Những mùa bão thương nhớ
2019-10-08 01:20
Tác giả:
Hiên
blogradio.vn - Những mùa bão thương nhớ lại thỉnh thoảng trở về. Càng trong giông bão con người lại càng mạnh mẽ và lạc quan hơn. Chỉ là giữa thành phố mà cái hiện đại đang giả vờ bao trùm lên lối sống lạc hậu này, không biết niềm tin đó tồn tại được bao lâu.
***
Nhớ hồi đó cách đây cũng hơn mười năm, bão về đợt đó lớn giật mình. Mà nhà tôi lúc đó còn bằng lợp bằng lá chưa sửa sang được như bây giờ. Cha mẹ tôi ra ở riêng mới mấy năm nên thiếu trước hụt sau đủ đường. Chị em tôi thì đang tuổi ăn tuổi lớn nên đâm ra nghèo mãi chưa thấy khá. Lúc đó trời đen thui cả ngày mà chẳng thấy động tĩnh gì. Tôi chạy loanh quanh xóm cùng mấy đứa nhóc ngó nghiêng thấy nước sông dâng lên tận nhà của bà Chín Đờn Cò xong xóm. Nhà bà đông con nên nghèo nhất xóm, lại nằm cạnh mé sông. Bình thường nước lên là đám cỏ um tùm trước nhà đã ngập không thấy ngon đâu. Nay dòng nước đục lênh láng khắp nhà. Con sông êm dịu hôm nay bỗng cuồn cuộn từng đợt nhỏ. Tiếng ù ù tứ phía càng ngày càng mạnh kéo theo cây cối nghiêng ngả, cả đám ù té chạy vèo về nhà. Mấy trận giông thổi qua chưa kịp mưa thì hai cây khuynh diệp cuối cùng sau nhà đã ngã ngang, mủ ứa ra đỏ như nước sơn chảy theo cơn bão kéo về. Tôi nhìn hồi lâu, mắt cứ ươn ướt mà không hiểu tại sao.

Mưa trút xuống liên tục như sợ con người sẽ quên nó giữa những ngày nắng nóng oi bức. Căn nhà lá xiêu vẹo chống chọi với ông trời. Bao nhiêu thau thùng lấy hết ra mà nước vẫn cứ rớt rơi xuống nền đất lạnh ngắt, lỗ dột thì càng ngày càng to. Má túm lấy hai cái tấm ni lông rộng thùng thình trắng đục bọc lại cho hai chị em tôi, dặn đứng sẵn ngay cửa đi “Nhà có sập thì chạy qua nhà bà Năm liền nghe”. Nhà bà Năm cao to, tường sơn xanh rêu chắc chắn nhứt trong xóm. Lúc đó, má lẩm bẩm nói "Bởi tao mới nói bây ráng học. Học để hết nghèo chứ vầy quài đâu có đặng". Mà lúc đó tôi chỉ tự hỏi “Hổng biết cái lều nhỏ mới làm ban sáng với lũ nhóc trong xóm nằm ở phía sau ruộng nhà còn không? Sao mà thấy mênh mông nước đục ngầu!”. Đang định hỏi má thì cây trâm ổi ngay cửa bị mưa quật tan tác, hoa bay táp vào mặt. “Thôi, mai mốt xây lại cái tổ khác vậy”...
Bây giờ gia đình tôi đã có một ngôi nhà rộng hơn, đẹp hơn và cứng cáp hơn. Miền Tây quê tôi cũng thưa dần những cơn bão. Nhưng cây trâm ổi năm nào bị mất giống đã không còn trồng lại được nữa. Thay vào đó là hai hàng bông móng tay tôi xin từ nhà nhỏ bạn cùng xóm về tự tay trồng. Bông móng tay hai màu hồng đỏ tươi tắn nên má cũng thích, nói nhìn nó vui vui cũng đỡ buồn. Tuổi trẻ tôi rong ruổi trên giảng đường và những chuyến đi. Mỗi lần về nhà tôi lại chẳng ngắm bông móng tay tự mình trồng được bao lâu như lúc còn quẩn quanh bên cây trâm ổi xưa. Mùa bão năm đó tôi không phải mất hai cây khuynh diệp và cây trâm ổi. Cái tôi mất là môt khoảng trời nhỏ của riêng mình.

Năm nay bão về khi mà bao tấm lưng vẫn đang nai ra bươn chải kiếm sống, không biết ở quê bà con đã thủ sẵn vài thùng mì gói, mấy chục trứng với mấy con mắm linh chưa. Tôi lại nghe văng vẳng lời má bên tai “Bởi tao mới nói bây ráng học. Học để hết nghèo chứ vầy quài đâu có đặng. "Khi lớn lên con không còn mong ước giàu có sang trọng thật lớn, chỉ hi vọng bản thân hạnh phúc với đồng tiền chính mình làm ra. Người thì kiếm việc, kẻ lại tìm đam mê.
Vừa nghĩ miệng tôi vừa nhai miếng trứng chiên thơm phức bỗng dưng thấy đăng đắng. Tự nhiên nhớ vị mặn của kho quẹt ăn với cháo trắng ghê. Rồi còn nhớ tô mì chua cay húp xì xụp trong những ngày mưa lênh láng khắp nhà, chảy cả vào lòng người. Một món ăn ngon chưa hẳn là vừa miệng. Một công việc mà hàng tháng mấy chục triệu chưa chắc đổi được vài ngày thoải mái. Một góc nhà nhỏ bình yên, một quán cà phê ngập tràn tĩnh lặng chưa hẳn ủ âm được một tâm hồn lạnh. Bởi tâm động thì nơi nào cũng là bão giông.
Những mùa bão thương nhớ lại thỉnh thoảng trở về. Càng trong giông bão con người lại càng mạnh mẽ và lạc quan hơn. Chỉ là giữa thành phố mà cái hiện đại đang giả vờ bao trùm lên lối sống lạc hậu này, không biết niềm tin đó tồn tại được bao lâu. Như ai ai cũng tấm tắc khen ngợi, thi nhau đánh giá đàn bà con gái giỏi giang, đảm đang dựa trên tất cả những tổn thương và hy sinh của họ cho gia đình. Nhưng đàn bà – sinh ra đã đáng được trân trọng như một người bình thường của xã hội. Sài Gòn lại bắt đầu những ngày mưa. Sài Gòn cũng có những con đường ngập lênh láng cản bước chân của bao người tất tả trong mưa với bộn bề lo toan.
© Hiên – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Ít ra còn có anh
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống








