Hãy lưu giữ kí ức tuổi học trò
2022-10-22 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Bày ra biết bao nhiêu trò trốn học, ăn vụng, nghịch ngợm, phá phách của tuổi học trò. Ngồi ngóng chờ từng phút giây hết tiết hay mong chờ ngày được nghỉ học.
***
Không biết các bạn như thế nào, chứ đôi khi tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên tôi đi từng bước vào ngôi trường tiểu học, được mẹ dắt dìu đi trên con hẻm nhỏ, khoác trên mình bộ đồng phục màu xanh cùng với chiếc cặp nhỏ nhắn. Bước vào ngôi trường đầu tiên với bao cảm xúc mớI lạ, gặp được giáo viên đầu tiên, làm quen với những người bạn đầu đời. Tập hát bài Quốc ca, Đội ca cùng chiếc khăn quàng đỏ. Giải những con số đầu tiên hay viết một bài văn miêu tả. Sống chỉ biết vui đùa, rong chơi mang theo những niềm vui, cảm xúc tích cực đến với xung quanh, không hề biết đến khái niệm "âu lo" là gì. Tôi tự vẽ nên cho mình bức tranh cuộc đời với muôn sắc màu tuổi thơ, trong sáng. Khoảng kí ức 5 năm ấy chính là nơi bắt đầu và là nền móng quan trọng ảnh hưởng đến các chặng đường kế tiếp của cuộc đời ta.

Thoáng chốt, 5 năm trôi qua như một cơn gió lướt qua thật nhanh, cứ bay cao, bay xa mà không ngẫn ngợi điều chi mà thẳng tiến vào cánh cửa cấp 2 đầy điều mới lạ hơn nữa, nơi có lẽ đối với nhiều học sinh là khoảng trời đẹp nhất. Bởi nơi đây chứng minh câu nói “Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò’’ như một chân lý muôn thuở qua bao thế hệ. Khoảng cấp 2 chính là tuổi trưởng thành và phát triển nhanh nhất về cả ngoại hình lẫn tư duy, suy nghĩ. Chính chúng ta phải tìm hiểu thêm nhiều thứ mới, khát khao phát triển bản thân và thích thể hiện chính mình. Bày ra biết bao nhiêu trò trốn học, ăn vụng, nghịch ngợm, phá phách của tuổi học trò. Ngồi ngóng chờ từng phút giây hết tiết hay mong chờ ngày được nghỉ học. Bốn năm này không lướt qua nhanh nhưng cũng không quá chậm rãi, nó từng bước một đọng lại trong tôi nhiều cảm xúc và kí ức tốt đẹp. Để rồi khi đã bước đi đến cánh cửa cuối cùng của đời học sinh - cánh cửa cấp ba, tôi mới nhận ra rằng mỗI khoảng thời gian dù ngắn hay dài cũng có nét đặc sắc của riêng nó. Khó có thể tìm thấy những cảm xúc ở cấp 3 giống như cấp 2 hay cấp 1 ở năm cấp 3.
Ở cánh cửa cấp 3, nơi áp lực học hành trở thành điều thường ngày là chuyện tất yếu. Nơi tình yêu tuổi học trò chớm nở những cảm xúc yêu đầu tiên. Và là nơi con người ta luôn tìm đến những niềm vui và kỉ niệm cuối cùng khi kí ức học trò còn có thể viết tiếp trên trang giấy cuộc đời. Ta nên tạo cho mình những cảm xúc và khoảnh khắc sâu đậm nhất, để khi hoa phượng lại nở, chia xa bạn bè, thầy cô, ta không phải ngậm ngùi mang theo nỗi buồn mang mác trong lòng. Bởi lẽ, thời gian không thể chậm lại mà chỉ có thể luôn hướng về phía trước, trân trọng từng phút giây của cuộc sống là điều cần thiết. Đặc biệt là dưới mái trường luôn bảo vệ ta khỏi mưa giông bão lũ, nơi thầy cô là những người lái đò chèo giữa phong ba đưa ta đến phía cuối chân trời. 12 năm là khoảng thời gian ngắn ngủi của cả đời người, hãy sống và tạo nên nhiều ý nghĩa để không phải hối tiếc điều chi.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tháng 12 ấy, tôi thấy nắng về trong gió đông | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ba ơi, con nhớ ba nhiều lắm
Ba chưa từng được đi đến trường học như người ta. Vì ba là trẻ mồ côi và chân lại tật, một mình ba phải tự kiếm sống mưu sinh. Ba chưa từng oán hận ba mẹ ba vì đã bỏ rơi ba. Vậy mà, ba lại cố gắng học cái chữ để viết thư cho con. Con mở thùng carton chứa đầy thư cứ mỗi tháng là ba lại viết một bức thư cho con mà ba chưa từng đủ can đảm để gởi. Giờ con ngồi lật từng bức thư để đọc không hiểu con lại cảm thấy hối hận. Phải chi, con quay về thăm ba nhiều hơn thì có lẽ ba sẽ không đau buồn nhiều đến vậy.
Tết của những người con xa quê
Tết là ngày đoàn viên của những trái tim mong ngóng được về nhà sau bao ngày bôn ba vất vả…
Quá khứ không còn thuộc về anh
Hành trình trở về, tìm lại những mảnh vỡ của quá khứ, chúng ta ai cũng từng đi qua một quãng đường quá khứ đầy về thương. Đi để trở về không phải sao?
Tết này con sẽ về (Phần 3)
Khoảnh khắc ấy trôi qua rất nhanh, nhẹ đến mức chẳng ai nghĩ nó sẽ để lại dấu vết gì. Nhưng sau này, khi ngoảnh lại, tôi mới hiểu: có những bi kịch trong đời bắt đầu từ chính những phút giây tưởng chừng như vô nghĩa ấy.
Đàn anh bí mật
Thật tình cờ 2 năm sau tôi gặp lại. Nhưng chúng tôi vẫn như ban đầu, một người im lặng, còn một người ngập ngừng không dám nói. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao có cảm giác vừa lo sợ, vừa rất tin tưởng, lại muốn bắt chuyện, nhưng không thể. Không biết sao hình ảnh đó cứ ám ảnh, lãng vãng trong đầu tôi, lúc thì ngay trước mặt tôi. Tôi sợ mất đi tình bạn chưa kịp có, cũng sợ người ta hiểu lầm mình. Vốn dĩ chưa có gì, sao tôi lại sợ như thế?






