Dưới tán cây ngọc lan
2017-07-18 01:20
Tác giả:
Một sáng mùa hạ trong vắt, trên chiếc xe đạp, tôi dạo quanh đường làng thân thuộc. Sau rất nhiều năm xa nhà, lần đầu tiên tôi có được cảm giác thật dễ chịu, thư thái ngay trên chính làng quê yêu dấu của mình. Con đường đất dẫn lối tôi sang nhà chị. Mới tới đầu ngõ, hương thơm thoang thoảng quen thuộc của hoa ngọc lan đã dắt nẻo hồn tôi về với tuổi thơ bên chị một thời.
Ngày đó, tôi và chị học chung lớp 1 trường làng. Nhà tôi ở đầu làng, còn nhà chị ở giáp núi. Đường từ nhà chị đến trường hơi xa, thế nên chị vẫn thường đi học từ rất sớm. Chân đất, đầu trần, tay xách cái túi cước vừa đủ đặt bên trong mấy tập sách, vở, bút chì, thước kẻ, chị miệt mài đến lớp trong nụ cười và niềm vui rạng rỡ. Hồi đó, tôi nhớ trong túi cước của chị bao giờ cũng có một bọc hoa ngọc lan. Dù nó được chị gói bọc cẩn thận trong lớp giấy học sinh nhưng hương hoa vẫn lan tràn hấp dẫn bọn trẻ làng chúng tôi mỗi khi đến trường. Để được sở hữu một bông ngọc lan của chị, chúng tôi phải chuẩn bị mỗi đứa một viên phấn trắng làm vật đổi chác. Nhà chị nghèo nhất nhì trong cái xóm núi ấy. Chị phải làm thế mới có phấn đi học. Nghĩ lại, tôi thấy thương chị thật nhiều.

Trong khi mấy đứa bạn tôi, mỗi đứa chỉ được một bông ngọc lan thì tôi được chị cho tới hai bông. Chị bảo, vì tôi là em họ của chị. Tuy là em họ nhưng vẫn phải có phấn đổi, rồi thì được khuyến mãi thêm chứ không cho không. Tôi cười toét miệng rồi cảm ơn chị bằng cái điệu của người quê tôi: Em xin! Chị đáp lại bằng nụ cười trong trẻo. Dù bằng tuổi, dù học cùng lớp, nhưng vì là họ hàng nên thứ bậc vẫn phải tuân thủ, không được phá bỏ, chị bảo thế. Vậy nên lúc nào giữa chúng tôi cũng chị chị, em em ngọt tựa mía lùi.
Chị say sưa kể rồi cười tít, khoe tên mình cũng trùng với tên hoa. Thi thoảng, tôi vẫn thường xin mẹ sang nhà chị chơi. Tôi thích theo chị ra vườn, được đã mắt ngắm nghía cây ngọc lan xanh mát, được hít hà thỏa thuê mùi thơm thơm dễ chịu của hoa; đặc biệt còn được đem về nhà cả chục bông hoa mà không tốn một viên phấn trắng nào. Mẹ chị bảo, hoa ngọc lan đẹp như cô gái quê tuổi 16. Hương hoa tuy phảng phất nhưng mang được đặc trưng riêng không thể nhầm lẫn với loài hoa nào.

Bước lên bậc trung học, dù chị không dùng hoa để đổi lấy phấn nữa, nhưng tôi và mấy đứa bạn trong làng vẫn “bén” lấy chị chẳng rời chỉ bởi hương thơm của những bông ngọc lan mà chị có. Chị từng ví von rất tinh tế rằng: hương ngọc lan là sự kết hợp hài hòa giữa hương cau ngòn ngọt, dịu dàng với hương bưởi đằm thắm, dung dị trong đêm. Đấy là mùi hương lạnh đủ làm dịu đi cái nóng bức ngày hè; mùi hương sâu và bền vấn vương mãi dù những cánh hoa có úa đi đôi chút. Chị cười nhìn tôi, bảo: ngọc lan giống hoa sen ở sự thanh khiết. Bông hoa ấy khiêm nhường, nhỏ bé nhưng lại rất thanh cao.
Hết lớp 9, chị bỏ học vào Nam làm thêm. Tôi xuống huyện trọ học. Ba năm cấp ba, bốn năm đại học, rồi ra trường, lập nghiệp trên phố, hương ngọc lan sau vườn nhà chị chỉ còn phảng phất trong trí nhớ. Hai chị em ít khi về thăm quê. Tôi đành gom kỉ niệm về những bông ngọc lan cất ở một góc trái tim mình.
Giật mình sau tiếng gọi, tôi ngạc nhiên vô cùng khi người đứng trước mình là chị. Tôi mừng quýnh, thốt lên: Chị Ngọc Lan! Ngoài 30 tuổi, chị vẫn đẹp mặn mà, giản dị như đóa ngọc lan năm nào. Tôi vui khi biết chị hạnh phúc bên người chồng ở Sài Thành. Chị nhìn tôi cười bẽn lẽn.
Đứng dưới tán cây ngọc lan, ngắm những chiếc lá non tơ, mềm mượt lay mình trong gió, tâm hồn tôi như lắng lại. Dù trải qua thời gian, thân cây có xù xì hơn nhưng từng bông ngọc lan vẫn trắng mượt, thon thả tựa ngón tay nõn nà dưới nắng mai trong trẻo. Câu chuyện về loài hoa thơm thảo giữa chúng tôi lại như bắt đầu...
© An Viên – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.





