Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

2019-09-19 01:30

Tác giả: Hiên


blogradio.vn - Có những mùa hoa không bao giờ nở lại rực rỡ một lần nào như mùa hoa xưa. Cũng như có những người mà quãng đời còn lại bạn chỉ có thể dùng để nhớ. Một đời người dài rộng đủ kiểu, quay qua quay lại chuyện của hôm nay lại trở thành chuyện của “ngày xưa”. Nhưng đáng tiếc tình cảm con người chẳng thể như vậy.

***

Tôi có một cô bạn thân từ những ngày thơ. Cô bạn này nhìn bên ngoài thì mỏng manh, tưởng như lớn tiếng cũng có thể làm cô ấy khóc. Nhưng không ai biết được cô ấy lại có thể sống một cách kiên cường và mạnh mẽ đến vây.

Lên trung học cô dạn dĩ hẳn ra. Nói và làm nhiều hơn. Người thích kẻ ghét chẳng thiếu. Và cô gặp một anh lớn hơn hai tuổi. Không biết do cuộc đời xui khiến thế nào mà cô lại yêu anh. Hai người lúc đó như hình với bóng tới nỗi cả nhóm gặp nhau đều hỏi người kia đâu nếu không đi cùng nhau. Nhưng cuối cùng hai người vẫn chấp nhận bỏ lỡ nhau. Bất ngờ, nhẹ tênh vào một sáng êm ả của Sài Gòn. Lúc ở dưới quê hai người muốn tìm nhau còn biết nhà biết cửa. Còn lên Sài Gòn rồi có trăm nẻo đường, muôn ngã tư, vạn con hẻm. Họ không gặp nhau từ đó.

Bạn tôi yên ắng lạ thường. Không khóc, không nhậu, tất cả sinh hoạt của cô vẫn diễn ra đều đặn. Cô bắt đầu xây dựng tương lai cho mình. Và tương lai không có anh ấy. Tôi hỏi cô lý do. Cô nói “Đủ đầy rồi. Không muốn lưu luyến thêm.” Tôi thắc mắc giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Cô nhấp ngụm cà phê mà lâu rồi không uống, cười bình thản mà đáp: “Tình yêu không thể chấp nhận nhìn người mình thương thương thêm một người con trai khác. Chẳng có lỗi lầm gì ở đây cả. Chỉ trách cuộc đời lắm nỗi trái ngang quá mà thôi.”

hẹn một mai

Cô uống cạn phần cà phê còn lại rồi lôi cuốn sách ra đọc. Còn tôi ngồi thẫn thờ một lúc, chốc lát ngước nhìn trời. Hồi lâu mới khẽ hồi âm “Ừ. Một đời người sao lại dài đến vậy?”.

Bẵng đi một thời gian tôi không còn nghe cô nhắc gì về chuyện tình cảm nữa. Một hôm cô hẹn tôi ra quán quen báo tin cô đang thất tình. Hai đứa nhậu một trận đã đời mà không nói lời nào. Sáng hôm sau cô mới nói vài câu ngắn ngọn tóm tắt chuyện tình cảm của hai người. Chẳng qua hai người bạn thân va vào nhau đến gãy gọn tình cảm. Cậu bạn của bây giờ lại là anh ấy của những năm về trước. Tôi thở dài thườn thượt: “Số gì mà xui vậy. Coi ra mày có điềm rồi. Ế suốt đời nha con.” Bạn vẫn cười như ba năm trước, chỉ có câu trả lời là khác: “Thôi mình gắng sức mà người ta  chọn từ bỏ. Vậy còn làm gì được nữa.”

Người ta nói sau mỗi lần yêu, con người ai cũng thay đổi. Bạn tôi cũng vậy. Cô không kể gì nhưng tôi biết lần này cô ấy còn buồn hơn trước rất nhiều. Nhờ vậy mà tôi nhận ra vài thứ hay ho trong chuyện tình cảm. Lúc trước tôi cũng đơn thuần nghĩ sẽ rất may mắn khi tìm được một người mình thương vừa hay cũng cảm mến mình. Sau này mới hay người mình thương cũng thương mình chưa hẳn đã là nhân duyên tốt.        

Cuộc sống ngày nay công tâm mà nói con người ta rất dễ phải lòng nhau. Tin nhắn qua lại quan tâm, vài lần hẹn hò, những ngày cùng nhau đi qua khó khăn. Vậy là muốn cùng một người đi qua bão giông. Có những người bạn chỉ dừng ở chữ thương. Nhưng có những người bạn bất chấp cái hiển nhiên của cuộc sống, sẵn sàng hạ lòng tự trọng của mình để đeo đuổi. Bởi vì bạn không muốn mất họ. Bởi vì bạn sợ phần đời sau này sẽ không thể tìm được một người như vậy. Người ta nói rất nhiều về sự lạc quan. Khi bạn từ bỏ một cuộc tình thì sau này bạn vẫn còn nhiều cơ hội để chạm vào một cuộc tình khác. Nhưng sau này bạn có còn tha thiết yêu đương nữa không? Sau này người kia có khiến bạn chấp nhân từ bỏ để có được một tình yêu bình yên đến cuối đời? Sau này của sau này, sẽ ra sao?

hẹn một mai

Có những mùa hoa không bao giờ nở lại rực rỡ một lần nào như mùa hoa xưa. Cũng như có những người mà quãng đời còn lại bạn chỉ có thể dùng để nhớ. Một đời người dài rộng đủ kiểu, quay qua quay lại chuyện của hôm nay lại trở thành chuyện của “ngày xưa”. Nhưng đáng tiếc tình cảm con người chẳng thể như vậy. Có vài chuyện bạn để trong lòng, day dứt mãi chẳng ngưng. Bởi vì chúng ta không còn là những đứa bé mau khóc mau nín, mau giận mau hòa. Và mau quên.

Bạn tôi không dừng lại quá lâu để ngẫm nghĩ về tình cảm của mình. Cô bắt đầu một công việc mới và tìm những trải nghiệm khác lạ để làm mới chính mình. Nhưng bạn cũng biết một đứa trẻ bao giờ khi bắt đầu tập đi cũng lạch bạch té lên té xuống, chạy nhảy quen đường xá rồi thì có khi chẳng chịu đứng lại. Chúng ta cũng vậy. Bì bõm bơi lội một thời gian rồi cũng tìm được làn bơi phù hợp với mình. Và cũng chính nhờ một đời quá dài nên không thể chỉ mãi dùng nó trọn vẹn thương một người.

Tự dưng một sáng cô hẹn tôi cà phê. Cái vị đắng đắng nhưng luôn làm con người mê mẩn, đặc biệt là mỗi sáng ở dọc các hàng quán quen thuộc. Chúng tôi thấy nhà đối diện có một anh chàng chắc tầm hai mươi mấy, diện áo phông trắng vừa hợp dáng người. Anh lui cui lấy chân mở gác chân hai bên xe cho cô bạn gái mặc chiếc đầm trắng xinh xắn vừa mở cổng bước ra. Anh hạ xe cho cô bạn gái bé xinh leo lên. Hôm nay chủ nhật lại còn đúng Noel nên bao cặp đôi đèo nhau đi chơi. Cô bạn tôi và tôi im lặng uống thêm vài ngụm cà phê. Trời hôm nay nắng vừa lên. Rất đẹp.

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng. Những chuyện đơn giản như thế nhưng phải mất rất lâu chúng ta mới hiểu được. Thương một người không phải list ra các điều kiện có cái này thiếu cái kia, mà là vừa đúng lúc gặp người mà không vì bất cứ điều kiện nào tự bản thân không thể cưỡng chế được.

Chỉ là một đời sao lại dài như vậy? “Em tìm được anh vào một ngày nắng rất đẹp, dưới cùng một bầu trời chúng ta vẫn lẻ loi đi về một mình. Đáng tiếc là khi mình tìm được nhau giữa một đời phong ba bão táp lại chẳng có gì trong tay, ngoài tình cảm bất chấp mọi số phận và thời gian.”

© Lạc Yên – blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Gặp người không đúng lúc

Hiên

Mong chúng ta đi khắp núi sông này, sống được một đời xứng đáng!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Quá khứ đau lòng đến mấy cuối cùng cũng nhẹ như mây

Chúng ta phải học cách quên đi một người đã trở thành quá khứ, bởi lẽ họ không thuộc về tương lai của chúng ta. Tôi đã tìm được người yêu thương mình, tôi vui vẻ, tôi hạnh phúc. Anh cũng thế, anh đã làm đám cưới, cô ấy mặc váy cưới rất xinh. Mọi thứ đã qua và chuyện buồn ngày xưa đã trôi nhẹ vào quá khứ.

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Tiền nhiều để làm gì khi chẳng có thời gian cho những người mình yêu thương?

Đừng để một mình ta đi trên con đường trải đầy tiền mà ngoảnh mặt lại không có bóng dáng của người mẹ, người cha, người chồng, người vợ, và những đứa con đáng yêu. Thậm chí là không còn sự sống để tận hưởng chúng thì lúc đó tiền có còn quan trọng nữa không?

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, yêu thương cũ anh chẳng thể nào quên được

Em à, những ký ức đẹp chúng ta từng có với anh chưa từng là thói quen và tình yêu dành cho em càng không phải là thói quen khó bỏ. Có thể bây giờ anh vô cùng đau đớn, nhưng anh sẽ chờ em trở về theo cách khác. Mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn.

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

An nhiên giữa cuộc đời vội vã

Cuộc đời này vốn thật đẹp như thế, tròn trịa tinh khôi, chỉ là em đã bị cuốn theo những muộn phiền nên đôi khi thấy mình lạc lõng. Em trở lại với công việc bằng một tinh thần mới lạc quan hơn, em nhìn xung quanh bằng đôi mắt trìu mến và bao dung hơn.

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Rồi cũng sẽ có ngày mẹ xa con

Từ lúc nào đó, con chợt nhận thức ra sự cao cả của lòng mẹ là lớn lên từ những điều bình dị nhất, và con quen rồi hai tiếng gọi: “Mẹ ơi…”

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Ký ức tuổi thơ bên chị, với tôi luôn đẹp và bình yên nhất

Thời gian đã đổ lên lưng tường đầy rêu phong, nhưng ký ức tuổi thơ bên chị nó còn mãi trong tôi, như một bộ phim quay chậm ghi lại những khoảnh khắc rất êm đềm, lặp đi lặp lại làm người xem ấn tượng mãi không thôi. Tôi nhớ tiếng rao của chị, hồi đó tôi hay đi sau lưng chị cười chọc vì tiếng rao lớn mà chả có ai mua. Thế mà bây giờ tôi lại rơi nước mắt khi nhớ tới tiếng rao "Ai mua khoai mì không" đứng trước di ảnh chị, miệng tôi cứ gọi "Chị Nguyệt ơi, em đã trở về”.

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ đã khác ngày xưa

Em bây giờ không giống như xưa Hay suy nghĩ chuyện vu vơ rồi khóc Ủ rũ muộn phiền, lười soi gương chải tóc Yếu đuối vô cùng, cần lắm được chở che.

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Thanh xuân à, cậu là người tớ từng thương!

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ mặc dù không rực rỡ nhưng có thật nhiều cảm xúc đặc biệt. Tớ sẽ tập quên đi cậu, quên đi mối tình đơn phương này. Và một ngày nào đó, tớ sẽ mỉm cười và nói cho cậu biết “Cậu là người tớ từng thương”.

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tình yêu đơn phương của tôi, hãy thật hạnh phúc nhé!

Tôi chỉ biết im lặng, có thể cô ấy hiểu hoặc thậm chí không hiểu nỗi niềm cô đơn này của tôi lúc này. Nhưng có lẽ tình yêu đơn phương ấy, tình yêu vừa muốn nói cho em biết vừa không muốn đánh mất em tôi đành chọn im lặng và mong em hạnh phúc.

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Ai cũng cần được tôn trọng, phải không?

Hắn muốn trả lời cô bé con đáng yêu khi nãy “Chú có mũ to đẹp, màu xanh bởi vì chú chạy xe ôm cháu ạ”. Và nếu như, ở cuộc đời này, ai cũng ngắm nhìn người khác bằng đôi mắt trong veo, ngây thơ của cô bé, có lẽ sự phân biệt giữa người với người sẽ không còn nữa.

back to top