm chí các bé vững tin hơn với những vòng quay từ đầu hẻm đến cuối hẻm, vì chẳng còn xe máy chạy vào như những ngày bình thường trước kia

Có mấy bé trai chơi đá bóng bên cạnh nhà tôi, hình ảnh quả bóng tròn được in hằn rõ rệt trên bức tường bên hông nhà, là vô số những hình tròn với vết đen nhạt mờ, không hiểu sao tôi không thấy bực bội mà ngược lại lại thấy thích thú

Tôi nghĩ thầm

Chờ con trai về mẹ sẽ chỉ cho con xem, đó là dấu vết của quả bóng mà các em đã gửi lại nhà mình, con trai mẹ cũng là một tín đồ của bóng đá mà

Tôi rất lo cho sức khỏe của má tôi, nếu có gì bất ổn phải nhập viện trong những ngày này sẽ rất mệt, và tôi nghĩ tốt nhất, mỗi người tự biết chăm sóc tốt cho bản thân mình, vậy là dịch sẽ biến

Không còn những buổi sáng được ăn sáng bình thường ở cái quán quen thuộc, không còn nhìn thấy phố xá rộn ràng tưng bừng với những dòng xe cộ và dòng người đi lại, không còn được hòa mình vào những tiếng mua bán í ới của khu chợ trước nhà má tôi. Cuộc sống như đang chậm lại, mọi người như đang cùng im lặng

Tôi chỉ có thể tự làm mình vui bằng tiếng hát của chính tôi, ngay trong ngôi nhà nhỏ của tôi

Tôi biết ở nơi xa, ông xã tôi đang đi loanh quanh trong chỗ làm, kiểm tra công việc trong lặng thầm, hoặc là anh đang đánh đàn, đang hút thuốc, đang ôm lap. Con tôi thì đang miệt mài với những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên.

 

Tất cả đang giãn cách rất xa, nhưng trái tim chúng tôi thì lại rất gần

Mọi người thích nghe bài hát gì lúc này

Rợp trời thương ấy mấy màu xanh suốt

Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh

Mà em nghiêng hết ấy mấy về phương anh

 

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Người yêu tôi qua đời một mình trên giường bệnh | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Một tình yêu bình dị thật khó phải không em?

Một tình yêu bình dị thật khó phải không em?

Cuối cùng, cuộc đời nói ngắn cũng không phải là ngắn, mà nói dài cũng không phải là bất tận, chúng ta đều đã từng rất muốn trọn vẹn trong mọi chuyện nhưng đều không đi đến đâu. Trong đời này, muốn một tình yêu bình dị, cùng nhau già đi mà khó vậy sao?

Lòng vị tha

Lòng vị tha

Con người sẽ cảm thấy thanh thản, được tin yêu khi sống vị tha. Những mối quan hệ tốt đẹp theo đó cũng sẽ được hình thành.

4 cách chữa lành hội chứng sợ yêu để chào đón một cuộc tình mới

4 cách chữa lành hội chứng sợ yêu để chào đón một cuộc tình mới

Thật ra, hội chứng sợ yêu không đáng sợ như bạn nghĩ và cũng không khó để thoát khỏi nó. Chỉ cần làm theo những điều dưới đây, bạn sẽ nhanh chóng chạy ra khỏi bóng tối của cuộc tình trước, chào đón mối duyên tiếp theo đơm hoa kết trái.

Hạ Long và em

Hạ Long và em

Thảnh thơi dạo bước yên bình Đắm say non nước hữu tình quê hương. Trái tim loạn nhịp nghẹn lời Với em với cả biển trời Hạ Long.

5 thói quen vào cuối tuần giúp bạn thành công hơn: Nên nghỉ ngơi hoàn toàn hay tiếp tục làm việc?

5 thói quen vào cuối tuần giúp bạn thành công hơn: Nên nghỉ ngơi hoàn toàn hay tiếp tục làm việc?

Chúng ta hiếm khi đánh giá cao những thói quen nhỏ mà quyền lực trong việc thay đổi cuộc sống của chính mình. Cho dù bạn chưa quen với việc xây dựng thói quen hay bạn là một người đã có sẵn những thói quen riêng, hãy thử 5 thói quen cuối tuần này để tạo cho mình một tuần làm việc mới thành công.

7 loài hoa tượng trưng cho lời xin lỗi có thể bạn chưa biết

7 loài hoa tượng trưng cho lời xin lỗi có thể bạn chưa biết

Hoa có lẽ là một trong những ngôn ngữ đẹp đẽ nhất mà chúng ta sử dụng hàng ngày. Những bông hoa có thể được dùng thay cho lời chúc mừng, lời cảm ơn, lời chia buồn và cả lời xin lỗi thật lòng nhất.

Niềm cô đơn đẹp nhất

Niềm cô đơn đẹp nhất

Nhưng chị mới là người quyết định cuộc đời của chị, còn những nhỏ to tâm sự góp ý bên ngoài chỉ là những mong muốn và những yêu thương của mọi người dành cho chị.

Tình yêu đôi

Tình yêu đôi

Tôi rất thích từ mà anh hay dùng để gọi chị, anh không gọi chị là em hay gọi tên chị như những người chồng khác, mà anh gọi chị là nàng.

Sài Gòn mưa

Sài Gòn mưa

Có bao giờ bạn ngắm nhìn trời mưa Sài Gòn chưa? Mưa Sài Gòn đẹp đến nao lòng. Trời mưa càng làm tâm hồn những người xa xứ mang một nỗi buồn man mác.

Thương em

Thương em

Cũng vì anh, em chấp nhận tàn nhẫn Cũng vì em, anh hóa một người thường Trên đời này, có thể và không thể Cách nhau một chữ đó là thương.

back to top