Giữa thế gian rộng lớn vẫn có một mái nhà để về
2021-12-12 01:25
Tác giả:
Trương Quỳnh Anh
blogradio.vn - Giữa thế gian bao la rộng lớn này, tôi cảm thấy mình may mắn biết bao nhiêu vì luôn có một nơi như thế gọi là nhà, có những người là cha, là mẹ, là người thân luôn dang rộng cánh tay đón chờ tôi trở về, dẫu đường xa và tháng năm biền biệt biết bao nhiêu.
***
Nguyễn Ngọc Tư Đã từng nói “Ngày ngày kẹt giữa đám đông, chen chúc trên những con đường đông nghịt người, nhiều khi tôi giật mình, trời ơi, họ kia, đồng loại mình kia, sao mình lại cô đơn đến rã rời”.
Tôi giật mình ngẫm nghĩ, lắm lúc mình cũng như cô nghệ sĩ kia, cô đơn bủa vây tứ phía dẫu quanh mình, ai cũng nói cười huyên thuyên.
Những ngày buồn, tôi ủ rũ làm tổ trên chiếc giường quen thuộc và bầu bạn với những cuốn sách đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. Mẹ ngán ngẩm bảo tôi “Con hãy bước khỏi giường, ra ngoài nhảy nhót vận động cho khỏe người”. Nhưng lần nào cũng như lần nào, tôi bỏ ngoài tai mọi yêu cầu dường như là van nài của mẹ để chui rúc trong căn cứ trú ẩn an toàn khỏi mọi sự phức tạp của thế giới ngoài kia.
Không biết tự bao giờ tôi trở nên sợ hãi thế giới đến thế. Có lẽ là từ thuở 15, khi tôi còn là một đứa trẻ ngu ngơ bị ném vào đời giông tố. Loay hoay giữa thực tại bốn bề lạ lẫm chẳng một gương mặt thương quen, tôi đâm ra hoảng và chật vật làm quen với mọi thứ. Từ khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra tự mình phải làm lấy tất cả, ta chẳng thể cầu vọng sự giúp đỡ từ bất kì một ai, bởi cũng như ta, họ cũng đang chật vật với áp lực của riêng mình.
Nhớ những đêm mưa buồn, tôi lặng lẽ cầm ô rời khỏi ký túc xá. Chẳng biết là đi đâu, nhưng đôi chân tôi cứ lang thang không đích đến, tôi đi tản bộ ngoài đường phố, lúc trời lất phất mưa. Dưới ánh đèn thị thành lờ mờ vàng vọt vì những tán cây giăng kín lá, tôi mải miết bước men dọc theo chiều cuộn chảy của dòng nước đang trôi.
Cũng như dòng nước kia, tôi đã từng tưởng mình đang băng chạy đến đích đầy tự tại như con chim xanh lướt bay trên cánh đồng chiêm, chẳng chút do dự, nghĩ ngợi. Tất cả nó có, là niềm tin sắt đá rằng mình có thể làm được điều mình muốn. Nhưng phàm những kẻ mộng mơ thường phải chịu thương đau của việc kế hoạch vỡ lở, rằng đời không như mơ, bao giờ cũng có những khúc ngoặt ngoài ý muốn. Sẽ có những ngã rẽ mà ta không lường trước được, cũng như có những chuyện chẳng đời nào ta đủ tài lực đoán biết tận tường. Và cũng như bao tuổi trẻ khác, tôi đã từng nếm qua dư vị chát đắng của thất bại. Dù nuốt không trôi, cũng phải ngậm ngùi nuốt xuống. Trưởng thành, âu có lẽ chính là chấp nhận thực tại xảy đến với mình, dẫu đau buồn đến đâu.
Tôi giật mình nhận ra, rằng đời này chẳng có cái đích cuối nào đâu, tất cả đều là trí tưởng tượng của ta vẽ nên. Cái đích cuối, có chăng là hạnh phúc.
Tôi tự hỏi, dòng nước có biết mình đang chảy trôi đi đâu không, hay cũng như tôi, nó chẳng biết điểm cuối mình đặt chân đến sẽ là nơi nào. Tôi đã bật khóc thật to, để mưa xí xoá đi những chênh vênh tuổi trẻ. Tôi đã muốn vứt chiếc ô kia đi, để ngẩng mặt lên nhìn mây trời, sẽ chẳng ai biết tôi đang yếu đuối.
Mưa càng nặng hạt. Lòng càng nhẹ bẫng. Tôi thanh thản trở về phòng, như trút bỏ đi được chút gánh lòng nặng trĩu đã kéo tâm trạng mình đi xuống biết bao ngày. Đống sách vở, bài tập, kì kiểm tra kia vẫn đứng đó đợi tôi, tôi phải lau khô nước mắt để bước tiếp.
Đèn chong thâu đêm suốt sáng rọi tỏ những đêm trắng, chẳng vì điều gì ngoài những nghĩ ngợi chẳng đâu vào đâu. Tôi nhớ đến những ngày đầu đến đây, cứ rảnh là tôi mếu máo gọi mẹ. Những lời xoa dịu thân thuộc từ đầu dây bên kia đã an ủi phần nào. Nhưng rồi có những suy nghĩ phức tạp mà mẹ không hiểu, không ai hiểu, chính tôi cũng không hiểu nổi mình nữa.
Nhưng những vết thương còn dài, và ngày trở về hãy còn xa lắm, tôi đâu thể lúc nào cũng nhấc điện thoại lên và alo vị cứu tinh từ thuở lọt lòng của mình? Những cuộc gọi than thở đã dần thưa vắng hơn, tôi học cách lặng im và dần cai đi thứ thuốc phiện tinh thần ấy
Nhiều lúc tôi muốn tâm tình với ai đó, để nguội bớt những chênh vênh tuổi trẻ. Nhưng điều kì lạ là, tôi chẳng biết kể với ai. Không phải không có người để kể, chỉ là tôi nghĩ chẳng ai hiểu thấu được tôi đâu.
Bởi có những người sẵn sàng ngồi nghe ta kể hàng giờ, lặng im nghe những gì ta nói, nhưng sao cứ có một khoảng trời vời vợi vô biên không cách nào chạm đến. Lắm lúc ta muốn dốc lòng vào từng lời, trút hết tâm tư vào một người ,để mong ai hiểu. Nhưng cũng như câu thơ của Xuân Diệu “Em vẫn là em, anh vẫn là anh. Chẳng thể nào qua Vạn Lý Trường Thành”.
Bức tường thành của lòng người, cái gọi là ranh giới, luôn có những vách ngăn nhất định. Ta đâu thể vô cớ đòi hỏi một người thật sự hiểu mình, cũng như đâu thể tự mình hiểu cặn kẽ tường tận một người thật khác ta. Do đó có những muộn phiền, thay vì trút lên ai đó, tôi ôm nó vào lòng và gửi đến những cơn mưa rào xối xả cuối mùa. Mong cơn mưa kia sẽ gột tẩy, xí xoá đi những hoang mang thường tình của tuổi trẻ.
Kết thúc ba năm đầy tư lự của những đêm trắng suy tư. Tôi đã trưởng thành lên nhiều. Ngồi nghĩ lại, tôi nhận ra mình của hôm nay và hôm qua, giữa hiện tại và ngày xưa khác nhau nhiều lắm. Thậm chí, nếu tôi của hôm nay có cuộc hội ngộ với quá khứ, có lẽ sẽ không nhận ra nhau mất.
Tôi không dám khẳng định mình hoàn toàn mạnh mẽ, nhưng có lẽ cô gái yếu đuối và hay sợ sệt ngày xưa đã đi đâu mất rồi. Cũng không dám khẳng định hôm nay tôi thành công, nhưng so với quá khứ đã đạt được chút thành tựu.
Cảm ơn thất bại và nỗi cô đơn của quá khứ đã làm nên tôi của hôm nay. Tuổi trẻ mà, ai cũng ít nhất một lần vấp váp, ai cũng ít nhất một lần thấm thía nỗi đơn côi, để một lúc nào đó giữa đời giông tố này, ta sẽ thầm cảm phục mình biết bao, bởi giống như những cuốn phim hành động từng xem hồi thơ bé, ta đã dũng cảm mặc áo giáp để trở thành một chiến binh cừ khôi như thế nào.
Chiến binh của ta lúc trưởng thành, chẳng xây xát vì gươm đao, mà có lẽ là đổ nước mắt vì những cuộc vật lộn dữ dội trong tâm tưởng, để học cách đứng vững giữa một thế giới của người trưởng thành.
Những ngày nghỉ dịch, tôi cuối cùng cũng được trở về nhà - nơi mình sinh ra để cuộn tròn trong cái kén đầy an yên, tạm xa những lo âu, bấn loạn của tuổi trẻ. Chỉ khi trở về, tôi mới cho mình cái quyền thôi không làm người lớn.
Dĩ nhiên tôi không thể bé lại như thuở lên 5, thế nhưng trong vòng tay mẹ, tôi vẫn cứ là đứa bé con chưa chịu lớn. Có lẽ tôi vẫn không hết những lúc cảm thấy đơn côi, nhưng chỉ khi trở về, tôi mới có thể sảng khoái cười tươi như thế.
Có lẽ nỗi mơ hồ kia vẫn không hẳn biến tan đi được, mà vẫn lởn vởn đâu đó trong tâm trí như lớp sương mù giăng mắc trong rừng taiga u tối vào cuối đông băng lạnh. Nhưng chỉ khi trở về tôi mới được sưởi ấm lòng bởi ánh nắng rực rỡ của những người tôi thương và thương tôi vô điều kiện.
Trải qua nhiều lần thương tổn, có lẽ chỉ có nhà mới đón ta trở về sau những cuộc chiến chinh dữ dội. Trải qua lắm lần đổ vỡ trong tâm tưởng, có lẽ chỉ có nhà là nơi hàn gắn và chữa lành những vết sẹo lòng, dẫu nó xấu xí và khó coi đến mức nào. Gia đình sẽ rộng lòng bao dung nhìn những vết sẹo ấy, không phán xét chê bai, xa lánh hay hắt hủi, mà tiến đến vuốt ve, an ủi, vỗ về. Những phiền não và tủi nhục sẽ biến tan đi hết, chỉ có tình yêu ở lại.
Giữa thế gian bao la rộng lớn này, tôi cảm thấy mình may mắn biết bao nhiêu vì luôn có một nơi như thế gọi là nhà, có những người là cha, là mẹ, là người thân luôn dang rộng cánh tay đón chờ tôi trở về, dẫu đường xa và tháng năm biền biệt biết bao nhiêu.
© Trương Quỳnh Anh - blogradio.vn
Xem thêm: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng “gia đình”
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.










