Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gặp anh một ngày, thương anh một đời

2023-09-18 05:25

Tác giả:


blogradio.vn - Với mình tình yêu đến thật nhanh và thật bất ngờ và mình cũng không lý giải được vì sao, mình chỉ rất tin mình sẽ rất hạnh phúc khi có anh ấy và được sống cùng anh ấy.

***

Tôi gặp lại hai người bạn từ thuở những năm cấp hai, mà lại gặp rất tình cờ và thích thú, vì cả hai người đều là vợ của hai người bạn đồng nghiệp của tôi. Tôi đang lên ca ngày hôm đó thì họ đến gặp chồng có việc riêng của gia đình, vậy là cả ba chúng tôi cùng ồ lên vui sướng. Một phần vì lâu ngày mới gặp nhau, một phần vì chúng tôi đều không ngờ và không nghĩ lại được gặp lại nhau trong hoàn cảnh như vậy.

Tôi được nghe chính anh ấy kể, người bạn đồng nghiệp của tôi, về tình yêu của họ.

Lần đầu anh gặp Hoa là ở trong một tiệm tạp hóa. Lúc đó anh đi mua ít đồ dùng cho mẹ anh, anh không chú ý lắm đến Hoa, anh cứ chọn hàng rồi cho hết vào túi để chờ tính tiền, tự nhiên Hoa nhìn anh và phàn nàn:

- Anh hay thật, tôi đến trước và chờ từ nãy giờ, rồi anh ở đâu chen vô đòi tính tiền trước là sao?

- Tôi xin lỗi, tôi không để ý, thì cô cứ tính trước đi, tôi đứng chờ.

Anh và Hoa nói qua nói lại làm cô bán hàng cũng cười luôn. Cô xin lỗi khách vì bỗng nhiên hôm nay tiệm đông khách quá nên cô không phục vụ kịp. Còn anh lúc đó lại chú ý đến Hoa, cô ấy có giọng nói rất trong và ánh nhìn rất sắc. Hoa lại cười ngượng nghịu và quay sang anh như phân trần:

- Vì em bị trễ giờ làm nên đang rất vội, anh đừng giận.

Anh không nói gì chỉ nhanh chân bước ra dắt xe dùm Hoa, vì người ta tới mua rồi dựng xe kín hết lối đi. Hoa nhìn anh đầy vẻ cảm ơn, sau này cô ấy nói đã rung động với anh ngay lúc đó, còn anh cũng thấy xao xuyến.

- Anh chạy xe theo Hoa ngày hôm đó để biết nơi Hoa làm việc, rồi tụi anh quen nhau từ đó, khoảng hơn một năm sau thì cưới.

- Hai người hạnh phúc quá đi. Em cũng rất vui vì ngày xưa em với Hoa là bạn học chung lớp, tuy không thân nhưng gặp lại nhau đứa nào cũng vui. Ngày đó còn bé tí còn bây giờ đứa nào cũng chồng cũng vợ một bên, rồi sau này con cái nữa.

- Biết đâu mình làm sui gia với nhau em ha.

- Cái gì, chưa sinh con mà nghĩ đến chuyện sui gia, cứ sinh đi đã rồi mới sui được chứ. Nhưng em thích nghe anh kể tiếp, rồi anh và Hoa sống chung với gia đình anh hả?

- Đúng rồi, vì anh là con trai một mà nhà anh rộng lắm, nhưng chuyện tình yêu của anh và Hoa không suôn sẻ lắm đâu. Em biết sao không, vì gia đình anh là dân thường, còn gia đình Hoa là gia đình cán bộ nổi tiếng. Ba Hoa làm việc tận trên tỉnh luôn nên nghe nói ông đã ngắm nghía cho Hoa một mối nào đó là môn đăng hộ đối với gia đình ông, nên ông không thích anh ra mặt ngay từ đầu.

- Rồi anh làm sao?

- Em hỏi ngốc quá, anh đã yêu rồi thì cứ tiếp tục yêu chứ còn biết làm sao. Nhưng để có được hạnh phúc như hôm nay anh cũng phải cảm ơn Hoa rất nhiều, vì cô ấy đã kiên quyết bảo vệ anh, bảo vệ tình yêu của tụi anh đến cùng. Hoa nói rất thẳng thắn và chân thành trước mặt ba mẹ cô ấy và cả anh nữa. Cái buổi tối anh đến đón cô ấy đi chơi và ba cô ấy không cho, Hoa nói sao em biết không? Hoa nói con lớn rồi con có chọn lựa và cuộc sống của riêng con. Con kính yêu ba mẹ nhưng con cũng rất yêu anh An, con đã yêu anh ấy ngay lần đầu gặp và trái tim con bảo con sẽ yêu anh ấy suốt một đời.

Anh ngồi im lặng nghe Hoa nói từng lời từng câu mà nghẹn long. Rồi anh cũng thưa với ba mẹ Hoa rằng những gì Hoa nói là thật và anh mong ba mẹ Hoa cho phép tụi con yêu nhau. Rồi khi đã được sự đồng ý của ba mẹ Hoa thì tụi anh lại gặp một chuyện khác.

Anh An dừng lại như muốn nuốt xuống một sự đau khổ nào đó làm tôi hồi hộp.

- Chuyện là sao hả anh?

- Chuyện này còn kinh khủng hơn em ạ, mà bây giờ nghĩ lại anh cứ thấy thương Hoa gấp nhiều lần. Đó là một lần tự nhiên Hoa bị đau bụng dữ dội ở nơi làm việc và người ta đã chở Hoa đến bệnh viện để cấp cứu, anh chạy vào thì bác sĩ nói Hoa bị chèn ép buồng trứng gì đó anh không hiểu lắm, căn bệnh không quá nghiêm trọng nhưng nếu không chữa sẽ ảnh hưởng đến chuyện sinh con sau này. Lúc đó Hoa có vẻ rất tuyệt vọng nhưng anh nói y học bây giờ phát triển tốt lắm, mà cho dù tình hình xấu nhất có xảy ra là không thể có con thì mình sẽ xin con nuôi chứ anh nhất quyết cưới Hoa.

Câu chuyện của chúng tôi bị cắt ngang vì công việc lại ập đến, rồi phải đến mấy tháng sau tôi và Hoa mới cùng được ngồi nói chuyện cùng nhau. Hoa bây giờ xinh đẹp hơn và cũng gầy hơn lúc đi học năm xưa, chúng tôi chỉ nhắc lại những kỷ niệm thời còn đi học chứ tôi không hỏi gì về chuyện gia đình của Hoa, nhưng rồi Hoa đã tự mở lòng.

- Bạn biết không, mình yêu anh An ngay từ đầu, cái buổi chiều cùng mua đồ ở tiệm đó, chắc anh ấy đã kể bạn nghe rồi. Mà mình cũng rất hãnh diện để chia sẻ điều đó với mọi người. Mình nói mình gặp anh ấy một ngày, đúng ra là một khoảnh khắc nhưng mình thương anh ấy một đời. Với mình tình yêu đến thật nhanh và thật bất ngờ và mình cũng không lý giải được vì sao, mình chỉ rất tin mình sẽ rất hạnh phúc khi có anh ấy và được sống cùng anh ấy.

Rồi giọng Hoa bỗng chùng xuống thật thấp, tôi nghe như giọng cô ấy đang bị khàn đi.

- Bọn mình cưới nhau đã hơn hai năm rồi đó, mình đang rất mong có con, anh ấy cũng vậy. Anh ấy còn nói với mình sẽ làm sui gia với bạn đó. Mọi người đều nói mới chỉ hơn hai năm nên không sao, cứ cố chờ thêm xem sao. Mình gầy đi vì hay suy nghĩ lo lắng chuyện đó đó bạn, chứ mình ăn khỏe lắm. Vì anh ấy là con trai một mà nếu mình không sinh được thì bạn nghĩ coi có buồn không.

Tôi không gặp lại hoa và cả anh an nữa lần nào vì sau đó tôi chuyển qua một đơn vị khác, rồi sau đó tôi có thai và nghỉ sinh con. Thời gian đã trôi qua nhiều quá nên mỗi khi nghĩ lại nhớ lại tôi đều mong hạnh phúc sẽ đến sẽ mỉm cười với họ. Tôi thích và thấy thương hoa ở câu nói đó. Tôi biết đó là những gì chân thành và yêu thương nhất của tình yêu của hoa, cô ấy đã yêu hết lòng nên mới nói vậy, mà cũng chỉ có tình yêu mới hiểu được thôi.

“Gặp nhau một ngày và thương nhau một đời.”

Người ta vẫn nói chuyện tình yêu là câu chuyện muôn thuở của thế gian. Nên mãi đến kiếp sau hay đời sau thì cũng chẳng có ai cũng chẳng có giấy mực nào có thể viết hết, có thể kể hết những góc cạnh, những bằng phẳng hay những ngoằn nghèo lên xuống của tình yêu. Tôi cũng đã biết đã gặp nhiều những tình yêu như anh An và Hoa, hai người bạn của tôi một thời, cũng gặp nhau một lúc rồi yêu nhau ngay sau đó. Rồi cũng có đôi hạnh phúc cũng có đôi tan vỡ. Nhưng người ta có yêu nhau đến trời long đất lở thì tôi tin muôn đời tình yêu vẫn giữ nguyên bản chất của nó, là sự đam mê để người ta khám phá, là sự say mê để người ta lao vào. Và tình yêu cũng muôn đời bí ẩn dù người ta có cố công tìm hiểu đến mức nào.

Yêu là yêu, không có đúng sai không có thắng thua không có đẹp xấu, không có giàu nghèo, không có tuổi tác không có già trẻ, và không có toan tính. Tôi còn rất thích, còn rất yêu cuộc sống này ở chỗ tình yêu sẽ là điều mà người ta còn nói mãi, còn kể mãi muôn đời.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Giấc Mơ Mỹ - Ảo Mộng Nơi Xứ Người | Blog Radio 850

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 2)

Chúng ta luôn gắn mác nỗi đau là điều gì đó tồi tệ và luôn cố xóa bỏ chúng ra khỏi cuộc sống của mình. Nhưng có một sự thật rằng, mọi thứ vẫn luôn ở đấy - trong trái tim và tâm trí của bạn. Chỉ là, bạn muốn chúng tồn tại với một ý nghĩa nào mà thôi.

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Lớn lên, mình muốn làm con nít

Nếu để sống theo kiểu chỉ tồn tại trên đời thì tôi đã hài lòng với những gì mình có, nhưng nếu để sống hạnh phúc thì tôi chưa đạt được. Chẳng phải, cuộc đời là hành trình mỗi người chúng ta đi tìm kiếm hạnh phúc sao? Nếu nó kết thúc thì cuộc đời có dừng lại không?

Nhớ em

Nhớ em

Em ơi em nhớ anh không Anh thì rất nhớ mênh mông khoảng trời Vô hồn gọi gió chơi vơi Vô hồn anh nhớ lời thơ vội vàng

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Cậu là lý do khiến tớ muốn yêu thêm một lần nữa

Tớ thật sự muốn nói với cậu điều này. Tớ là người không quá tin tưởng vào chuyện hôn nhân. Trước khi quen cậu, tớ luôn nghĩ rằng cuộc sống một mình sẽ dễ dàng và ít ràng buộc hơn. Nhưng từ khi cậu bước vào cuộc đời tớ, mọi suy nghĩ của tớ đã thay đổi.

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Đạo đức dựa trên cảm xúc hay lý trí

Nhưng đạo đức không chỉ dựa trên lý trí mà cần có cảm xúc. Như những thứ vừa được nêu trên chúng ta chỉ vừa xét đạo đức thuần túy về mặt lý trí mà bỏ qua hết mọi yếu tố cảm xúc. Thế nhưng khi xét đối tượng là con người thì không thể phủi đi hết mọi cảm xúc đi được.

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Khi nỗi đau không còn là nỗi đau (Phần 1)

Mỗi người đều có một cuộc sống riêng, không ai có thể sống thay cuộc sống của ai cả. Vậy nên, nếu cậu luôn sống trong lo sợ cái nhìn và sự phán xét của người khác về bản thân, thì rốt cuộc cậu sẽ không biết mình là ai và ý nghĩa cậu tồn tại là gì.

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Anh ơi! Đơn phương nó đau lắm anh

Sao em không thể buông bỏ được thứ tình cảm này Em biết bản thân mình thương anh Không nỡ để anh một mình với thế giới phức tạp ngoài kia Một thế giới không tươi đẹp như trong cổ tích

Đội trưởng ba

Đội trưởng ba

Một đôi tay, một cái đầu và cả một trái tim của một người đội trưởng, mà suốt đời cô biết cô sẽ luôn gọi ba một cách thân thương một cách yêu thương như thế, là đội trưởng ba.

Cõi lòng buồn tênh

Cõi lòng buồn tênh

Người xưa có nhớ không em Ngày xưa anh nhớ buổi chiều nắng say Hồn đẹp xinh, tựa làn mây Khối tình không trọn mộng nào chua cay

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Thật tốt khi em đã chọn yêu thương cuộc sống này! (Phần 2)

Nhưng khi nghĩ đến từ nay, nụ cười má lúm đồng tiền ấy của cô sẽ dành riêng cho một người đặc biệt thì tim cậu lại quặng thắt. Có hay chăng những điều mà chúng ta không thể nói ra sẽ luôn biến thành một nỗi đau?

back to top