Mùi ngọc lan vương đậm mối tình
2015-05-29 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Bên dàn hoa ngọc lan năm ấy có cô gái dịu dàng với những cành hoa mỏng manh rơi nhẹ xuống vai áo, in vào lòng tôi mùi hương đậm đà của mối tình đầu.
Đã mười năm, tôi xa huyện Đơn Dương nhỏ bé, lạnh lẽo nhưng thơ mộng. Tôi vẫn độc thân vì ngần ấy thời gian không đủ để tôi quên em, quên kỉ niệm về ngôi nhà màu trắng, ngói đỏ, trồng rất nhiều hoa.
Nơi ấy, ở hiên nhà có một cây ngọc lan thơm ngào ngạt với hoa trắng nhẹ rơi.
Sau khi tốt nghiệp Đại học sư phạm, bằng nhiệt huyết của tuổi hai mươi hai, cộng thêm sự động viên của thằng bạn thân thúc giục : “Về chỗ tao dạy đi! Bảo đảm cảnh đẹp, người đẹp. Mày mê liền”.
Lời nó nói quả không sai! Đang ở Sài Gòn chật hẹp, ồn ào, tôi như người lạc vào cõi tiên vậy! Một huyện nằm trên trục đường đi Đà Lạt - Lâm Đồng. Mảnh đất nhỏ bé thôi nhưng tràn đầy màu xanh của cây cỏ, thiên nhiên. Khí hậu dịu mát, đặc biệt hơn là sương mờ lãng đãng lúc chiều muộn và sáng sớm. Người dân giản dị, chất phác, mọi hoạt động đều từ tốn, không vội vàng xô bồ. Bản tính tôi thích sống chậm thảnh thơi nên cảm thấy phù hợp lắm.
Sau khi làm thủ tục nhận nhiệm sở ở một ngôi trường cấp ba, tôi được bố trí một phòng ở dãy nhà công vụ của trường. Nói chung là tạm ổn so với tiêu chí “an cư -lạc nghiệp”.
Hai hôm sau, ông bạn thân tìm đến, bảo rằng chở tôi đến chơi nhà một người quen để cho tôi có bạn đỡ buồn. Nơi hắn đưa tôi đến là một ngôi nhà màu trắng, mái lợp ngói đỏ nằm giữa một khu vườn đầy cây ăn trái và hoa. Tôi ấn tượng nhất là hiên của ngôi nhà thật rộng, có cây ngọc lan cành lá xanh tươi, hoa trắng chi chít. Mùi thơm cùng những cánh hoa dài, trắng ngà rải đầy ở thềm nhà khiến khung cảnh thật lãng mạn. Người mở cổng tiếp chúng tôi là một cô gái trạc mười tám. Vóc dáng nàng mảnh mai, khuôn mặt dễ mến với đôi mắt to, đôi môi hồng nhẹ nhàng.

Bạn tôi kể, Liên là con gái một của ông bà chủ tiệm may Kim Thành nổi tiếng ở Sài Gòn. Sau khi thi rớt Đại học, nàng buồn nên từ bỏ Sài Gòn, về ngôi nhà ngày xưa gia đình nàng từng ở để quên nỗi buồn, ôn thi chờ sang năm thi lại. Chăm sóc cho nàng là người vú già.
Trong buổi gặp đầu tiên, trái tim tôi đã cảm thấy rung động. Biết tôi là giáo viên dạy cấp ba, Liên đề nghị tôi giúp đỡ nàng ôn thi Đại Học. Dĩ nhiên tôi đồng ý ngay, trở thành gia sư “tình nguyện” và “miễn phí” . Đổi lại, nàng sẽ làm hướng dẫn viên cho tôi du ngoạn các thắng cảnh của Đơn Dương.
Tôi cùng Liên đến tham quan hồ Đa Nhim, đi dã ngoại đèo Ngoạn Mục. Có hôm chúng tôi cắm trại ở hồ Đà Ròn. Tôi được nàng đưa đi xem các chợ phiên của người Ê Đê, Cho Ru.
Một buổi chiều tại thác Thiên Thai, tôi và Liên đã trao nụ hôn đầu tiên.
Từ ấy mỗi đêm, sau khi ôn học xong, tôi cùng Liên ngồi tựa vai bên thềm im lặng thưởng thức mùi hương ngọc lan, nhìn những cánh hoa trắng rơi khi gió mơn man.
Hè năm ấy, cha mẹ Liên về Đơn Dương để thông báo một tin quan trọng. Gia đình muốn gả Liên cho con trai một người bạn cùng ngành may. Họ cương quyết phản đối cuộc tình của chúng tôi. Những cấm đoán, những áp lực từ phía gia đình khiến tôi và Liên đau khổ.
Đêm cuối cùng chúng tôi lén lút chia tay trong hương hoa ngọc lan, trong nước mắt xen lẫn những giọt mưa đầu mùa se lạnh, đau buốt.
Sáng tinh mơ, tôi xa Đơn Dương với hành trang nặng trĩu là cuộc tình tan vỡ.
Tôi về lại Sài Gòn. Bắt đầu mọi thứ, tôi cố quên Liên, quên đi Đơn Dương, quên đi những vấp váp của tình đầu. Giam nỗi nhớ trong những hòm kí ức. Thế nhưng mười năm, tôi vẫn không thể mở lòng mình. Tôi làm sao quên nụ hôn dưới những cánh hoa rơi nhẹ nhàng tinh khiết. Mối tình đầu ngọt ngào chỉ trong giây lát thôi cũng khiến tôi lạc nhịp. Chỉ có hương ngọc lan dịu ngọt hòa vào tình yêu ấy, như một minh chứng cho mối tình đầu non nớt.
Thời gian trôi qua nhanh không có bến đỗ cho những nhớ thương cũ. Nhưng mối tình ấy vẫn luôn in đậm trong tôi. Bên dàn hoa ngọc lan năm ấy có cô gái dịu dàng với những cành hoa mỏng manh rơi nhẹ xuống vai áo, in vào lòng tôi mùi hương đậm đà của mối tình đầu.
© Hải Triều – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.


