Đi qua những mùa bão
2016-10-26 01:15
Tác giả:
Lắng nghe bài hát Quê hương tuổi thơ tôi - Mỹ Tâm
Những ngày này, nghe thông tin về bão lũ ở quê, lòng thấy nghẹn ngào. Chợt nhớ về những mùa bão đã đi qua trong cuộc đời. Những kí ức tưởng như mới của ngày hôm qua nhưng lại là quá khứ quá xa xôi.
Sài Gòn cũng mưa, Sài Gòn cũng ngập, nhưng cái ngập nơi đây sao thấy nó cứ bình thường trôi qua, chẳng có gì đáng bận tâm hay suy nghĩ. Chẳng qua chỉ là chút khó chịu vì tắc đường, chút sợ sệt vì xe chết máy, hay cũng có những nỗi lo khác, như đồ trôi bồng bềnh, xe máy bị cuốn trôi. Nhưng nỗi lo đó không sâu, không khắc khoải như mùa bão lũ ở miền Trung.
Tôi sinh ra nơi vùng quê xa xôi, có con sông Đào quanh năm chảy, có rừng thông gió thổi vi vu, có đồng ruộng xanh tươi bốn mùa. Quê hương đó vốn đã đẹp, giờ lại thêm đẹp hơn nữa đối với những người con xa quê, vì nó còn vấn vương một nỗi nhớ vô bờ. Tuổi thơ nơi quê đó, tôi đã trải qua những mùa bão đầy ắp kỉ niệm.
Lúc còn bé, lúc gia đình có 4 người, trong ngôi nhà cũ, tường vôi và đá, mái ngói cũ. Cứ mỗi lần bão tới, sau đó kéo theo mưa, là cứ phải chuẩn bị nến, thau chậu để hứng nước. Không biết kí ức mơ hồ hay tưởng tượng mà trong đầu tôi lại xuất hiện cái cảnh cả nhà ngồi bên mâm cơm, có rau muống luộc và vừng lạc, không thì thêm bát cà muối. Dưới ánh nến bập bùng, ngoài trời gió thổi ào ào, nước vẫn tích tắc chảy trong những chậu hứng nước. Ăn xong hai chị em lại chơi mấy trò nghịch dại, không thì lại chọc nhau khóc chí chóe, rồi mẹ lấy roi đánh cho tét đít. Bố thì ra kiểm tra xem ao có bị tràn không, lỡ tràn cá thoát ra thì lại khổ. Xong rồi đắp chăn đi ngủ chờ cơn bão đi qua.

Sáng hôm sau, tất nhiên là được nghỉ học rồi, sẽ theo mấy người ra đồng xem bắt cá, không thì nghịch nước ngoài đường, rình xem có cá ở cái mương trước nhà hay không. Bữa cơm ngày sau bão hầu như nhà nào cũng có cá. Kể ra bão đáng sợ thật, nhưng cái không khí lúc nó đi qua mới trong lành làm sao. Lúc đó bạn sẽ chỉ muốn đứng hít hà cái mùi của cỏ cây, mùi của bùn đất. Tất cả mọi thứ như được gột rửa, cây cối trong lành. Con người cũng tạm gác lại cái bộn bề lo toan của cuộc sống, trở về với gia đình và những điều bình dị nhất. Hầu như ai cũng ra đồng bắt cá, nhà nào bắt được nhiều thì bán, không thì mời nhau nhậu nhẹt đủ thứ.
Lúc còn bé, lúc chưa hiểu nhiều về cuộc sống, tôi lại thích cái không khí của những cơn bão và những trận lũ mang lại. Cái đơn giản đầu tiên đó là được nghỉ học, còn nếu có cố gắng đi học thì đến lớp cũng rất vắng, hầu như học chơi chơi một tí rồi về. Mà cái cảm giác đi học trời mưa lũ cũng hay, xắn quần xắn áo, mặc áo mưa, người ướt nhẹp. Lúc học cấp 1, có đợt mưa lớn, nước từ khe suối và cái đập trong núi chảy ra làm đường đi học bị cản trở, đi qua cái đoạn nước đó phải có người lớn bế không thì ngồi trên xe đạp rồi đẩy qua. Mà cái cảm giác qua được rồi mới đã làm sao, còn tranh thủ lấy chân khươ khươ tí nước.
Rồi cũng nhớ những mùa bão ôm ngoại ngủ. Kí ức về ngoại không còn nhiều nhưng sao cái cảm giác vẫn như in, an toàn và ấm áp. Cái mùi trầu phải trong hơi thở của ngoại, cái mùi đó sao gần gũi và thân thương biết bao nhiêu.
Lớn lên một tí, lúc nhà vắng người hơn, thì những mùa bão cũng khác đi. Trong kí ức của tôi không có nhiều về giai đoạn này. Chỉ nhớ một cơn bão, hình như rất mạnh. Lúc này đã xây nhà mới, to đẹp hơn nhiều, tường gạch và mái tôn, có ke chống bão nữa. Lần đó có 2 chị em ở nhà. Mất điện, gió thổi ào ào, cái mái nhà không hiểu nước từ đâu chảy xuống tràn trên trần nhà, bắt đầu chảy xuống cầu thang. Rồi cậu với hai anh sang, thiết kế lại các kiểu. Đêm đó ông anh ở lại ngủ với đứa em. Thật ra cũng khó diễn tả cảm giác của mình lúc đó. Chắc lúc đó mình sẽ ngồi trong phòng, ánh nến bập bùng, nghĩ xa vời về cuộc sống, về những điều xung quanh, bên ngoài gió rít, mưa xả xuống mái tôn bùng bùng...

Có những mùa bão đi qua làm mọi thứ xác xơ và tiêu điều. Buồn nhất chắc là mùa bão làm cái cây xà cừ nhà mình bị đổ. Cái cây đó là nơi mà mỗi trưa hè bọn trẻ con cả xóm lại tụ tập, rồi lấy trái xà cừ làm kèn. Dưới gốc xà cừ đó có biết bao nhiêu kỉ niệm. Thế mà nó đã gục xuống ngang đường. Trận bão khủng khiếp đó cũng làm mấy cây tràm đổ xuống mái nhà cậu, vỡ ngói.
Cũng nhớ về những mùa bão đi theo ông anh họ chạy xe máy giữa đường ngập, đi xem lụt như thế nào. Dường như bão cũng là lý do để cho những người thân có dịp quan tâm đến nhau hơn. Để cho những con người nên miền quê đó có cơ hội xích lại gần nhau hơn.
Quê mình mưa bão nhưng không ngập nhiều như những nơi khác, vì địa hình khá thoáng và nước cũng dễ rút. Vậy nên không có cảnh phải ngồi trên nóc nhà chờ cứu trợ, hay chưa bao giờ trong tình trạng không thể tiếp cận. Vậy mà mình đã thấy thương, thấy xót rồi. Nghĩ đến những vùng xa xôi hơn, hình ảnh những đứa trẻ ló đầu ra từ mái nhà, những người mất tích, bị nước lũ cuốn trôi...
Bão lũ là chuyện ông trời, có muốn tránh cũng không được, nhưng mong những mùa bão đi qua đừng khốc liệt, hãy đi qua nhẹ nhàng và để lại những kí ức đẹp đẽ như tôi đã có. Đừng để lại những nỗi đau mất mát, chia li...
© Nguyễn Thị Hồng – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.







