Em ước rằng hạnh phúc là mãi mãi
2022-08-12 01:30
Tác giả:
Thanh Tuân
blogradio.vn - Tiếng sóng biển ào qua tai. Quỳnh nghe tiếng cười trẻ con. Hình ảnh Tuấn khom người làm ngựa cho bé Bi ngồi lên lưng nhảy nhông nhông khắp phòng. Hai cha con cười nắc nẻ. Thằng Bo ngồi giữa nhà cũng vừa bò theo vừa cười híp mắt để lộ ra cặp răng cửa mới nhú như răng thỏ. Những lúc thế Quỳnh thấy lòng mềm quá, yên bình quá. Nàng ước thời gian ngừng trôi mãi mãi.
***
Quỳnh bước thêm bước nữa, sóng ầm vào ngực nàng. Những ngọn sóng vỡ vụn tung lên thành từng mảnh nhỏ trắng xóa đủ hình hài qua mắt Quỳnh. Quỳnh thấy từng giọt nước nhòe đi và hiện lên cảnh mâm cơm bị hất tung tóe. Từng mảnh chén bát sứ vỡ vụn văng tứ hướng. Nàng quơ hai con lùi vào góc nhà. Bé Bi ngồi bên hông ôm chặt và dụi đầu vào hai đùi nàng.
Tay phải Quỳnh ôm chặt Bi, tay trái Quỳnh ôm Bo vác đầu nó lên vai mình. Bàn tay xòe hết cỡ để che phần đầu cho con. Mắt Quỳnh nhắm nghiền lại như sợ mở ra là miểng chén đĩa găm ngay vào mắt. Hai đứa trẻ hức hức từng đợt nấc mà không dám khóc lên thành tiếng. Nước mắt Quỳnh xối xả.
- Đồ vô dụng. Mẹ con bây chỉ biết ăn bám. Suốt ngày tiền... tiền... chẳng làm được tích sự gì.
Những tiếng cục súc, lè nhè của chồng xa dần về phía nhà vệ sinh. Tiếng nước xối. Rồi tiếng bước chân thình thịch về phía buồng. Quỳnh mở mắt, trước mặt nàng là hậu trường cơm, canh, cá, mắm trộn lẫn miểng chén, dĩa, muỗng, đũa, có hôm có cả cánh quạt hay remote tivi...Bao giờ cũng vậy. Quỳnh lặng lẽ đặt hai con xuống và lủi thủi gom nhặt những vụn vỡ.
Lại một đợt sóng nữa xô vào, Quỳnh chới với. Những bọt sóng lại tung tóe lên ào vào miệng Quỳnh, mặn chát. Ngọn sóng tát vào mặt Quỳnh rát rạt. Quỳnh thấy hiện lên bàn tay của Tuấn. Năm ngón tay to bổ ấy cũng xả vô mặt Quỳnh, đau hơn thế này. Quỳnh đứng lặng trân sững sờ buông đống quần áo bẩn của Tuấn mà nàng định đem giặt.
- Lần sau đừng tự ý lục túi quần áo theo kiểu điều tra đó, nhớ chưa.
Và Tuấn giật phắt mảnh giấy có mấy chữ tròn trịa của cô gái nào đó mà Quỳnh mới lấy ra từ túi quần Tuấn vừa làm về. Cái thói quen cẩn thận của người đàn bà lại chính là lý do để cho con người phụ bạc vin vào đó mà lấp liếm hành vi mờ ám của mình. Đau trên gò má thì ít mà Quỳnh thấy tim như xé ra từng mảnh. Nước mắt thi nhau rơi.
Lại thêm con sóng xô tới. Quỳnh vẫn mở trân mắt bước thêm một bước ra xa. Mắt Quỳnh sát lắm cái khoảng không bao la nhìn hun hút. Một con sóng nhỏ tát thẳng vào mặt, Quỳnh nốc trọn ngụm nước biển. Mặn quá. Nhưng với Quỳnh, thứ nước mặn chát ấy có sá gì so với nỗi chát đắng mà Quỳnh nếm trải. Bước thêm một bước nữa thôi, nàng sẽ tan vào mênh mông những mặn đắng kia.
Nàng sẽ hòa lẫn vào chát đắng để không biết đâu là nỗi chát đắng riêng mình. Không bước thì cuộc đời mình cũng ngập ngụa mãi trong đắng chát của phũ phàng. Mắt nàng đang ngang tầm mặt biển. Tự nhiên phút giây ấy biển trở về yên bình đến lạ. Phong ba hay yên bình cũng như nhau thôi khi con người ta đã kiên quyết. Quỳnh muốn mình về phía bình yên đó. Nước vây quanh nàng. Nước ôm ấp, vỗ về Quỳnh. Nàng nhìn ra xa khơi kia mênh mênh mờ ảo. Chỉ cần ngã nhoài về phía đó, Quỳnh sẽ đến một nơi mà nơi đó, Quỳnh cho rằng sẽ chẳng còn khổ đau nữa.
Quỳnh nghe tiếng cười trong trẻo của hai con. Bi, Bo đang ngồi trên vai nàng và đập tay vào biển chơi trò chơi rái cá. Quỳnh bước thêm nửa bước nữa. Sóng biển đã ập vào mặt Quỳnh. Một giọt sóng trắng mịn tung lên trước mắt và vỡ tan thành những giọt bé li ti. Quỳnh chực ngã vào lòng biển. Quỳnh thấy mình đang lâng lâng trong men rượu sâm banh. Tiếng nhạc vang lên và khẩu súng bắn kim tuyến nổ đùng. Quỳnh đang giao bôi cùng chồng trong tiếng vỗ tay và dưới cơn mưa những bông kim tuyến lấp lánh như bọt biển. Quỳnh hạnh phúc trong men rượu, men tình.
Con sóng ào tới kéo Quỳnh ra xa hơn. Trong ngập ngụa Quỳnh cố mở mắt giãy dụa. Một cọng rong biển xanh quàng ngang cổ Quỳnh. Quỳnh nhớ chiếc hôn của Tuấn lên trán nàng. Bàn tay Tuấn vòng qua cổ và đeo vào cổ nàng sợ dây chuyền bạch kim nhỏ mịn, mặt dây chuyền có hai chữ T và Q lồng vào nhau.
- Tháng lương đầu của anh. Sau này khá lên anh sẽ bù cho em.
Quỳnh buông mình vào lòng Tuấn.
Tiếng sóng biển ào qua tai. Quỳnh nghe tiếng cười trẻ con. Hình ảnh Tuấn khom người làm ngựa cho bé Bi ngồi lên lưng nhảy nhông nhông khắp phòng. Hai cha con cười nắc nẻ. Thằng Bo ngồi giữa nhà cũng vừa bò theo vừa cười híp mắt để lộ ra cặp răng cửa mới nhú như răng thỏ. Những lúc thế Quỳnh thấy lòng mềm quá, yên bình quá. Nàng ước thời gian ngừng trôi mãi mãi.
- Mẹ...mẹ..
Có tiếng thét ré của trẻ con đâu đó kéo Quỳnh về thực tại. Quỳnh vẫn đang nắm lấy hai con của mình. Tiếng khóc ngập ngụa trong tiếng nước xé lòng Quỳnh hơn là sự đắng chát của cuộc đời, đau hơn cả trăm lần cái tát tay của Tuấn. Quỳnh cố nhoài người lên để đẩy cao hai đứa trẻ. Nước biển mặn quá. Nàng không còn nhẫn tâm muốn hai đứa trẻ phải hòa tan vào khổ hạnh như ý nghĩ ban đầu “Chỉ cần chịu đựng đau đớn một chút rồi sẽ bình yên mãi mãi".
Quỳnh cố nhoài người lên để đẩy hai đứa trẻ lên cao. Có một sự bất lực níu chặt Quỳnh. Tuấn đã mang cho Quỳnh hạnh phúc, và cả bất hạnh. Giờ Quỳnh lại mang đau khổ đó đổ lên đầu con mình ư? Quỳnh nghe đau xé lòng.
Quỳnh mở mắt, xung quanh chỉ toàn màu trắng. Nàng nghiêng đầu nhìn sang bên kia, hai đứa trẻ đang nằm ngủ ngon lành. Bức chăn mỏng trên người chúng hạ xuống nâng lên theo từng nhịp thở. Nàng lại ngoẹo đầu sang bên này. Tuấn ngồi ghế và gục đầu lên tay nàng. Nàng nhìn kĩ đầu chồng thấy có nhiều sợi bạc. Tiếng quạt trên trần nhà ù... ù... như âm thanh tiếng sóng biển.
Quỳnh nhắm mắt. Hai dòng nước mắt chảy ra trên khóe mi. Quỳnh thấy hiện lên một bờ biển đầy nắng. Quỳnh ngồi nhìn hai con chạy nô đùa cùng con sóng. Bé Bi vẽ hình trái tim thật to và ghi vào bên trong trái tim ấy "Tuấn + Quỳnh = Bi, Bo". Rồi hai chị em nhảy cẫng lên cười khanh khách. Có con sóng nào đó trườn vào bờ cát liếm cuộn mất nửa trái tim. Nửa phần trái tim còn lại có hai chữ Bi, Bo vẫn chan hòa dưới nắng. Rồi Quỳnh sẽ vẽ lại nửa trái tim đã bị sóng biển cuốn?
© Thanh Tuân - blogradio.vn
Xem thêm: Đặt cô đơn dưới chân
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.















