Ngõ vắng lạnh lùng
2023-08-13 05:35
Tác giả:
blogradio.vn - Sao lúc người ta yêu lại có thể nồng nàn cháy bỏng như vậy, tưởng như mãi mãi không thể rời xa, tưởng như một phút xa nhau là trăm vạn lần nhớ, rồi người ta dửng dưng nói một câu ngắn ngủi và rời đi.
***
Cô ấy nói với tôi từ ngày người ấy rời xa cô thì những con đường, những con phố và nhất là ngõ vắng này đã không còn niềm vui sống, đã không còn niềm thiết tha như những ngày có người ở đây. Rồi cô lại một mình lẻ bóng đi về sớm tối, vui cũng chỉ mỗi cô biết, buồn cũng chỉ mỗi cô hay, chẳng còn người chia sẻ chẳng còn người nương tựa như ngày nào. Đôi lúc cô cứ hay nhoái người nhìn ra trước ngõ, cứ mong được một lần nào đó người ấy bất chợt nhớ đến cô và quay về, nhưng ngày cứ trôi qua ngày, tháng cứ trôi qua tháng mà bóng người cứ bặt tăm, nên cô biết người đã mãi rời xa thật rồi.
Họ yêu nhau cũng giống như những đôi lứa khác, mà người ấy còn hay rất thích làm thơ để tặng cô, những bài thơ cô còn cất giữ còn nâng niu trìu mến, vậy mà cũng chỉ có hai năm là họ xa nhau.
Đó là một ngày nắng rực lửa, người ấy đến gặp cô lần cuối.
- Anh có việc phải đi xa và chắc là mình sẽ không tiếp tục bên nhau nữa, em cố gắng giữ sức khỏe và đừng buồn. Anh không quên được em nhưng chắc duyên mình chỉ có bấy nhiêu. Lúc nào anh cũng mong em được nhiều hạnh phúc.
.jpg)
Cô chới với, vì họ đang yêu nhau sâu đậm, sao anh có thể nói rời đi là rời đi, sao anh không cho cô biết lý do? Nhưng không hiểu sao ngay giây phút đó và cả sau này khi nhớ lại, cô vẫn không thể cất lời để hỏi, vì người ta đã muốn rời đi thì có hàng vạn lý do nói ra cũng vô ích. Tình yêu làm gì có lý do, khi yêu cũng vậy mà khi hết yêu cũng vậy, nên dù ngút ngàn đau khổ cô vẫn thấy chút gì đó của sự hài lòng, vì cô đã quyết định đúng. Giống như trong mọi lần, cô đã sử dụng tối đa quyền im lặng của riêng mình.
Cô im lặng nhìn anh rời đi, cô im lặng nhìn bóng anh càng lúc càng xa con ngõ, cô thấy lòng rỗng không và héo hắt, như chiếc lá cuối thu vàng vọt rơi nhanh xuống con ngõ. Mà đã cuối thu rồi, anh đã chọn một ngày cuối thu để rời xa cô. Mà sao con ngõ đã vào những ngày cuối thu mà nắng vẫn còn gắt gỏng đến vậy, như lòng cô rỗng không mà cứ như rực lửa bỏng cháy, như tim cô đang ứa máu ngậm ngùi.
Cô lục tìm những bài thơ anh hay viết tặng cô, cô vuốt lên từng dòng thơ mượt mà chứa đầy yêu thương, tự hỏi lòng anh còn nhớ không?
Đêm nay thật vắng vì không em
Anh thắp buồn lên từng ngọn gió
Anh thắp nhớ lên từng trang vở
Gởi đến em thương nhớ đong đầy
Rồi một ngày em về qua đây
Anh nghe lòng trào dâng hạnh phúc
Trong phút chốc thấy quanh mình rực rỡ
Khi có tiếng em cười khi nghe tiếng em ca
Rồi một ngày em về nơi đây
Anh đứng đó ôm vào lòng niềm nhớ
Anh đứng đó nghe từng hơi em thở
Mà suốt cả mai sau vẫn ghi dấu bóng hình
Cô cười buồn gấp lại. Sao lúc người ta yêu lại có thể nồng nàn cháy bỏng như vậy, tưởng như mãi mãi không thể rời xa, tưởng như một phút xa nhau là trăm vạn lần nhớ, rồi người ta dửng dưng nói một câu ngắn ngủi và rời đi.
Cô bước ra trước nhà. Buổi chiều nay cũng vào một chiều cuối thu, thành phố này như muốn chìm vào sắc lá vàng rơi nhiều trên những con đường, ngõ vắng này cũng vậy. Từ ngày anh xa cô cô đã gọi đây là ngõ vắng. Những cơn gió đã làm lá rơi nhiều nhiều quá, mà dường như ai cũng nghĩ đó là một nét đẹp tự nhiên của thiên nhiên nên cứ mặc cho lá rơi, rồi những bước chân cứ vô tình vô hình dẫm đạp lên lá mà đã bao lần cô tự hỏi lá có biết đau không?
Cô ít soi mình vào gương ít chải chuốt cho mình từ ngày anh đi, cô cũng không biết mình đang đẹp lên hay xấu đi, mà tình yêu mất rồi nên làm sao người ta có thể đẹp lên được. Mọi người đều nói nhìn cô u buồn hơn, trầm mặc hơn, và lặng lẽ hơn. Vốn dĩ xưa nay cô đã hay im lặng, dù có những lúc bên anh thật hạnh phúc thì anh vẫn là người hay nói, anh hay chọc cho cô cười vui, rồi có lúc anh phải nhắc thì cô mới nói.

Chiều nay cô đi rong một mình trong con ngõ, ai nấy đều bận rộn với những công việc của gia đình nên con ngõ đã vắng càng vắng, những cô nhỏ cậu nhỏ học sinh hay chơi đùa những trò chơi con nít cũng chẳng thấy đâu. Cô nghe một chút hơi lạnh thoáng qua giống như một lời chào của mùa đông sắp đến, và cảm giác sự lạnh lùng như đang vây quanh cô.
Cô hát khe khẽ một bài về mùa đông, dù mùa thu vẫn còn rơi lại một chút cuối cùng:
“Tạm biệt tạm biệt mùa đông
Tạm biệt ánh lửa hồng
Xa rồi vòng tay ấm
Mùa đông đã đi qua
Và anh cũng đi xa
Chỉ còn lại mình em
Ngồi hát cùng dòng sông
Chỉ còn lại mình em
Nhớ về một mùa đông”
Cô hít vào một hơi thật sâu và ngắm bầu trời trên cao. Ngõ vắng có lạnh lùng thì cô vẫn không cảm thấy đơn độc, vì những ánh đèn cứ hắt ra từ những ngôi nhà, vì cây mai cuối ngõ cứ đong đưa những chiếc lá xanh như muốn nói chuyện cùng cô. Có tiếng xe máy sát gần, cô giật mình quay lại, là một người mặc sắc phục công an, anh ta đi chiếc xe máy giống hệt chiếc xe của cô và rẽ vào một nhà nghỉ cũng cuối con ngõ, chắc là kiểm tra giấy tờ gì đó, cô thầm nghĩ. Tiếng xe máy vang lên đều đều là tiếng động duy nhất trong buổi chiều vắng như này trong con ngõ vắng đến lạnh lùng như này.
Bỗng nhiên cô thấy yêu đời hơn, cô thấy tạm quên được những phiền muộn trong long. Cô quay người nhìn về phía đầu con ngõ, sao cô cứ rất tin rồi có một ngày anh sẽ quay lại đây, vì anh không thể quên con ngõ, anh không thể quên những gì anh và cô đã từng có cùng nhau, lúc đó cô sẽ nói cùng anh điều này:
Em vẫn giữ và vẫn giữ mãi những bài thơ anh tặng. Tình yêu của mình đã là một phần đời hạnh phúc ngọt ngào trong em, và cho dù anh đã rời đi rồi anh quay lại, thì chỉ cần nghĩ đến anh và được gần bên anh là em luôn thấy ấm áp và bình yên.
Cô đi thơ thẩn suốt con ngõ, ánh đèn đường đã hắt bóng cô đâu đó, những tiếng xe máy chạy ra chạy vào bắt đầu nhộn nhịp hơn, và cô hiểu ra, người ta không thể vì mất đi tình yêu mà quên đi cuộc sống còn bộn bề trăm mối. Trái tim cô vẫn đợi chờ vẫn mong nhớ, nhưng trái tim cô cũng mách bảo rằng cô phải sống còn tốt hơn sống còn đẹp hơn những ngày cô có anh, để một ngày anh quay lại vẫn nhìn thấy cô long lanh trong con ngõ vắng, và vẫn trái tim đó không đổi thay.
Một ngày anh quay lại thì ngõ vắng lạnh lùng hôm nay sẽ vẫn còn im lặng, và sẽ ôm anh với nỗi nhớ đầy vơi.
© HẢI ANH - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Nỗi Buồn Cũng Có Deadline l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.
Phía sau rực rỡ
Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.
Mùa hoa nở rực rỡ
Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.
Chờ đến khi thôi chờ
Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.
Tôi là ai trong sự khác biệt?
Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.
Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp
Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.






