Quyết tâm chống dịch Covid
2020-03-27 01:16
Tác giả:
Nguyễn Ngọc Bích
Cuộc sống mùa dịch xáo trộn bao nhiêu
Ngành giáo dục nghỉ Tết dài chưa hết
Thầy cô xoay đủ nghề kiếm thêm thu nhập
Học trò xả hơi vẫn ngao ngán thở dài.
Có biết bao nhiêu cửa hàng online
Quán hát, quán cơm, phòng trà, siêu thị,…
Vốn trước đây người ra vào không nghỉ
Theo chủ trương đóng cửa - ngừng kinh doanh.
Cũng phải kể đến nhân viên "The Bank"
Giao dịch giảm sâu bởi vì dịch bệnh
Người dân mải mê chống lại Covid
Thời gian đâu nghĩ tiết kiệm sinh lời?
.jpg)
Chẳng có lấy một phút để nghỉ ngơi
Là những lương y ở tuyến đầu "chống giặc"
Gác lại phía sau người thân, con cái
Không quản ngày đêm chiến đấu với tử thần
Dịch bệnh kéo dài Đảng lo nhất cho dân
Bởi số ca nhiễm cứ tăng lên không ngớt
Khuyên mọi người đồng tâm hiệp lực
Hãy cùng nhau ta ra sức chung tay.
Diệt dịch như diệt giặc ta sẽ thắng có ngày
Nếu biết chớp lúc này thời cơ đến
Đảng - dân một lòng, cùng nhau tiếp ứng
Dịch Covid tan- cuộc sống sẽ yên bình!
© Nguyễn Ngọc Bích – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Có những mối quan hệ trên mức tình bạn nhưng chẳng thể gọi là tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"












