Chị ơi, lại một mùa mưa bão nữa về rồi
2019-09-05 01:20
Tác giả:
Mita Vo
blogradio.vn - Những ngày này mưa nối tiếp mưa, bão nối tiếp bão. Ở quê mình đang mưa to gió lớn, không biết ở bên chị có nắng ấm hơn không?
***
Những ngày này mưa nối tiếp mưa, bão nối tiếp bão. Ở quê mình đang mưa to gió lớn, không biết ở bên chị có nắng ấm hơn không? Nằm trong chăn ấm nệm êm nhưng em vẫn không thôi nhớ về chị, về những ngày mưa nguồn suối lũ những năm tháng ấy…
Em nhớ…
Mưa thì rất to mà chái bếp nhà mình thì rất nhỏ. Chái bếp được ba làm bằng cách trét bùn với rơm khô. Mùa nắng thì không sao nhưng mỗi lần mưa đến là chái bếp lại bị dột và ướt sũng nước. Ba mẹ phải kê tạm vài ba viên gạch chỗ nền đất khô ráo hơn để có thể thổi cơm, xung quanh phải che chắn bằng mấy miếng bìa giấy để không bị mưa tạt gió thổi. Bữa cơm mưa bão ngày ấy chỉ với dăm miếng dưa cà mà sao ngon đến thế! Bên ngoài trời mưa vẫn cứ mưa, ba mẹ, chị và em ngồi quân quần bên mẹt cơm nóng hổi. Hai chị em hồn nhiên cầu mong mưa to hơn nữa để có thể được nghỉ học ở nhà mà đâu biết rằng ba mẹ đang nặng gánh âu lo vì lúa ngoài đồng đã chìm trong biển nước, và đàn gà ba mẹ dày công chăm sóc nay đã không còn.

Em nhớ…
Có những ngày không chỉ là mưa thôi mà còn là bão nổi. Căn nhà gỗ ọp ẹp, mong manh trước trận cuồng phong. Căn nhà dưới đổ sập trước sự run sợ của mẹ và hai chị em. Mấy miếng tôn lợp trên mái nhà lần lượt bị gió bão cuốn bay đi. Hai chị em ngồi nấp dưới bàn học, đưa đôi mắt sợ hãi nhìn về phía ba. Ba vẫn đang chống chọi với cơn bão, cố níu giữ lấy những miếng tôn mỏng manh còn sót lại để hai chị em không phải bị ướt. Hai chị em sợ lắm, gào khóc kêu ba xuống vì sợ ba cũng sẽ bị cơn cuồng phong cuốn đi mất. Lần đầu tiên, hai chị em thôi không mong mưa bão để được nghỉ học nữa.
Em nhớ…
Bão đi qua thì lụt cũng vừa tới. Nước dâng lên đến hai phần ba căn nhà của mình. Căn nhà sau trận bão lúc này chỉ còn lại căn gác xếp với mấy miếng tôn thủng lỗ chỗ, chỗ có chỗ không, chỗ ướt chỗ ráo. Bố mẹ chèo ghe theo bà con hàng xóm để vớt đồ đạc bị cuốn trôi và hi vọng tìm được cái gì đó cho bữa tối. Hai chị em nằm co ro trong căn gác xép chật chội và tối mịt, lắng nghe tiếng mưa rơi nặng hạt trên miếng tôn ngay sát trên đầu. Ước ao những ngày đó của hai chị em chỉ là bố mẹ trở về với cọng rau, đọt chuối.
Em lại nhớ…
Nước lụt bắt đầu rút khỏi thềm nhà. Hai chị em lội nước, phụ giúp bố mẹ dội sạch bùn non và kê lại đồ đạc trong nhà. Nắng mới lên, mọi người hân hoan vì cũng may không có ai bị gì sau cơn bão. Nhà mình cũng chẳng còn lại gì ngoài cái lu đựng nước và dăm ba cái nồi cũ ba mẹ còn vớt kịp. Ba mẹ đặt 2 chị em lên ghe, vượt qua khe nước lớn, băng đồng ruộng, hi vọng vớt được những hoa màu còn sót lại. Trời ập tối, ba mẹ cũng vớt được ít rau khoai còn ngập trong bùn nước và bẻ được mấy đọt măng non. Bữa tối tạm bợ trên chiếc giường tre ọp ẹp và tù mù dưới ánh đèn dầu. Bên ngoài những con ểnh ương vẫn không ngừng kêu. Hai chị em thẩn thờ nhìn qua khe cửa và nhớ về những ngày nắng ấm …
Biết bao nhiêu mùa mưa bão như vậy đi qua rồi chị nhỉ? Giờ đây, cuộc sống gia đình mình đã ổn hơn. Ba mẹ và hai chị em không còn lo sợ mỗi khi nghe tin đài báo bão như trước nữa. Nhưng trong giấc mơ nhiều đêm, em vẫn còn mơ thấy chị, thấy cả nhà mình đang ngồi ăn bắp khô rang, và nghe bản tin báo bão trên chiếc đài nhỏ chạy bằng pin. Em còn nghe thấy giọng ba nặng nhọc: “Không biết bao giờ nước mới rút hết đây?”
© Mita Vo – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình: Tạm biệt tuổi thơ đến lúc phải lớn rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”









