Phát thanh xúc cảm của bạn !

Em là lí do để anh tồn tại (Phần 2)

2021-05-23 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Đôi khi ta thành tâm chờ đợi một điều gì đó nó sẽ không xảy ra, nhưng lúc tâm can mình không vướng bận điều gì thì cái điều mình hằng khao khát nó lại xảy đến. Giống như đó là định mệnh, là thời điểm mà chỉ có ông trời mới có thể sắp đặt được.

***

Đôi khi tôi thấy đời thật vô lý, rõ ràng người ta hiểu rõ bản chất của tình yêu vậy mà cứ đâm đầu. Rồi khổ sở khi bị từ chối, rồi buồn bã với đời. Nhưng thực sự cuộc sống này không có tình yêu thì quả là một điều vô vị. Giống như việc bạn ăn chỉ để no không cần quan tâm món ăn có vị ngon hay dở. Tôi nghĩ cuộc sống không cuồng nhiệt thì đừng nên sống. Hãy sống một cuộc đời cuồng nhiệt như cách bạn yêu cuồng nhiệt mối tình đầu. Đó mới thực là cách ta sử dụng cuộc sống mà chúa ban tặng.

Năm đó, tôi quyết đinh rời thành phố. Cũng bằng cách ấy, tôi lặng lẽ rời đi không lời từ biệt. Tôi không muốn làm cô ấy thấy áy náy, hay phải bận tâm nhiều về tôi. Thứ khiến người ta khó chịu không hẳn là lúc đói. Mà là cái cảm giác không biết phải đối xử như thế nào với một người luôn yêu thương mình. Tôi vào Tây Nguyên nơi có những cánh rừng bất tận, nơi không có ánh đèn chói lóa, không ai biết tôi là ai.

Tôi mở một phòng khám nhỏ, một phần muốn giúp bà con nơi đây, một phần nó phù hợp với chuyên môn của tôi. Ngày ngày trò chuyện với mọi người trong bản, ngồi uống rượu cần, hòa vào điệu nhảy Tây Nguyên rực lửa. Cuộc sống cứ thế trôi. Tóc giờ cũng đã điểm bạc, người ta không khỏi thắc mắc tại sao tôi lại không tìm một nửa… Tôi chỉ mỉm cười: “Công việc giúp cuộc sống ta tốt hơn đàn bà”, thế là cả xóm cùng phá lên cười.

Thời gian cứ trôi như thế, tôi chẳng còn buồn những chuyện đã cũ. Cũng chẳng còn muốn lo lắng cho ai. Chỉ biết hiện tại công việc khiến tôi vui mỗi ngày. Tôi sống một mình trong căn phòng nhỏ nơi phòng khám, gian phòng giản dị, ngày ngày có tiếng nói cười âm ĩ của lũ trẻ trong bản, cuộc sống thêm màu sắc, thỉnh thoảng tôi lôi cây guitar ra thả vào những giai điệu quen thuộc, rồi tôi dạy chữ, dạy đàn cho mấy em bé nghèo. Đáp lại tình cảm đó, bà con nơi đây luôn coi tôi là một phần linh hồn của bản làng.

Mùa đông năm ấy, nghe trưởng làng nói bản ta sắp có một đoàn thiện nguyện lên tặng quà cho bà con nơi đây. Bà còn ai nấy đều háo hức, nhất là những đứa trẻ, chúng nó hò hét nhau, đếm ngày đón đoàn. Trưởng làng nhờ tôi giúp tổ chức buổi trao quà. Tôi nhận lời vì việc đó không có gì khó. Sáng chủ nhật, khi làn sương trắng còn phủ đầy những dãy núi, đám trẻ trong bản quần áo, váy vó đến trước nhà Rông, đứng đợi. Tất cả mọi người ai cũng xúng xính, sự vui mừng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Đúng 8 giờ, khi mặt trời bắt đầu xuyên qua khe núi, ló những tia nắng đầu tiên. Một chiếc xe khách tầm 20 chỗ ngồi từ từ xuất hiện. Cả bản vui mừng, vẫy tay hò hét, họ truyền miệng nhau: “Nghe bảo có đoàn nhạc nữa, tha hồ nghe ca sỹ hát”. Tôi cũng hồ hơi, theo công việc. Gắn bó với bà con nơi đây cũng khá lâu. Tôi thuộc từng bước đi, nhịp thở nơi đây.

Khách đến nơi, trưởng làng đi trước ra tận xe bắt tay từng người trong đoàn thiện nguyện. Đứng từ xa, tôi nhìn từng người, lần lượt xuống xe, những con người đầy nhiệt huyết tuổi trẻ. Họ d những thùng quà trên xe trao tận tay cho các cô bé, cậu bé. Nhưng bạn biết không, cuộc sống luôn đem đến cho ta những bất ngờ.

Đôi khi ta thành tâm chờ đợi một điều gì đó nó sẽ không xảy ra, nhưng lúc tâm can mình không vướng bận điều gì thì cái điều mình hằng khao khát nó lại xảy đến. Giống như đó là định mệnh, là thời điểm mà chỉ có ông trời mới có thể sắp đặt được. Điều khiến tim tôi chết lặng là ca sỹ cùng đoàn nhạc hôm ấy chính là em. Gương mặt đó, hình dáng đó, đôi mắt đó, làm sao tôi có thể lẫn với ai được. Đột nhiên, ánh mắt tôi nhòe đi, có cái gì đó cay cay nơi sống mũi. Tôi đứng chết lặng. Lúc đó, em cũng nhìn thấy tôi. Chúng tôi gặp lại nhau như thế đó. Trưởng làng phải vỗ vai tôi 2 cái tôi mới hoàn hồn. Và bắt đầu chạy chương trình.

Chương trình hôm đó diễn ra thành công tốt đẹp. Bà con được nhận quà, được nghe hát. Một chương trình ý nghĩa. Đêm đó, trưởng làng nằng nặc giữ chân đoàn thiện nguyện ở lại, bà con trong bản nấu những món ăn ngon nhất để đãi khách quý. Cả bản cùng ngồi xung quanh bếp lửa nhà sàn bên ché rượu cần. Cùng hòa vang những ca khúc của Tây Nguyên. Rồi tôi giới thiệu em với tất cả mọi người, em là người quen của tôi, là người tôi thương chưa bao giờ cũ.

Đêm đã muộn, khi tất cả mọi người đã chìm vào giấc ngủ. Chỉ còn lại tôi và em. Tôi nhìn em, tôi muốn nhìn như thế bởi vì em là cả thế giới của tôi. Tôi nắm lấy đôi bàn tay mỏng manh của em:

- Anh xin lỗi nhé. Ra đi lúc nào cũng không lời từ biệt.

- Em đã đi tìm anh khắp thành phố, nhưng không được.

- Em biết là nếu anh không rời đi, anh sẽ làm phiền cuộc sống của em, anh sẽ khiến em khó xử. Nhưng nếu gặp em để từ biệt. Anh biết mình sẽ không rời đi được. Dù sao anh cũng là người sai. Em đừng giận anh nữa nhé.

Đôi tay, nhỏ bé của em chạm lên gương mặt gầy gò của tôi,vuốt vẻ khuôn mặt đáng thương của tôi. Tôi hôn nhẹ lên đôi bàn tay ấy, giây phút ấy tôi không kìm được nỗi xúc động.

- Em thật ngốc, đã khiến một chàng trai tốt như thế này đau khổ.

Nói rồi em lấy trong túi ra một lá thư, đã rất cũ kĩ đặt lên đôi bàn tay của tôi. Đôi tay tôi run run mở ra, đây không phải là nét chữ của mẹ tôi sao?

- Tại sao bà ấy lại gửi thư này cho em?

- Em tính không cho anh biết, nhưng… em không muốn dấu anh nữa.

Bảy năm trước lúc tôi đi công tác 3 năm ở Úc. Mẹ đã gửi bức thư này cho em. Rằng mẹ không muốn con trai mẹ yêu một cô ca sỹ. Ca sỹ thì có quá nhiều điều phức tạp và tai tiêng xung quanh cuộc sống của họ. Mẹ chỉ muốn con trai mẹ lấy một cô gái bình thường, sanh cho mẹ những đứa cháu bình thường. Sống một cuộc sống bình thường giản dị. Mẹ mong em không gặp tôi nữa. Quá khứ của em có quá nhiều điều phiền não, có quá nhiều bi thương. Em không muốn mình lại lao vào một mối quan hệ không có sự ủng hộ của ba mẹ. Em luôn nghĩ con đường thăng tiến của tôi còn rất xa, tôi sẽ là một người thành công khi không cùng em. Em nghĩ như vậy nên đã luôn né tránh tôi, luôn cố tỏ ra lạnh nhạt với tôi. Nhưng em không biết rằng, nếu lúc đó em chia sẻ với tôi thì mọi chuyện đã khác. Em đã dấu diếm tôi để nhận hết tổn thương về mình. Một mình em chịu đựng, một mình đau khổ. Tôi là kẻ chỉ biết trốn chạy và than trách. Cuộc đời sao lại quá tàn nhẫn với cô ấy như vậy.

- Nhưng sao em biết anh ở đây vậy?

- Thật ra, em cũng vô tình thôi, nghe nói đoàn lên Tây Nguyên nên em muốn tham gia cho tâm trạng thoái mái hơn khi hòa vào những cánh rừng. Em không nghĩ ông trời lại cho em gặp anh ở đây. Em thấy mình thật may mắn!

Tôi ôm em vào lòng. “Anh sẽ không chạy trốn nữa, sẽ không để bất kì ai ngăn cản tình yêu của anh”. Tôi ôm cô ấy thật chặt.

- Anh có nhiều dự định lắm.

- Anh sẽ về thành phố với em chứ?

- Tất nhiên! Anh giờ là hoa đã có chủ rồi.

- Nhưng anh cần thơi gian dàn xếp công việc ở đây cho ổn thỏa. Bây giờ anh đưa em về Hà Nội, đưa em về gặp mẹ. Anh không muốn đóng cửa phòng khám này. Anh nghĩ là sẽ nhường quyền quản lí cho một bạn trẻ ở đây, lợi nhuận hằng năm sẽ giành làm học bổng mang tên em. Em chịu không?

- Dạ, em chịu!

Chúng tôi trò chuyện một lúc rồi chìm vào giấc ngủ.

Sau này, tôi sống với em trong một ngôi nhà ấm cúng ngoài ô thành phố. Cuộc sống của tôi có ý nghĩa khi có em, cuộc đời tôi may mắn khi gặp em. Em cho tôi đủ cảm giác. Đau đớn, chờ đợi, hi vọng, tuyệt vọng, đến hạnh phúc. Cảm ơn thanh xuân tôi đã gặp em, để cuộc đời tôi không còn vô nghĩa. Sau này doanh thu từ việc kinh doanh và phòng khám nhỏ của tôi được dùng làm quỹ học bổng mang tên học bổng niềm tin “T- H”. T – H là hai chữ cái viết tắt tên tôi và em. Giờ đây tôi thấy yêu cuộc sông và trân trọng giây phút bên em biết nhường nào.

© Bích Thảo - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Blog Radio 653: Nếu vô tình gặp lại, anh sẽ nắm tay em thật chặt hay vẫn để em đi?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

Mùa hoa nở rực rỡ

Mùa hoa nở rực rỡ

Cô bé Đà, học sinh lớp 8, sống ở vùng đồi Đà Lạt và rất yêu hoa, thích vẽ. Khi trường tổ chức cuộc thi “Vẽ về mùa xuân quê em”, ban đầu Đà còn ngại ngùng, sợ tranh mình không đẹp. Nhờ lời khuyên của mẹ, cô đã vẽ thêm hình ảnh người mẹ chăm hoa trong bức tranh, thể hiện tình yêu và sự biết ơn. Kết quả, Đà đạt giải nhất. Từ đó, cô nhận ra rằng vẻ đẹp thật sự không chỉ nằm ở những bông hoa ngoài kia mà còn ở trong trái tim biết yêu thương và nỗ lực của mình.

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ đến khi thôi chờ

Chờ vì còn yêu. Chờ vì còn hy vọng. Chờ vì sợ mất đi chút ấm áp mong manh. Chờ vì chưa đủ can đảm để dứt. Và rồi… thôi chờ không phải vì hết yêu, mà vì hiểu mình xứng đáng được sống trọn vẹn.

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Tôi là ai trong sự khác biệt?

Có lẽ, tôi không cần một câu trả lời thật rõ cho câu hỏi “Tôi là ai trong sự khác biệt?”. Tôi chỉ cần biết rằng, khi mọi thứ xung quanh đổi thay, tôi vẫn còn đủ can đảm để sống đúng với cảm xúc của mình. Để không đánh mất những người tôi yêu. Để không bỏ quên chính mình. Và nếu bạn cũng đang thấy mình khác đi một chút so với thế giới này, thì không sao cả. Có thể, sự khác biệt ấy chính là nơi bạn còn giữ được trái tim mình.

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Mái ấm ngày xuân đâu vì rộng hẹp

Tuổi thơ tôi gắn liền với những âm thanh quen thuộc của ngôi nhà: là tiếng cha kể chuyện ngày xưa, tiếng mẹ gọi tôi về ăn cơm, tiếng chị dạy em út tập đánh vần dưới ngọn đèn dầu leo lét. Những điều giản dị ấy, tưởng nhỏ bé, nhưng lại trở thành những tháng ngày hạnh phúc nhất đời tôi.

back to top